Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Đào Giếng Âm Dương – Chương 4

Người Đào Giếng Âm Dương

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

7

Bà tôi chạy đến, đau xót nắm c.h.ặ.t t.a.y ông ngoại. Khóc thành dòng lệ.

Lúc này tôi mới sững sờ nhận ra chuyện gì vừa xảy ra trong phòng. Chân mềm nhũn, tôi ngồi phịch xuống đất, òa lên khóc.

Ông ngoại kéo tôi đứng dậy, bên ngoài bỗng vang lên tiếng sấm“ầm ầm” không ngớt.

“Ông nó, nghỉ ngơi đi…” – Giọng bà tôi vang lên, pha lẫn nỗi sợ.

Nhưng ông ngoại chỉ lắc đầu.

Giọng ông khàn khàn: “Hai bà cháu vào nhà trước đi… Tôi phải ngồi đây đợi tới sáng.”

Ông kéo chiếc ghế trúc ra cửa, ngồi nghiêng dựa vào ghế, lặng lẽ hút thuốc lào, miệng lẩm bẩm: “Trời sáng… nhưng chắc không kịp sáng nữa rồi.”

Tôi thấy trên đầu ông ngoại, tóc bạc lại nhiều thêm.

Cuối cùng cũng tới sáng.

Tôi mơ màng mở mắt, bên ngoài vang lên tiếng “rào rào”, nhận ra là mưa.

Mà còn là mưa to!

Ông trời cuối cùng cũng chịu thương.

Tôi chạy ra ngoài, thấy bà tôi đứng khoanh tay trước sân, không hề tránh mưa.

Ông ngoại nằm trên ghế trúc, thấy tôi chạy ra thì dang tay ôm chầm lấy: “Cháu ngoan, năm nay cũng gần tám tuổi rồi. Lớn lên trông thật khôi ngô, giống hệt mẹ con… Nhưng ông mong con cao lớn, cường tráng như cha con, để còn đi đánh bọn tiểu quỷ!”

“Tiểu quỷ là gì ạ?” – Tôi ngơ ngác hỏi.

Ông ngoại xoa đầu tôi: “Chúng là súc sinh, còn tàn ác hơn cả thú dữ trên núi.”

“À…” – Tôi gật đầu, tự hỏi: sao có thứ gì còn ác hơn cả dã thú?

Ông ngoại gọi tên tôi: “Lý Chính, cái tên này là cha cháu đặt cho cháu đó. Cháu nhớ kỹ: dòng dõi Vương gia và Lý gia, phải đi cho đúng đường, nghe chưa!”

Tôi nghiêm túc gật đầu.

Lúc đó, tôi nghe bà tôi mắng chửi: “Chúng mày, lũ chó chết! Không biết đi bắt hồn tiểu quỷ, chỉ giỏi hại người lành! Biến đi cho bà!”

Lần đầu tiên tôi thấy bà tôi chửi dữ như vậy.

Nhìn ra, thấy hai bóng người đang bước tới. Bà tôi cố sức chặn lại, nhưng họ vẫn ngang nhiên vào sân.

Tôi cũng đứng chắn trước mặt họ: “Các người… tìm ai?”

Người mặc áo đen nhìn tôi, cười nhạt đầy tò mò: “Thằng nhóc, mày thấy được tao à? He he… Tao tìm Vương Tam Thủy.”

Người mặc áo trắng cũng cười nham hiểm nhìn tôi: “Hóa ra là thằng nhóc lanh lẹ.”

Nói xong, bọn họ không thèm để ý tôi nữa, đi thẳng tới trước mặt ông ngoại: “Vương Tam Thủy, số mệnh của ông đã tận, đi với bọn ta thôi.”

Vừa dứt lời, bà tôi từ ngoài bếp chạy ra.

Bà vớ lấy con d.a.o bếp, xông tới c.h.é.m bọn họ.

Nhưng hai kẻ kia vẫn thản nhiên cười: “Hậu nhân của họ Dận đúng thật nóng nảy. Thôi, không chấp.”

Bà tôi không thể làm họ bị thương, bà còn cắt rách tay, để m.á.u nhỏ lên lưỡi dao.

Sắc mặt kẻ mặc áo đen trở nên dữ tợn, hắn lạnh giọng: “Số mệnh trời định, Diêm Vương muốn thu hồn người… Cho dù bà đuổi bọn ta, vẫn sẽ có âm binh khác đến. Bà muốn c.h.ế.t theo à!”

Nói xong, hắn trừng trừng nhìn ông ngoại, ánh mắt đầy u ám.

Ông ngoại ngơ ngác vài giây, rồi quay đầu nhìn tôi, trong mắt đầy sợ hãi, muốn ngăn bà tôi lại… nhưng tay ông lại xuyên qua người bà.

Người mặc áo trắng lạnh lùng nói: “Vương Tam Thủy, đừng chậm trễ giờ lành!”

