Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Cha Hàng Tỷ Sủng Nghiện – Chương 203: Cảm động

Người Cha Hàng Tỷ Sủng Nghiện

Tác giả: Thượng Quan Nhiêu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Long Dạ Tước bị cô đánh tới tấp, hàng lông mi dày đọng giọt nước, đôi mắt híp cũng dính vài giọt, càng trở nên quyến rũ, trên người mặc một chiếc áo sơ mi trắng làm bằng vải tơ tằm, giờ phút này, anh hoàn toàn ướt đẫm, chiếc áo gần như đã dính hết vào người, lộ ra tám cơ ngực mờ ảo.

Hô hấp của Tô Lạc Lạc cuối cùng cũng bình tĩnh lại, lúc này, cô nhận ra mình đang mặc một chiếc váy dài bồng bềnh, một phần váy nổi lên trên mặt nước, mà cô nhìn xuống phía dưới thân, đầu cô uỳnh một tiếng, cảm giác phát điên.

Long Dạ Tước vòng qua ôm eo cô, giây tiếp theo, bằng một cánh tay mạnh mẽ, thân thể Tô Lạc Lạc ngoại trừ ngực cô đã trực tiếp bám sát anh.

Cảm nhận được hết tất cả những gì cần cảm nhận.

“Long Dạ Tước, anh còn như vậy, em sẽ mặc kệ anh.” Tô Lạc Lạc nhướng đôi mắt mờ sương cảnh cáo.

Long Dạ Tước kề sát khuôn mặt tuấn mỹ đến gần cô, giọng nói nhẹ nhàng: “Lạc Lạc, anh rất khó chịu.”

Trong khi anh nói chuyện, hơi thở nóng rực phả vào người cô, đầy ám muội mập mờ.

Tô Lạc Lạc hơi híp đôi mắt, nhìn ánh mắt đầy ẩn nhẫn thống khổ của người đàn ông, bỗng không biết phải làm sao.

Mấy ngày nay, cô thấy anh nhẫn nại, yêu thương, chăm sóc mấy đứa nhỏ, đối với cô thì càng kiên nhẫn hơn. Thật ra, trong lòng cô đã sớm muốn cùng người đàn ông sống đến trọn đời, tất cả vì bọn trẻ, cô tình nguyện.

Tuy nhiên, đây là điều duy nhất cô không thể làm được lúc này:

“Long Dạ Tước, anh đi tìm người phụ nữ khác đi! Thật sự, em không có ý kiến gì.” Tô Lạc Lạc nói với anh ấy một cách nghiêm túc.

Anh đau khổ thế này, cô cũng không chịu nổi, người ta nói đàn ông phân biệt rạch ròi giữa tình cảm với tình dục, nếu anh đơn thuần chỉ giải quyết chuyện đó bằng thân thể thì cô hoàn toàn không để ý.

Lúc sau nói xong, cô còn nghĩ người đàn ông này nghe thấy vậy, hẳn là vui mừng quá đi chứ!

Nhưng mà, sự thật là khuôn mặt của người đàn ông này lập tức trở nên cứng đờ: “Tô Lạc Lạc, nếu em dám có loại suy nghĩ này, anh tuyệt đối không tha cho em.”

Có vẻ như đây là mệnh lệnh bắt buộc.

Tô Lạc Lạc không khỏi có chút bất đắc dĩ, rốt cuộc cô phải làm thế nào với người đàn ông này đây?

“Anh nhắc lại lần nữa, đời này, người phụ nữ duy nhất anh muốn lấy là em, em phải nhớ kỹ cho anh.” Long Dạ Tước nghiến răng nghiến lợi, tức giận nói.

Tô Lạc Lạc bị dọa đến nỗi run sợ vài giây, giây tiếp theo, người đàn ông đó hôn xuống một nụ hôn mang theo sự trừng phạt: “Ưm….”

Cô trốn tránh không kịp, đã bị người đàn ông che lấp lại đôi môi đỏ mọng, giờ phút này, vầng trăng trên đầu sáng tỏ, sóng biển bên cạnh nhẹ nhàng, đong đưa, bể bơi lấp lánh ánh đèn, tựa như nụ hôn càng làm tăng thêm vài phần lãng mạn.

