Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

NGƯỜI ĐÀN ÔNG BÍ ẨN – Chương 7

NGƯỜI ĐÀN ÔNG BÍ ẨN

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi tôi ra về, chị cảnh sát trả lại di vật của mẹ tôi cho tôi, đó là chiếc điện thoại mẹ tôi mang theo bên mình, còn dặn dò tôi có khó khăn gì thì cứ tìm cán bộ trong làng và thị trấn giúp đỡ.

Tôi cúi đầu chào chị cảnh sát ba lần, cầu xin chị ấy giúp nhanh chóng tìm thấy anh trai mình.

Về đến nhà, chị dâu tôi làm cho tôi một bát mì nóng hổi.

Tôi cầm lấy húp lấy húp để, nước canh nóng bỏng làm bỏng rát cổ họng và thực quản tôi.

Chị dâu tôi nhận lấy cái bát không, thở dài một hơi.

Tôi nghĩ một lát, rồi vẫn lấy chiếc điện thoại mới mua ra đưa cho chị ấy.

Chị ấy gả về nhà tôi chưa từng ra khỏi cửa, càng không được dùng điện thoại, mẹ tôi sợ chị ấy bỏ trốn.

Tôi đã lưu một số điện thoại vào trong máy.

Tôi liên tục chạy lên núi ba ngày, cảnh sát vẫn đang tìm kiếm.

Quách Quân cũng vẫn không chịu nhận tội.

Tôi lợi dụng lúc trời nhá nhem tối chạy lên núi, khi gần đến nơi thì bị một dân phòng đang tìm kiếm trên núi chặn lại hỏi.

"Đứng lại! Làm gì đó!"

"Cháu... cháu lên chỗ mẹ cháu bị hại để đốt vàng mã."

Tôi lấy ra một xấp giấy vàng dày cộm trong túi.

Người cảnh sát đã giáo huấn tôi một hồi, rồi đưa tôi xuống núi.

Tôi nhìn về phía hang động, không biết anh trai tôi còn ở đó không.

Tôi dùng điện thoại của mẹ tôi thử gọi vào số mà người đó để lại cho tôi, nhưng tạm thời không liên lạc được.

Tôi kết bạn * với anh ta, tự giới thiệu mình, bên kia rất nhanh đã đồng ý.

"Gan dạ thật đấy." Anh ta nhắn lại bốn chữ.

Tôi không để ý đến câu nói này.

Đoán chừng chị dâu tôi đã liên lạc với anh ta rồi.

"Những chuyện anh muốn tôi làm, tôi đã làm xong rồi. Khi nào anh thực hiện lời hứa của mình?"

"Đợi." Lần này chỉ có một chữ.

Tôi lại nói chuyện phiếm với anh ta hai câu, anh ta không trả lời.

Tôi dừng lại ở giao diện trò chuyện với anh ta, đang suy nghĩ nên nói gì.

Cửa đột nhiên bị đẩy ra, là chị dâu tôi, tôi vội vàng tắt điện thoại.

Chị dâu đặt điện thoại trước mặt tôi, "Cái này trả lại em, chị không dùng nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Tôi khó hiểu, chị dâu vẻ mặt buồn bã, khẽ thở dài, "Không quay lại được nữa rồi."

"Chị dâu, bây giờ bố mẹ đều không còn, anh trai em cũng không về được nữa, chị cũng phải tự lo cho mình chứ."

"Anh trai em không về được nữa sao?"

"Chị có muốn anh trai em về không?"

Chị dâu cúi đầu, một tay vuốt bụng, vẻ mặt không rõ.

Nhưng khi chị ấy rời đi lại cầm theo chiếc điện thoại.

Tôi nhắm mắt suy tư.

Mọi chuyện ngày càng thuận lợi.

Quách Quân vẫn từ chối nhận tội, chỉ đích danh muốn gặp tôi.

Tôi ngồi đối diện anh ta, run rẩy, không dám nhìn thẳng vào anh ta.

"Anh cảnh sát! Tôi muốn tố giác cô ta! Chính cô ta đã chỉ đạo tôi chuốc rượu cho bố cô ta chết! Cái điện thoại màu đỏ kia cũng là cô ta dùng! Anh cảnh sát, những gì tôi nói đều là thật! Các anh mau bắt cô ta lại đi!"

Lúc này Quách Quân mắt thâm quầng, râu ria lởm chởm, cảm xúc vô cùng kích động.

Tôi rụt rè, lời chưa kịp nói ra thì nước mắt đã chảy xuống trước rồi.

"Anh cảnh sát, tôi thật sự bị hãm hại! Lúc đầu tôi muốn đổi thân với nhà cô ta để cưới vợ, kết quả con tiện nhân này lại ghi hận tôi! Con tiện nhân, nói! Có phải mày hãm hại tao không?"

Quách Quân gào lên với tôi, tôi sợ hãi lùi cả người lẫn ghế về sau.

"Tôi không có! Anh nói bậy! Anh là kẻ xấu xa! Là anh bắt cóc anh trai tôi, lại còn hại c.h.ế.t bố mẹ tôi! Anh... anh còn cưỡng h.i.ế.p tôi!"

Tôi khóc lóc thảm thiết.

"Là anh trai mày chiếm đoạt em gái tao trước! Tao cưỡng h.i.ế.p mày là chuyện đương nhiên! Con tiện nhân mày đừng hòng đánh trống lảng! Cái điện thoại màu đỏ kia là mày đòi tao phải không? Là mày bảo tao chuốc rượu cho bố mày say rồi c.h.ế.t cóng bên ngoài phải không?"

Tôi che mặt khóc rấm rứt, "Cưỡng h.i.ế.p là phạm pháp! Phạm pháp! Anh hủy hoại tôi, còn hại c.h.ế.t người thân của tôi! Anh là tên cưỡng hiếp! Kẻ g.i.ế.c người!"

Khi tôi rời đi, tôi vẫn nghe thấy Quách Quân liên tục nhấn mạnh là anh trai tôi đã ra tay với em gái anh ta trước.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Nhưng những điều đó đều không quan trọng, quan trọng là anh ta đã đích thân thừa nhận hành vi cưỡng h.i.ế.p tôi trước mặt cảnh sát!

Giết người, cướp của, cưỡng hiếp.

Hi vọng trong đời này tôi sẽ không bao giờ thấy anh ta ra tù.

Tôi về sau đó đã thành thật kể lại chuyện của Quách Quân cho chị dâu tôi, chị ấy không có bất kỳ biểu cảm thừa thãi nào.

Chị ấy và tôi có một điểm chung, đó là khái niệm về gia đình rất mơ hồ.

Chị dâu tôi nói chị ấy cũng có chuyện muốn nói với tôi.

Chị ấy đã đưa ra một quyết định quan trọng, chị ấy muốn bỏ đứa con trong bụng.

Bởi vì chỉ còn hai ngày nữa là đến lễ cúng tam thất của mẹ tôi rồi.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
NGƯỜI ĐÀN ÔNG BÍ ẨN
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...