Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Mẹ Xấu Xa – Chương 1

Người Mẹ Xấu Xa

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cầm trên tay tờ giấy chẩn đoán của bệnh viện, tôi đứng lặng giữa cơn gió lạnh suốt một giờ, không dám bước về nhà.

Cơn đau khắp cơ thể chẳng thể nào sánh bằng lời tuyên án cuối cùng của bác sĩ.

Ông ấy bảo, ung thư đã di căn, dù có điều trị thêm cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Thời gian còn lại của tôi nhiều nhất là ba tháng.

Nói một cách lạc quan, chuyện này cũng chẳng có gì to tát.

Từ nhỏ đến giờ, cuộc đời tôi luôn suôn sẻ, những điều nên trải qua tôi cũng đã trải qua hết, không còn gì phải hối tiếc.

Bố mẹ già đang an hưởng tuổi già bên nhà anh trai ở California, chồng tôi thì sự nghiệp vững vàng, sau này anh ấy cũng có thể tái hôn.

Chỉ có con trai tôi—đứa trẻ ấy— đứa trẻ đang học lớp 12—là điều duy nhất khiến tôi không yên lòng.

Còn chưa đến 100 ngày nữa là tới kỳ thi đại học. Tôi không muốn chuyện này ảnh hưởng đến tương lai của con.

May mà suốt một năm con tôi học lớp 12, quan hệ giữa tôi và nó vô cùng căng thẳng. Nên có lẽ nó sẽ chẳng để ý đến những thay đổi này của tôi.

Lần đầu tiên trong đời, tôi không mua thức ăn về nấu mà đặt nguyên một bàn đầy gà rán, chờ con đi học về.

Thế nhưng, khi nó vừa bước vào cửa, nó đã coi tôi như vô hình, đi thẳng về phòng.

Cơn đau nhói nơi lồng n.g.ự.c như nhắc rằng mình không thể lãng phí một phút giây nào nữa.

Tôi đứng dậy, chặn nó lại: “Ăn cơm trước đã, hôm nay mẹ mua KFC cho con này, món con thích nhất đấy.”

Con trai tôi nhếch mép đầy mỉa mai, quay người hất đổ cả bàn đồ ăn xuống đất:

“Bà muốn nói cái gì thì nói thẳng đi, đừng có mà giở mấy trò này.”

“Nhìn thấy mà phát tởm.”

Mớ hỗn độn trên sàn khiến tôi sững sờ, tôi không biết nên làm gì nữa.

Đến bây giờ, tôi mới nhận ra đứa nhỏ ngày nào nay đã thành một chàng trai cao lớn.

Khuôn mặt nó có tám phần giống tôi, nhưng những lời thốt ra lại khiến tôi đau hơn bất cứ cơn bệnh nào.

“Tinh Tinh, mẹ—”

Tôi còn chưa nói hết câu, nó đã trừng mắt:

“Tránh ra, tôi còn phải học.”

“Không phải bà thích tôi học nhất sao? Giờ chả phải tôi đang học theo ý bà sao, bà còn muốn cái gì nữa?”

Tôi tái mặt, cổ họng nghẹn lại, chẳng nói nổi một lời.

Ở bên ngoài, nó luôn là một đứa trẻ lễ phép, ngoan ngoãn. Ai gặp cũng khen tôi có phúc, sinh được một đứa con giỏi giang.

Nhưng chỉ riêng với tôi, nó lại cay nghiệt đến đáng sợ.

Những lời nó nói ra, từng câu từng chữ đều là một sự phản kháng.

Dù ghét tôi, nó vẫn hiểu rõ tầm quan trọng của việc học, vẫn sẽ tiếp tục học hành chăm chỉ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Điều này, tôi có thể yên tâm.

Nhưng tôi lo lắng—nếu sau này tôi không còn nữa, nó sống có tốt không?

Nhiều năm qua, tôi lo cho nó từng chút một. Giờ nghĩ lại, có lẽ chính tôi đã làm hại nó rồi.

May mắn là… tôi vẫn còn ba tháng.

“Cái mặt nhăn nhó của bà nhìn thật chướng mắt .” Nó hừ lạnh, bước qua tôi, giọng điệu đầy vẻ châm chọc.

“Bà biết những người có nét mặt như bà thì người ta hay nói sao không?”

Nó dừng lại, liếc tôi một cái rồi đóng sập cửa phòng:

“Rất dễ c.h.ế.t sớm đấy!”

Từ trước đến nay, nó luôn biết cách khiến tôi đau lòng.

Nhưng lần này… tôi thực sự sắp c.h.ế.t rồi.

Vậy mà tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm.

Ít ra, khi nó hận tôi đến vậy.

Sau này khi tôi c.h.ế.t đi, nó sẽ không quá đau buồn.

Quan hệ giữa tôi và con trai bắt đầu xấu đi từ những năm cấp ba.

Nó từng đỗ thủ khoa kỳ thi vào cấp ba toàn thành phố, sau đó nó đắc ý đến mức chìm đắm trong game, ngày đêm cày cuốc, để rồi thi giữa kỳ lớp 10 rớt xuống tận cuối bảng.

Tôi đập vỡ iPad của nó, tịch thu điện thoại, buộc nó phải tập trung học hành.

Nó không phản kháng, chỉ lặng lẽ vùi đầu vào sách vở suốt nửa năm, cuối cùng cũng lấy lại vị trí đầu bảng.

Nhưng dường như để chống đối tôi, nó không chơi game nữa—mà lại bắt đầu lao vào yêu đương.

Tôi và nó nói chuyện suốt cả đêm nhưng chẳng đi đến đâu, cuối cùng tôi phải nhờ giáo viên can thiệp.

Tôi bảo nó: “Bây giờ việc quan trọng nhất là học hành. Sau kỳ thi đại học, dù con muốn yêu ai mẹ cũng không cản.”

Mối tình đầu của nó bị tôi phá ngang, thái độ của nó đối với tôi cũng thay đổi hoàn toàn.

Khi đó tôi ghĩ, chờ đến khi trưởng thành, nó sẽ hiểu cho tôi.

Chính bản thân tôi cũng đã nhờ học đại học mà thay đổi số phận. Nên tôi mong nó cũng sẽ biết tự chịu trách nhiệm với tương lai của mình, cũng có thêm một sự lựa chọn cho cuộc đời.

Năm lớp 12, nó phản kháng theo cách quyết liệt nhất—đó là sự im lặng.

Bấy lâu nay, tôi luôn nuôi dạy con theo sách vở, nhưng không ít lần tôi đã hoài nghi chính mình.

Và đây là lần đầu tiên, tôi quyết định gạt sách vở sang một bên.

Đêm hôm đó, tôi hủy hết lớp học thêm của con, xin phép giáo viên chủ nhiệm cho nó nghỉ học một tuần, đặt vé máy bay đi Hải Nam.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Mẹ Xấu Xa
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...