Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Mẹ Vị Thành Niên – Chương 158

Người Mẹ Vị Thành Niên

Tác giả: Thiên Cầm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cửa phòng sinh bị bác sĩ kéo ra, Mạc Lặc Nghị Phàm chưa kịp hỏi sinh con trai hay con gái, liền lập tức đẩy cửa chạy vào, vọt tới bên người Lâm Duyệt.

“Duyệt Nhi.” Hắn lo lắng nắm lấy bàn tay nhỏ bé đầy mồ hôi lạnh của Lâm Duyệt, nhìn nàng yếu ớt nằm ở trên giường. Giờ phút này Lâm Duyệt, trên mặt phủ đầy mồ hôi, tóc tai hỗn độn dính chặt trên mặt, bên gối, thoạt nhìn thực làm cho người ta đau lòng.

Lâm Duyệt nghe được thanh âm của Mạc Lặc Nghị Phàm, từ từ mở hai mắt, nước mắt ủy khuất liền ào ạt tuôn ra. Giơ bàn tay nhỏ bé không chút sức lực mà đánh vào ngực hắn, ủy khuất tức giận khóc mắng: “Anh là vương bát đản!”

Mạc Lặc Nghị Phàm thấy nàng còn có khí lực trách móc bản thân, trên mặt rốt cục lộ ra một nụ cười, cúi đầu ở trên trán nàng hôn một cái: “Bảo bối, thực xin lỗi, anh biết em rất thống khổ.”

“Ô… Em không sinh, về sau không bao giờ sinh nữa!” vẻ mặt Lâm Duyệt ồn ào cầu xin. Rất thống khổ! Thật sự rất thống khổ! Vừa mới nàng tưởng rằng bản thân nàng chết mất, sẽ không còn được gặp lại Mạc Lặc Nghị Phàm!

“Được, về sau không bao giờ sinh nữa.” Mạc Lặc Nghị Phàm cười cười nói, sau khi biết sinh đứa nhỏ thống khổ như vậy , hắn cũng không nghĩ muốn nàng tiếp tục sinh nữa, nghe được tiếng khóc của nàng, trái tim hắn tựa như sắp vỡ vụn ra!

……

‘‘Con đâu ? Em muốn ôm con.’’

“Không thể.” Mạc Lặc Nghị Phàm không chút nào lo lắng cự tuyệt nói.

“Vì sao thôi…” Tuy rằng nàng rất xấu bụng nhưng đó là con gái của nàng a, nàng phải nếm biết bao thiên tân vạn khổ mới sinh ra được tiểu bảo bảo này, cư nhiên liền ôm cũng không cho nàng ôm một chút?

“Anh sợ em đánh vào m//ô//n//g nó.” Mạc Lặc Nghị Phàm nhịn cười, nghiêm trang nói.

Lâm Duyệt tức giận đến mắt trợn trắng, chẳng qua là nàng thuận miệng oán giận mà nói, hắn cư nhiên cho là thật sao. Nàng làm sao có thể nỡ lòng nào mà đánh vào m//ô//n//g của con gái mình chứ ?

“Người ta không đánh là được thôi.” Lâm Duyệt tha thiết mong nhìn đến tiểu bảo bảo, Mạc Lặc Nghị Phàm rốt cục nguyện ý đem tiểu bảo bảo giao đến trên tay nàng. Lâm Duyệt nằm ở trong lòng Mạc Lặc Nghị Phàm, tinh tế đánh giá tiểu bảo bảo, sau đó ngẩng đầu hỏi: “Nghị ca ca, anh nói cục cưng sau khi lớn sẽ giống ai nhiều hơn?”

“Anh hi vọng con giống em, lớn lên xinh đẹp đáng yêu giống em.” Mạc Lặc Nghị Phàm vuốt gọn mái tóc ẩm ướt của nàng, ôn nhu nói.

“Nghị ca ca, em khi nào thì mới có thể xuất viện nha?” Lâm Duyệt từ trên giường ngồi dậy, vì tỏ vẻ thân thể đã khôi phục như ban đầu, còn không quên xuống đất đi vài bước.

