Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Đẹp Thẩm Mỹ – Chương 44

Người Đẹp Thẩm Mỹ

Tác giả: Su Monster
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vấn đề ở riêng này không phải lần đầu Tịnh Nhi nghĩ đến. Quả thật cô là kẻ không tim không phổi lại còn thiểu năng não, có điều dù thế nhưng cô cũng là con gái đó!

Một cô gái sắp 16 tuổi trong tâm hồn và suýt 25 tuổi ngoài thể xác làm sao có thể ngày ngày đi lại tung tăng trong nhà một anh giai? Chưa kể anh giai ấy chưa vợ, chưa người yêu thậm chí còn chưa nắm tay gái bao giờ cả!

A khoan! Anh giai đó không phải vấn đề.. Vấn đề chính là ở chỗ cô kia kìa!!

Cô gái thời đại mới có tự trọng lại vừa được phát THẺ LƯƠNG sao có thể ăn chùa ở chùa nhà người ta như thế?

Vậy là ngay khi cầm được thẻ lương lấp lánh ánh hoàng kim trong tay, Tịnh Nhi đã nghĩ tới việc thuê nhà ở riêng. Từ bé đến giờ cô chưa được ở một mình bao giờ cả, chỉ trừ mỗi cái đêm đầu tiên xuyên qua đây mà thôi.. Hi vọng sau này ở một mình sẽ học hỏi được nhiều thứ, lấy kinh nghiệm viết truyện cho hay hơn. Phải rồi, lần sau mình phải lấy bối cảnh nữ chính là cô nhi mới được.. Hí hí, Bạch Liên Hoa tí mới nhiều người yêu thương.. Đúng đúng, phải thế này, rồi thế này..

“Ở riêng?” Đại Thần đứng thẳng lưng, chiều cao của anh vốn đã rất vượt trội nhưng nãy giờ vì sợ cô ngẩng nhiều mỏi cổ nên anh luôn khuỵu chân xuống. Giờ thì khác rồi, cô gái này có thèm nhìn anh đâu mà mỏi cổ chứ? Xem cái biểu cảm kia hẳn là lại đang thả hồn theo gió rồi!

Người này ở một mình không bị trộm vào khiêng đi mới là lạ đấy..

“Có thực lực ở riêng không?”

“Tất nhiên có!” Tịnh Nhi khẳng định nhanh chóng, lại một lần nữa sợ người ta không tin nên lôi thẻ lương cất kĩ trong túi ra. Hành động ngốc nghếch này làm đống giấy trên tay cô tuột xuống, rớt đầy trên sàn “Ôi.. A..”

“Thẻ lương?” Đại boss hung thần ác sát đưa tay ra, vút một tiếng tấm thẻ quý giá kia đã không còn thuộc quyền sở hữu của Tịnh Nhi nữa “Tháng trước tôi đã trả tiền mặt rồi, tháng này chưa được lĩnh!”

“Á.. Hả?? Cái gì??” Tịnh Nhi hốt hoảng không biết nên cúi xuống nhặt truyện xịn của mình lên hay quay ra cướp thẻ. Cô phân vân đến độ sắp sửa đình trệ tư duy đến nơi rồi!

Tháng trước.. Tháng trước đúng là boss có trả trước lương cho cô, nhưng chuyện này..

“Thẻ này ai cấp cho cô?” Đại Thần lạnh giọng, Tịnh Nhi không phải nhân viên biên chế nên anh không định đưa cho cô cái này. Hơn nữa công t//i cũng không ngu ngốc mà nuôi một nhân viên vô dụng cả ngày chỉ biết ăn không ngồi rồi sau đó lau kính như vậy.

Được rồi!

Không phải anh ngu, chỉ là anh đang đền bù cho người anh đã đ//â//m phải thôi mà. Mặc dù sự đền bù ấy chính anh cũng cảm thấy có phần hơi thái quá.. Dưng mà kệ, anh thích thì anh làm thôi!

“Là trợ lí..” Lúc ấy Tịnh Nhi đi vệ sinh, trợ lí xinh đẹp lén lút kéo cô ra một góc, sầm mặt đưa cái này cho cô. Còn bóng gió hỏi xem cô lúc này ở đâu, nếu như cứ cố bám boss thì có ngày sẽ ngã đau.. các kiểu.

Ây, cũng chỉ vì không dám đi vệ sinh trong phòng của boss nên tự dưng ăn xỉa oan. Tịnh Nhi cũng không phải loại cuồng ngược nên từ lần sau mặc kệ tiếng động xấu hổ khi đi vệ sinh, cô nhất định cắm cọc cạnh boss lớn mà thôi!

“Tốt lắm!” Anh ta nhét thẻ vào túi áo vest, dứt khoát xoay người “Lần sau đồ tôi đưa mới được cầm biết chưa?”

“Ơ..””Ở riêng sau tết rồi tính, giờ cùng tôi ra sân bay đón bố mẹ đã!”

Cô thật sự không hiểu đây là loại đạo lí gì mà nhân viên lau kính chuyên dụng lại được cùng tổng giám đốc đại nhân tới sân bay đón bố mẹ. Mặc dù cô không ác cảm gì với hai bác, ngược lại còn có chút cảm giác thân thiết quý mến ấy chứ.. Có điều cũng không đến mức nên đến đây cùng Đại Thần và nhìn gia đình nhà anh ta đoàn tụ.

Mấy chuyện thế này anh ta nên tự đi một mình mới tốt đúng không??

Vậy là trong suốt quá trình Thần sama vào cửa hàng mua hoa cho mẹ, Tịnh Nhi cứ ngồi tự hỏi tự trả lời như vậy. Tất nhiên phải khuyến mãi thêm việc tự đáp rồi, cái này có cho thêm tiền cô cũng không dám mở miệng chất vấn boss đâu..