Tô Lạc Lạc không thể cự tuyệt, đương nhiên cô cũng không tiếp nhận, vì thế chỉ bị động, mặc cho người đàn ông lúc này hôn thật sâu.

Sau khi trực tiếp bị hôn, đầu óc Tô Lạc Lạc trống rỗng, không nghĩ được điều gì, chỉ có hơi thở nóng bỏng của anh vẫn đọng lại trong khuôn miệng thanh mát.

Hai chân Tô Lạc Lạc mềm nhũn, cả người dựa vào người đàn ông. Long Dạ Tước ôm lấy cô, biết cách quyến rũ cô. Nhưng cô không nguyện ý, nên anh đành than nhẹ một tiếng, sợ cô bị ướt quá lâu, sẽ cảm lạnh.

Anh đưa tay ra ôm lấy thân thể ướt sũng của người phụ nữ, từng bước một đi lên các bậc thang, Tô Lạc Lạc vòng tay qua cổ anh, ý thức dần trở nên mơ hồ.

Long Dạ Tước ôm cô vào phòng tắm trong phòng khách, Tô Lạc Lạc có chút xấu hổ nói: “Anh…Mau đi ra ngoài đi.”

Long Dạ Tước ra khỏi phòng, sau đó quay người đi vào một phòng tắm trong phòng khác. Tô Lạc Lạc ngồi trong làn nước ấm áp, cảm xúc nhất thời dao động dữ dội, không sao quên được nụ hôn vừa rồi.

Kể từ lần đó, khoảng thời gian tiếp theo, Long Dạ Tước không tiếp tục ám chỉ cô. Tuy nhiên, trong ánh mắt của anh nhìn cô vẫn sâu xa và phức tạp, lại lộ ra vẻ dịu dàng. Mà cô ở trên đảo muốn mua cái gì, anh đều chiều theo cô mà mua về toàn bộ.

Cuối cùng thì nửa tháng sau, bọn họ cũng lên đường trở về nhà. Mấy đứa trẻ kia cũng khoái chí, mang theo không ít những món đồ chơi về.

Khi lên máy bay, công việc của Long Dạ Tước cũng tồn đọng rất nhiều, anh bắt đầu xem tài liệu trên máy bay, dùng Ipad xem các văn kiện kí tên điện tử. Tô Lạc Lạc và bọn trẻ ngồi một bên, không làm phiền đến anh ấy.

Máy bay hạ cánh vào sáng hôm sau, Long Dạ Tước sợ Tô Lạc Lạc đi chơi xa về mệt mỏi, lập tức nhờ ba mình sáng sớm đến sân bay đón hai đứa trẻ, nói vậy ông Long liền đến đưa bọn nhỏ đi, để cho Tô Lạc Lạc có không gian để thư giãn.

Tô Lạc Lạc cũng không ngại khi nhà họ Long đón bọn nhỏ về bên kia, chúng cần có tình thương trọn vẹn, không chỉ tình yêu thương của cả cha mẹ, mà cần có cả tình yêu thương, sự quan tâm của người lớn, để trái tim chúng được trưởng thành trọn vẹn.

Ngồi trên xe trở về biệt thự, Tô Lạc Lạc nhìn thấy Long Sở Hùng, cô không thể không nghĩ đến đứa con của ông ta – Dạ Trạch Hạo, cô không khỏi có chút buồn.

Cô nhẹ nhàng quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh. Thầm nghĩ nếu một ngày nào đó, thân phận của Dạ Trạch Hạo bị bại lộ, anh sẽ như thế nào đây? Chắc anh sẽ rất khó để chấp nhận!

Nhưng đó lại là một đòn chí mạng đả kích đối với mẹ anh.

Mà chính Dạ Trạch Hạo cũng rất đáng thương, anh ấy biết rõ cha ruột của mình là ai mà cũng không dám tiến lại nhận mặt, ngược lại chỉ có thể đứng từ xa xa nhìn lại mà thôi.

“Anh đưa em trở lại biệt thự, em nghỉ ngơi sớm đi, buổi tối anh trở về đón em đi ăn tối bên ngoài.”