Bà tôi đứng chặn trước cổng, chắn trước mặt ông ngoại, quát lớn: “Dù âm phủ muốn bắt hồn, cũng nên bắt lũ ác quỷ bị phong dưới giếng kia chứ!”

Nghe bà nói vậy, tôi rùng mình, tóc gáy dựng đứng.

Nhìn lại, thấy hai kẻ đó bước đi đều nhón chân, như không chạm đất.

Người áo đen hừ lạnh: “Ông không muốn đi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Người áo trắng cầm gậy dài, tiến sát về phía ngoại.

Ông ngoại sốt ruột, chắn trước mặt bà, quay lại nhìn bà nghẹn ngào: “Bà nó… đừng cản nữa. Nhớ chăm lo cho cháu… để nó lớn lên bình an, khỏe mạnh…”

Tôi cảm thấy… ông như sắp rời xa tôi mãi mãi. Nhưng tôi không thể giữ được tay ông.

Ông không nói thêm, lặng lẽ bước ra khỏi sân.

Bà tôi che ô dầu đen chạy theo sau, hạt mưa đập xuống sân bùn, đập cả vào tim tôi.

Tôi muốn cầm ô che cho ông… nhưng lực bất tòng tâm.

Ông ngoại… đã rời đi.

8

Bà tôi ngồi bệt giữa sân, dưới cơn mưa to, bùn đất vấy đầy áo.

Chiếc ô đen… bị gió thổi bay mất.

Tôi lảo đảo chạy theo chiếc ô, bà vừa khóc vừa gọi: “Cháu ơi… quay lại… quay lại mau!”

Bà kéo tôi về.

Trước mắt tôi mờ nhòe vì nước mưa lẫn nước mắt, tôi nắm tay ngoại, vừa khóc vừa hỏi: “Bà ơi! Bà ơi! Ông ngoại… có phải c.h.ế.t rồi không?”

Bà ôm chặt tôi, đưa tôi trở vào nhà.

Bà khóa chặt cổng sân.

Tôi vẫn khóc nức nở: “Bà ơi, ông ngoại chưa c.h.ế.t đâu… đúng không?”

Bà tôi ngồi sụp xuống giường đất, khóc nghẹn. Khóc một hồi lâu, bà mới xoa đầu tôi, dỗ dành:

“Cháu ngoan, đừng sợ… Ông ngoại chỉ là đi đào giếng thôi… Phải đào sâu… sâu lắm… Phải đi rất xa… rất xa…”

Tới chạng vạng tối, trời gần tối đen.

Có người trong thôn chạy tới trước cổng nhà tôi, vừa thở hổn hển vừa hét lớn: “Thím ơi! Xảy ra chuyện rồi! Thủy gia c.h.ế.t ở giếng cũ đầu thôn rồi!”

Bà lau nước mắt, kéo tay tôi đi ra ngoài. Bà không nói gì, chỉ lặng lẽ dẫn tôi đến bên giếng.

Đến nơi, nhờ ánh trăng, tôi thấy ông ngoại nằm đó. Là dân làng đã vớt ông lên.

Họ nói, ông ngoại bị dây thừng quấn vào chân, ngã xuống giếng c.h.ế.t đuối, nửa thân người ngâm trong nước lạnh.

Dân làng khiêng ông ngoại về nhà. Đặt ông vào chiếc quan tài đã chuẩn bị sẵn, rồi dựng rạp làm linh đường trong sân.

Trong lúc thức canh bên linh cữu, cả làng đều đến.

Họ tự nguyện đến, để tiễn biệt ông ngoại.

Ngày hôm sau, buổi chiều.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Trước cổng nhà, lần lượt có rất nhiều người từ nơi khác kéo tới.

Phần lớn tôi chưa từng gặp.

Có vài người tôi nhớ mặt – từng tới nhờ ông ngoại giúp: nào là đào giếng mới, giếng ngầm, nào là mở lại giếng cũ.

Họ đến trước di ảnh, quỳ lạy thành từng lượt, hết người này đến người khác.

Trước khi đi, bà tôi còn tiễn họ ra cổng.

Bà trả lại hết tiền mà họ mang đến.

Bà nói: “Năm nay mất mùa, ai cũng phải lo miếng cơm manh áo, chẳng ai dễ dàng gì… chỉ cần có lòng là đủ rồi.”

Có người đành nhận lại, nhưng cũng có người lén bỏ tiền lại trên bàn rồi quay đầu chạy mất.

Một người đàn ông nói: “Tôi là người làng họ Lưu. Bao nhiêu người đã c.h.ế.t khát ở giếng cũ… Nếu không nhờ Thủy gia cứu giúp, cả làng đã c.h.ế.t khát hết rồi. Đây là chút tấm lòng của người còn sống, thím nhất định phải nhận!”

Người già trẻ lớn bé đi cùng cũng đồng thanh khẩn cầu, nhưng bà tôi vẫn kiên quyết không lấy.

Cuối cùng, họ nhét cả vào tay tôi.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Đào Giếng Âm Dương
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...