*Cộc cộc cộc..

Cửa kính bên cạnh vang lên tiếng động nho nhỏ đánh thức Tịnh Nhi khỏi dòng suy nghĩ miên man. Cô quay mặt sang, chỉ thấy boss đang đứng sát cạnh cửa, ý muốn cô mở kính xe ra. Người này không phải quên chìa khóa nên không mở được cửa xe đấy chứ?

Đùa à? Nam thần nhà cô không bao giờ ngốc vậy!

Tịnh Nhi dợm bĩu môi, sau đó rất nhanh nhịn xuống được. Cô đưa tay bấm chốt, rất nhanh cửa kính sáng bóng đã bị hạ xuống hết. Chưa kịp mở miệng hỏi Đại Thần muốn gì, tầm mắt đã bị một màu đỏ rực rỡ làm phân tâm.

Đại boss đặt ngay trước mắt cô một bó hoa hồng Hungary cực kì lớn. Từng bông từng bông to vĩ đại, cánh hoa phân minh rõ rệt, màu sắc đỏ mịn như nhung. Mỗi một bông hoa giống như một kì quan thế giới đang ra sức kêu gào yêu cầu người người nhìn ngắm. Để riêng chúng ra đã hấp dẫn chết người, đây anh ta còn tập hợp chúng thành một bó vĩ đại nên là mức độ câu hồn càng lớn.

Bonus thêm mùi hương ma mị càng làm người ta choáng váng không thể rời mắt..

“Đại Thần, cái này..” Cô có chút thất thần không nói lên lời, đôi mắt đẹp không nhịn được vẫn dán chặt vào bó hoa tuyệt mỹ.

“Cho cô!” Anh ta mỉm cười, nụ cười dịu dàng được ánh nắng hiếm hoi của mùa đông trợ lực làm nó có mấy phần ấm áp khó tả. Đôi mắt nâu sáng biết nói cũng hiền hòa hơn khi nãy rất nhiều.

Tốt, phản ứng đúng như anh mong đợi!

“Sao anh biết tôi thích hoa này?” Tịnh Nhi có chút xúc động ôm lấy bó hoa lớn. Có điều nó kì vĩ quá nên qua cửa kính xe không lọt nổi, hừ, mất cả lãng mạn!

Cô dứt khoát mở cửa xuống xe, bẽn lẽn hỏi nam chính của nhà mình. Dù sao đây cũng là lần đầu mị được tặng hoa to đẹp như thế, không bối rối thiên hạ sẽ chê cười!

“Không biết!” Anh ta đưa cô bó hồng lớn, sau đó ôm bó hoa hướng dương của mình đi vòng sang cửa xe bên kia “Tôi mua hoa cho mẹ được khuyến mãi cái đó, lấy cũng không biết để làm gì nên đem ra cho cô!”

“Cái..”

*

Thôi được rồi, không cần biết hàng khuyến mãi hay cái quái gì, có hoa đẹp để ôm đã là vạn hạnh rồi! Tịnh Nhi tự niệm trong đầu mình như thế sau đó hào hứng hít hà hương thơm dịu nhẹ của hoa hồng. Ây, tối nay về có nên học theo mấy bà vương phi vặt cánh hoa rồi tắm không nhỉ?

Xa hoa như vậy mình còn chưa có thử qua bao giờ đâu.. Được đấy! Hôm nay nhất định phải hưởng thụ mới được!!!

Sân bay đông người, Đại Thần kéo Tịnh Nhi đi sát cạnh mình, sau đó ép cô phải nắm lấy vạt áo của anh mới yên tâm đi tiếp. Bước chân Đại boss rất chậm, mặc dù đi chậm không phải thói quen của anh, song thâm tâm anh lại lo lắng cô gái này theo không kịp mà bị lạc. Thật ra anh hoàn toàn có thể để cô ấy ở trong xe, song không hiểu sao cảm giác muốn có người cùng đón bố mẹ mình lại cứ dâng trào không cho anh làm như vậy.

Dạo này Đại Thần thường xuyên làm việc không theo quy luật, cả cung cách và phong thái của anh cũng thay đổi khi có cô gái này bên cạnh. Người hoàn hảo như anh vốn không ưa những sự xáo trộn, nhưng không hiểu sao lần này anh lại dễ dàng chấp nhận như vậy.

Ây, chắc giờ này anh mới dậy thì hết, tâm sinh lí mới đến kì thay đổi quá..

Lắc đầu, chậm rãi mỉm cười, cô gái phía sau vẫn ngốc nghếch nắm chặt vạt áo của anh. Khuôn mặt nhỏ xinh đẹp có mấy phần ngơ ngẩn hết ngắm người lại ngắm đường giống như nhà quê lên tỉnh. Cái kiểu ngơ ngơ này buồn cười thật đấy, nhìn đến bao nhiêu lần vẫn thấy thú vị y như vậy.

Mải miết với những suy nghĩ của mình, Đại Thần không hề để ý, phía bên kia có một cô gái xinh đẹp đang dùng tốc độ ánh sáng chạy về phía anh. Khuôn mặt hoàn mỹ và thân hình bốc lửa ấy làm không ít người phải ngoái lại nhìn. Thêm một đôi mắt xám khói hư ào càng thêm phần cuốn hút người khác. Cô gái ấy dịu dàng gọi tên anh giống như đang gọi tên thứ trân quý nhất trên đời: “Đại Thần, lâu quá không gặp anh!”

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Đẹp Thẩm Mỹ
Chương 44

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 44
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...