“Buổi tối em ở nhà ăn tạm thứ gì là được, anh không cần quay về đón em đâu.” Tô Lạc Lạc thực sự mệt mỏi không muốn ra ngoài nữa.

“Buổi chiều nói sau, không chừng anh sẽ trở về ăn cơm cùng em.” Long Dạ Tước cũng không nói chính xác, nhưng trong lòng anh cũng rất muốn cùng cô dùng bữa.

Cho dù ăn bên ngoài hay nấu nướng ở nhà, anh cũng muốn ăn cùng cô.

Tô Lạc Lạc gật đầu. Tới cửa biệt thự, cô đi vào, mà xe của Long Dạ Tước cũng lập tức quay đầu rời đi.

Tô Lạc Lạc ngồi trên ghế sô pha, hiếm khi cô có nhiều thời gian để nghỉ ngơi và thư giãn, cô cầm lấy điều khiển từ xa của TV, muốn xem chương trình tổng hợp và thư giãn tâm trạng.

Xem một lúc, cô nằm trên ghế sô pha có cảm giác buồn ngủ, cô quá mệt rồi. Mà cũng chẳng biết từ lúc nào đã mơ mơ màng màng. Trong cơn mê muội, cô nghe thấy cái gì đó. Vừa mở mắt ra cô đã ngửi thấy mùi cơm lẫn trong không khí.

Tô Lạc Lạc ngẩn ra, chị Lưu đến đây lúc nào vậy? Cô ngủ say đến nỗi không biết gì hết sao?

Tô Lạc Lạc ngồi dậy, nghĩ bụng chị Lưu đến cũng nên chào một câu. Vừa mới đi đến cửa phòng bếp, hai tiếng “Chị Lưu” còn chưa kịp thốt ra nữa, lập tức bị nuốt trở lại.

Bởi vì người đang ở phòng bếp, không phải chị Lưu, mà là Long Dạ Tước.

Anh mặc trên người chiếc tạp dề màu xám, chiếc Ipad đặt bên cạnh với video hướng dẫn cách xào rau.

Long Dạ Tước đang cẩn thận chiên các món trong nồi, cũng không biết Tô Lạc Lạc đang đứng nhìn anh ở cửa. Giờ phút này, tâm trạng Tô Lạc Lạc thật sự phức tạp, người đàn ông này đang làm bữa tối cho cô sao?

“Anh trở về khi nào vậy?” Tô Lạc Lạc tò mò hỏi.

Long Dạ Tước quay đầu liếc nhìn cô một cái: “Tỉnh rồi à, mau đi đánh răng rửa mặt đi, có cơm ăn liền bây giờ đây.”