Vừa khéo tiểu thư hộ sĩ cũng đi vào mỉm cười nói: “Thiếu phu nhân hôm nay là có thể xuất viện, xuất viện rồi nhớ kỹ để ý miệng vết thương là tốt rồi.”

“Thật sự?!” Lâm Duyệt nhìn liếc mắt một cái tiểu bảo bảo đang ngủ ở trên giường, tận lực hạ giọng nói: “Thật tốt quá, em hiện tại có thể về nhà!” Ở nơi này thật sự rất nhàm chán, ít nhất là không thể tự chiếu cố bản thân và cục cưng, Mạc Lặc Nghị Phàm đã sớm giúp nàng tìm mấy hộ sĩ vô cùng chuyên nghiệp, nàng một chút cũng không phải lo lắng.

Mạc Lặc Nghị Phàm nhìn bộ dáng hưng phấn của nàng, ôm nàng mỉm cười nói: “Chúng ta bây giờ sẽ trở về nhà.”

Lâm Duyệt vui sướng gật đầu, nữ giúp việc canh giữ ở cửa liền bắt đầu thu thập những vật phẩm đơn giản, một nhà ba người hướng cổng lớn bệnh viện đi ra. Lâm Duyệt đi ở bên người Mạc Lặc Nghị Phàm, thỉnh thoảng lại làm mặt quỷ với tiểu bảo bảo đang cựa quậy ở trong lòng Mạc Lặc Nghị Phàm.

“Nghị ca ca, em nhớ rõ Tiêu thiếu gia có một bé gái rất xinh đẹp tên Thư Tuyết, cục cưng nhà chúng ta gọi là Thư Tình được không?” Ngẩng đầu ngắm bầu trời trong xanh Lâm Duyệt hưng phấn bừng bừng nói.

Mạc Lặc Nghị Phàm nhớ tới tiểu Thư Tuyết, khóe miệng hơi hơi nhếch lên, nhìn Lâm Duyệt lộ ra một nụ cười ôn nhu nói: “Tốt quá.”

Ở bãi đỗ xe bên trái bệnh viện một vị tài xế lái xe đi lên, theo lẽ thường Lâm Duyệt lên xe trước, nhưng thời điểm Lâm Duyệt vừa mới tiến cả người vào trong xe, xe đột nhiên khởi động, một cái quay đầu ngược về phía Mạc Lặc Nghị Phàm sau đó ở ngay trước mặt hắn mà lao vút đi.

“Uy! Anh đang làm sao?” Lâm Duyệt bị tra tấn điên lên, toàn bộ thân mình bị đè xuống lưng ghế, thời điểm ngẩng đầu lên, mới phát giác xe đã lao đi rất xa bệnh việ rồi.

“Duyệt Nhi!” Mạc Lặc Nghị Phàm kinh hãi, nhanh chóng đuổi theo vài bước sau, chiếc xe phía trước đã mất đi bóng dáng, hắn ở trong lòng thầm kêu không ổn. Bởi vì trong lòng còn ôm cục cưng, cũng không dám tùy tiện đuổi theo, trong khoảnh khắc đó, lo lắng khiến ồ hôi liền ròng ròng chảy từ thái dương xuống.

Sau đó cuống quít lấy ra điện thoại triệu tập thủ hạ tìm kiếm Lâm Duyệt, nhưng là, hắn không biết là Lâm Duyệt cứ vậy mà đi vẻn vẹn hai năm trời…

“Các người rốt cuộc là ai!?” Lâm Duyệt một bên giãy giụa một bên gào thét lớn.

Áp giải Lâm Duyệt đến gần một tòa biệt thự, hai vị nam tử không dám thương tổn đến Lâm Duyệt, nhưng cũng không có mở miệng nói cho nàng một chút tin tức gì.

Khi Lâm Duyệt bước vào trong phòng , khi nhìn đến Morgan tiên sinh đang ngồi ngay ngắn ở trên sô pha, nhất thời minh bạch là chuyện gì đang xảy ra. Đồng thời trong lòng cũng âm thầm buông lỏng cảnh giác, ít nhất nàng biết bản thân hiện tại là an toàn, không phải bị kẻ xấu bắt cóc.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Mẹ Vị Thành Niên
Chương 158

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 158
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...