Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Hầu! Anh Yêu Em – Chương 23

Người Hầu! Anh Yêu Em

Tác giả: Ruby Joy
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bạch Nhã Băng lái xe chở Từ Phương Hiểu đi ăn trước phòng đã được Bạch Nhã Băng đặt sẵn, Bạch Nhã Băng tâm trạng vui vẻ vô cùng cầm thực đơn lên nói với Từ Phương Hiểu:

"Phương Hiểu! Cô muốn ăn gì thứ cứ gọi đi đừng ngại ngùng gì hết. Mà đúng rồi! Cô đừng gọi tôi là Bạch tiểu thư gì cả gọi tôi là Nhã Băng hay Tiểu Băng là được rồi cô gọi tôi là tiểu thư tôi thấy xa lạ quá cô cứ xem tôi là bạn đi."

Từ Phương Hiểu gật gật đầu cô cảm thấy Bạch Nhã Băng tốt thật tuy là người giàu có nhưng lại không kiêu căng khinh thường người khác là một người rất đáng yêu, xinh đẹp lại tốt tính.

Gọi món ăn xong, Bạch Nhã Băng để thực đơn qua một bên chống cằm ánh mắt đầy sự hiếu kì, tò mò, thích thú hỏi Từ Phương Hiểu:

"Phương Hiểu! Tôi thấy Hoằng Phong đã thay đổi thái độ với cô rồi trở nên tốt hơn với cô đúng không?"

Từ Phương Hiểu chớp mắt, gật đầu Bạch Nhã Băng khóe mắt càng tràn đầy ý cười hỏi cô:

"Vậy cô hãy kể cho tôi nghe đi Hoằng Phong đã thay đổi như thế nào? Tốt với cô ra sao?"

Từ Phương Hiểu cũng không nghĩ ngợi nhiều mà thành thật nói với Bạch Nhã Băng cô không biết rằng Bạch Nhã Băng là người rất tinh ý, cô kể lại những việc mà anh đã đối tốt với cô:

"Thiếu gia không cho tôi ngủ ở phòng của tôi mà cho ngủ ở phòng của thiếu gia thiếu gia nằm ở dưới đất cho tôi nằm trên giường thiếu gia nói với tôi rằng tôi đang bị bệnh nếu nằm ở dưới đất thì bệnh sẽ nặng hơn."

Ánh mắt của Bạch Nhã Băng càng thêm phấn khích, thích thú:

"Hoằng Phong cho cô ngủ ở phòng của anh ấy sao? Vậy cô ở trong phòng của Hoằng Phong bao lâu?"

"Hôm nay là ngày thứ ba, tối nay tôi sẽ dọn ra và trở về phòng của tôi."

"Ngoài việc Hoằng Phong cho cô ngủ ở trong phòng của anh ấy thì còn gì nữa không cô kể hết cho tôi nghe đi."

"Anh ấy tự mình bưng cháo lên cho tôi, không cho tôi làm bất cứ việc gì bây giờ còn cho tôi học đại học."

Bạch Nhã Băng miệng không ngập được cười hỏi cô:

"Vậy cô có biết là tại sao anh ấy lại đột nhiên tốt với cô không?"

Từ Phương Hiểu lắc đầu, gương mặt có chút ngơ ngác đáp:

"Tôi cũng không biết, chắc là thiếu gia đã không còn thù ghét tôi chuyện lúc trước nữa."

Bạch Nhã Băng nhíu mày lại chòm người về phía cô hỏi lại một lần nữa:

"Ngoài việc này ra chẳng lẽ cô không còn có cách nghĩ khác nữa sao?"

Từ Phương Hiểu lắc lắc đầu, mặt ngơ ra, đồ ăn được dọn lên hai người các cô bắt đầu ăn. Ăn xong, Bạch Nhã Băng tính tiền rồi rời đi đi ngang nhà vệ sinh Từ Phương Hiểu nói với Bạch Nhã Băng:

"Tôi đi vào nhà vệ sinh rửa tay một chút."

Bạch Nhã Băng gật đầu:"Vậy tôi đi ra ngoài trước chờ cô."

Từ Phương Hiểu gật đầu đi vào nhà vệ sinh, rửa tay xong Từ Phương Hiểu bước ra thì đụng phải một người đàn ông cô cúi đầu xin lỗi:"Tôi xin lỗi!"

"Là cô sao? Bé con!"

"Bốp!" Vừa nghe người đàn ông đấy gọi mình là bé con chiếc điện thoại trong tay của cô ngay lập tức rơi xuống cô từ từ ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông ấy, khi ngẩng đầu lên nhìn thấy gương mặt của người đàn ông ấy cả người cô liền run rẩy sắc mặt tái xanh sợ hãi.

Người đàn ông ấy nở một nụ cười nguy hiểm, gian xảo cất giọng nói lên:

"Ta tìm con đã lâu lắm rồi đó cuối cùng cũng tìm được con rồi."

Người đàn ông ấy vừa tiến đến cô một bước cô lại run sợ lùi lại một bước, tay cô quơ loạn xạ trong không trung vừa quơ cô vừa hét:

"Ông đừng đến đây đừng đến đây tôi không có quen biết ông. Tôi không quen! Ông đừng có đến đây!"

Người đàn ông ấy sắc mặt trở nên dữ tợn đột ngột nắm chặt lấy cổ tay của cô quát vào mặt của cô:

"Mày dám nói là mày không quen biết tao sao? Con khốn! Nếu không phải tại mày thì bạn của tao người anh em tốt nhất của tao đã không bị bắt vào tù. Mà mày còn lớn càng xinh đẹp nhỉ? Nếu không phải lúc nãy tao nhìn thấy vết sẹo trên tay mày thì tao đã không nhận ra mày rồi."

Từ Phương Hiểu cả người run bần bật, sắc mặt đã từ tái xanh trở nên trắng bệch, người đàn ông kia ánh mắt đột ngột thay đổi nhìn Từ Phương Hiểu bằng ánh mắt d//â//m tà:"Năm đó tao không thể làm gì mày tao đã tiếc nuối cỡ nào mày có biết không? Hôm nay tao gặp lại mày mà không làm gì mày thì đó quả là sai lầm lớn nhất của tao."

Không đợi cô phản ứng ông ta đã nhào đến ôm lấy cô khống chế lấy cô đẩy Từ Phương Hiểu quay ngược vào nhà vệ sinh nữ khóa cửa lại, cô vùng vẫy bật khóc hét lớn:

"Tránh ra! Tôi van xin ông ông hãy tha cho tôi! Tôi van xin ông."

Người đàn ông đó dừng lại nhìn cô sờ lấy gương mặt của cô cất giọng nói đầy kinh tởm:

"Nếu tao tha cho mày thì quá thiệt cho tao rồi mày trắng trẻo, xinh đẹp như vầy không ăn mày thì quả là sai lầm lớn của tao."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Hầu! Anh Yêu Em
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...