Tô Lạc Lạc nhìn thân hình cường tráng của anh, rồi nhìn sang ớt xanh và hành lá được cắt nhỏ xinh bên cạnh. Chóp mũi Tô Lạc Lạc bỗng dưng chua xót cay cay, nháy mắt liền thấy cảm động, cô thật nghĩ muốn ở sau lưng người đàn ông này và ôm lấy anh.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Bệnh của mẹ nguy kịch.
Chương 2: Năm năm sau.
Chương 2
Chương 3: Một cặp bảo bối dễ thương.
Chương 3
Chương 4: Ba đã chết.
Chương 4
Chương 5: Đến khách sạn tìm ba.
Chương 5
Chương 6: Mẹ sắp tới.
Chương 6
Chương 7: Ngăn cản cha đính hôn.
Chương 7
Chương 8: Ba đẹp trai quá.
Chương 8
Chương 9: Ba phát hiện bọn họ.
Chương 9
Chương 10: Mẹ rất lo lắng.
Chương 10
Chương 11: Nhanh chóng đi nước ngoài.
Chương 11
Chương 12: Ba tìm đến cửa.
Chương 12
Chương 13: Chúng ta đã quen nhau 5 năm trước.
Chương 13
Chương 14: Dẫn theo bọn trẻ đi theo tôi.
Chương 14
Chương 15: Nhà họ Tô tức giận.
Chương 15
Chương 16: Lớn tiếng dọa người.
Chương 16: Lớn tiếng dọa người.
Chương 16
Chương 17: Tô Vũ Phỉ hoảng hốt.
Chương 17
Chương 18: Mang bọn trẻ về nhà.
Chương 18
Chương 19: Sống cùng nhau.
Chương 19
Chương 20: Ông nội, bà nội.
Chương 20
Chương 21: Thành kiến đối với Tô Lạc Lạc.
Chương 21
Chương 22: Thân phận con riêng.
Chương 22
Chương 23: Tình yêu thương của ba.
Chương 23
Chương 24: Gặng hỏi.
Chương 24
Chương 25: Đừng mơ cướp đi.
Chương 25
Chương 26: Một gia đình ấm áp.
Chương 26
Chương 27: Mùi hương của cô.
Chương 27
Chương 28: Ngủ cùng con gái.
Chương 28
Chương 29: Con gái đái dầm.
Chương 29
Chương 30: Nhà họ Tô lo lắng.
Chương 30
Chương 31: Tô Vũ Phỉ tìm đến nhà.
Chương 31
Chương 32: Cô bị oan.
Chương 32
Chương 33: Anh thật sự tức giận.
Chương 33
Chương 34: Bảo vệ mẹ.
Chương 34
Chương 35: Cô bị đuổi đi.
Chương 35
Chương 36: Mẹ không đánh người.
Chương 36
Chương 37: Hai đứa trẻ nghĩ cách.
Chương 37
Chương 38: Tuyệt thực.
Chương 38
Chương 39: Phỏng vấn thành công.
Chương 39
Chương 40: Anh tìm đến.
Chương 40
Chương 41: Người đàn ông này thật sự tức giận.
Chương 41
Chương 42: Bắt nàng trở về.
Chương 42
Chương 43: Nói rõ ràng.
Chương 43
Chương 44: Hai đứa trẻ đau lòng.
Chương 44
Chương 45: Đưa ra quy định.
Chương 45
Chương 46: Đi làm.
Chương 46
Chương 47: Đại minh tinh đến.
Chương 47
Chương 48: Sống chung hòa bình.
Chương 48
Chương 49: Đè lên người Dạ Trạch Hạo.
Chương 49
Chương 50: Trở thành chuyên gia trang điểm cá nhân.
Chương 50
Chương 51: Né tránh người nhà họ Long.
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53: Anh xử phạt.
Chương 53
Chương 54: Cô đã giặt sạch.
Chương 54
Chương 55: Bị hãm hại.
Chương 55
Chương 56: Anh ta thích trẻ con.
Chương 56
Chương 57: Đi đón bọn trẻ.
Chương 57
Chương 58: Anh thật sự tức giận.
Chương 58
Chương 59: Anh là gian thương.
Chương 59
Chương 60: Anh bị phớt lờ.
Chương 60
Chương 61: Đi cắt băng với anh ta.
Chương 61
Chương 62: Đối mặt.
Chương 62
Chương 63: Người đàn ông đáng chú ý.
Chương 63
Chương 64: Đồ hỗn đản.
Chương 64
Chương 65: Mệnh lệnh bá đạo của anh.
Chương 65
Chương 66: Không nói được thì hôn.
Chương 66
Chương 67: Đồ hỗn đản.
Chương 67
Chương 68: Ngắm ảnh con khi còn nhỏ.
Chương 68
Chương 69: Cô nửa đêm vào phòng anh.
Chương 69
Chương 70: Trở thành nữ chính của tin đồn
Chương 70
Chương 71: Cô nghĩ không phải.
Chương 71
Chương 72: Âm mưu của Tô Vũ Phỉ.
Chương 72
Chương 73: Anh quan tâm.
Chương 73
Chương 74: Cô còn ghét hơn.
Chương 74
Chương 75: Một cái tát thật sự.
Chương 75
Chương 76: Tô Vũ Phỉ tuyệt vọng.
Chương 76
Chương 77: Cùng tham dự bữa tiệc lớn.
Chương 77
Chương 78: Ngày hội hôn.
Chương 78
Chương 79: Dẫn bọn trẻ đi.
Chương 79
Chương 80: Anh thật sự tức giận.
Chương 80
Chương 81: Dạ Trạch Hạo muốn hẹn hò.
Chương 81
Chương 82: Anh cảnh cáo.
Chương 82
Chương 83: Cùng anh ta tham gia tiệc tối.
Chương 83
Chương 84: Cô khiến người khác kinh ngạc.
Chương 84
Chương 85: Đáng chết, anh ta cũng ở đây
Chương 85
Chương 86: Anh uy hiếp
Chương 86
Chương 87: Buộc cô khiêu vũ
Chương 87
Chương 88: Cậu Dạ uống say
Chương 88
Chương 89: Daddy, Mommy ngủ cùng một chỗ
Chương 89
Chương 90: Cô không thể từ chối
Chương 90
Chương 91: Giải sầu với Dạ Trạch Hạo
Chương 91
Chương 92: Cậu chủ Long vào WC nữ
Chương 92
Chương 93: Tôi muốn cưới em
Chương 93
Chương 94: Rất nhớ chuyện năm năm trước
Chương 94
Chương 95: Ba đuổi theo mẹ
Chương 95
Chương 96: Cô ấy không muốn kết hôn
Chương 96
Chương 97: Vì cô mà chứng minh
Chương 97
Chương 98: Nhà họ Tô liều chết không thừa nhận
Chương 98
Chương 99: Người nhà họ Long đã hoài nghi
Chương 99
Chương 100: Tô Vũ Phỉ tức giận
Chương 100
Chương 101: Anh ấy đưa ra bảng tên
Chương 101
Chương 102: Bạn gái giả
Chương 102
Chương 103: Cậu Dạ ghen rồi.
Chương 103
Chương 104: Anh không ngại muốn thêm lần nữa
Chương 104
Chương 105: Không dám
Chương 105
Chương 106: Anh gài bẫy cô
Chương 106
Chương 107: Long Dạ Tước rất đẹp trai.
Chương 107
Chương 108: Hai người đàn ông tặng quà
Chương 108
Chương 109: Tô Vũ Phỉ giở trò xấu
Chương 109
Chương 110: Sinh nhật của mommy
Chương 110
Chương 111: Niềm vui bất ngờ của cậu Dạ
Chương 111
Chương 112: Người đàn ông đáng ghét
Chương 112
Chương 113: Đổ hết trách nhiệm lên người cô
Chương 113
Chương 114: Phiền não của cậu Dạ
Chương 114
Chương 115: Tô Lạc Lạc đón sinh nhật
Chương 115
Chương 116: Daddy sẽ tặng quà
Chương 116
Chương 117: Khoảng thời gian hạnh phúc
Chương 117
Chương 118: Pháo hoa chúc mừng của Dạ Trạch Hạo
Chương 118
Chương 119: Trong mơ bị cợt nhả
Chương 119
Chương 120: Quà tặng giá cao ngất trời
Chương 120
Chương 121: Không muốn nhận lại
Chương 121
Chương 122: Ép trả lại cho cô
Chương 122
Chương 123: Giúp anh giữ mặt mũi
Chương 123
Chương 124: Thủ đoạn của Tô Vũ Phỉ
Chương 124
Chương 125: Giao dịch thành công
Chương 125
Chương 126: Tô Lạc Lạc bị bắt cóc
Chương 126
Chương 127: Cuộc theo dõi của Long Dạ Tước
Chương 127
Chương 128: Xuất hiện như một vị thần
Chương 128
Chương 129: Long Dạ Tước bị thương
Chương 129
Chương 130: Anh ấy hôn không được lẩn tránh
Chương 130
Chương 131: Mời anh ấy đi ăn tối
Chương 131
Chương 132: Dạ Trạch Hạo ôm cô
Chương 132
Chương 133: Anh ấy ghen
Chương 133
Chương 134: Buộc cô ấy phải nghỉ việc
Chương 134
Chương 135: chỉ được phép nhớ anh
Chương 135
Chương 136: Lại mắc lừa
Chương 136
Chương 137: Giữ thể diện
Chương 137
Chương 138: Hình tượng của Tô Lạc Lạc bị hủy
Chương 138
Chương 139: Cách anh giải quyết vấn đề
Chương 139
Chương 140: Chúng ta là người một nhà
Chương 140
Chương 141: Lại bắt đầu lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn
Chương 141
Chương 142: Nhà họ Tô cúi đầu
Chương 142
Chương 143: Dạ Trạch Hạo tự hủy đi danh tiếng
Chương 143
Chương 144: Cô không có quyền lên tiếng
Chương 144
Chương 145: Buổi tiệc xã giao
Chương 145
Chương 146: Sóng ngầm nơi buổi tiệc
Chương 146
Chương 147: Người ba cặn bã tìm đến cửa
Chương 147
Chương 148: Bước vào một cái bẫy
Chương 148
Chương 149: Toàn thân phát nóng
Chương 149
Chương 150: Đánh nhau
Chương 150
Chương 151: Nhân cơ hội làm chút ít chuyện
Chương 151
Chương 152: Tô Vũ Phỉ bị bắt
Chương 152
Chương 153: Thật kinh tởm!
Chương 153
Chương 154: Thật sự rất giống
Chương 154
Chương 155: Anh ấy rất cường thế
Chương 155
Chương 156: Đút cho anh
Chương 156
Chương 157: Anh thật ngang tàng
Chương 157
Chương 158: Hướng nhà họ Long cầu tình
Chương 158
Chương 159: Cô rất tức giận
Chương 159
Chương 160: Bị con trai kháng nghị.
Chương 160
Chương 161: Người phụ nữ không yên phận
Chương 161
Chương 162: Người nào đó rất tức giận
Chương 162
Chương 163: Tâm sự
Chương 163
Chương 164: Vẫn không yên tâm.
Chương 164
Chương 165: Kế hoạch của anh.
Chương 165
Chương 166: Anh ghen.
Chương 166
Chương 167: Tình yêu cũ tìm đến cửa.
Chương 167
Chương 168: Lạnh lùng cự tuyệt.
Chương 168
Chương 169: Phát triển nghề nghiệp mới.
Chương 169
Chương 170: Đi làm trong công ty anh
Chương 170
Chương 171: Anh rất đáng ghét
Chương 171
Chương 172: Chính thức đi làm rồi
Chương 172
Chương 173: Tiểu Hinh đáng yêu
Chương 173
Chương 174: Vừa động tay lại vừa động chân
Chương 174
Chương 175: Bị móc túi lấy mất điện thoại
Chương 175
Chương 176: Bị sai việc
Chương 176
Chương 177: Anh sẽ xử lý
Chương 177
Chương 178: Sa thải cả một bộ phận
Chương 178
Chương 179: Mời anh ăn cơm
Chương 179
Chương 180: Hành vi xấu xa
Chương 180
Chương 181: Trẹo chân
Chương 181
Chương 182: Sáng sớm
Chương 182
Chương 183: Nghiện ôm
Chương 183
Chương 184: Cô gái tương tự
Chương 184
Chương 185: Cô không tự tin
Chương 185
Chương 186: Tuyên thệ trước mộ
Chương 186
Chương 187: Gặp gỡ Dạ Trạch Hạo
Chương 187
Chương 188: Suy đoán của cô
Chương 188
Chương 189: Cầu xin cô hiến máu
Chương 189
Chương 190: Không phải con ruột
Chương 190
Chương 191: Thân thế bí mật
Chương 191
Chương 192: Cùng một chỗ chúc mừng
Chương 192
Chương 193: Cô say
Chương 193
Chương 194: Sáng sớm ngọt ngào
Chương 194
Chương 195: Không phải con gái nhà họ Tô
Chương 195
Chương 196: Anh là người nhà của cô
Chương 196
Chương 197: Khi dễ đến nghiện
Chương 197
Chương 198
Chương 198
Chương 199: Kì nghỉ
Chương 199
Chương 200
Chương 200
Chương 201: Bắt đầu nghỉ ngơi
Chương 202: Bị anh chơi đùa
Chương 203: Cảm động
Chương 204: Đối thủ cạnh tranh xuất hiện
Chương 205: Tham dự tiệc tối
Chương 206: Anh ấy đang ôm một người con gái khác
Chương 207: Cô ấy ăn giấm rồi
Chương 208: Xem phim cùng cô ấy
Chương 209: Gặp côn đồ
Chương 210: Một đêm nguy hiểm
Chương 304: Quan tâm công việc của cô ấy
Chương 313: Kế hoạch của Sở Trạch Hiên

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Cha Hàng Tỷ Sủng Nghiện
Chương 203: Cảm động

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 203: Cảm động
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...