Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngủ Với Chó Dữ – Chương 8: Ninh Mít Ứớt

Ngủ Với Chó Dữ

Tác giả: Thủy Đảo
Lượt đọc: 1,315
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Gia Ninh cố gắng điều chỉnh tâm trạng rồi chuyển chủ đề, cô chỉ tay ra phía sau để hỏi về thắc mắc trong lòng: “A Nghiên này, mình muốn hỏi lâu rồi, sao tự dưng phía sau lại dư ra một chỗ ngồi vậy?”

Lớp 11A8 tổng cộng có 28 học sinh, vốn được chia theo sơ đồ hai người bên cánh và ba người ở giữa, vừa vặn bốn hàng ngang.

Vị trí của hai cô vốn là hàng cuối cùng sát tường, nhưng lúc này ở góc lớp lại kê thêm một bộ bàn ghế đơn độc, mặt bàn được thu dọn cực kỳ gọn gàng và ngăn nắp.

Nghe bạn hỏi, Tề Tri Nghiên lập tức lên tinh thần, bao nhiêu chuyện hóng hớt nhịn suốt nửa tháng qua cuối cùng cũng có dịp xả cho bằng sạch: “Mình biết, để mình kể cho!”

“Kỳ thi liên trường cuối học kỳ trước, lớp mình đứng bét bảng xếp hạng tổng sắp, trong top 250 không có lấy một mống nào luôn.”

Gia Ninh ngồi ngay ngắn như học sinh tiểu học, vừa nghe vừa gật đầu hưởng ứng: “Rồi sau đó thì sao?”

“Sau đó...”

Tề Tri Nghiên giơ một ngón tay dưới gầm bàn, tặc lưỡi cảm thán: “Ai mà ngờ được, hiệu trưởng chơi lớn, đào tận gốc thủ khoa của trường Trung học số 6 về đây luôn!”

Không có hạng nhất thì ta tự tạo ra hạng nhất.

Dù sao cái trường tư thục này của các cô cũng chẳng có gì ngoài tiền.

Trong lúc bạn thân đang phấn khích, Gia Ninh chống tay vào đôi má phúng phính, cực kỳ nể mặt mà woa lên một tiếng: “Giỏi thật đấy.”

Tề Tri Nghiên ghé sát tai cô thì thầm: “Hơn nữa cậu ấy còn đẹp trai dã man, nói thế nào nhỉ, cảm giác khác hẳn mấy nam sinh trong lớp mình. Hình như cậu ấy đang lên văn phòng giúp giáo viên sắp xếp tài liệu rồi.”

Nhắc đến đẹp trai, trong một thoáng, Gia Ninh bỗng nhớ về chàng trai lạ mặt ở hội sở đêm đó.

Ngay lập tức, cô lắc đầu lia lịa để xua tan cái suy nghĩ vớ vẩn ấy đi.

Cô lú lẫn rồi chắc?

Loại người như anh làm sao có thể liên quan gì đến một học sinh ưu tú đứng đầu kỳ thi liên trường được.

Vì nghỉ phép nên Gia Ninh bị hổng kiến thức khá nhiều, vốn dĩ học lực của cô cũng chỉ ở mức trung bình.

Cô lật giở sách giáo khoa ra xem, nhưng kết quả là nhìn đến mức hoa mắt chóng mặt.

Khó quá, hoàn toàn không hiểu gì cả...

Gia Ninh phồng má, chán nản nằm bò ra bàn thở dài.

Cô đang cân nhắc xem có nên nhờ quản gia thuê gia sư về dạy kèm không, thì nghe thấy Tề Tri Nghiên hạ thấp giọng nói: “Mau nhìn kìa, người đứng ở cửa chính là thủ khoa mới chuyển tới, Đàm Chuẩn.”

Gia Ninh chớp mắt, tò mò nhìn sang.

Ánh nắng bao phủ lên dáng người cao gầy, rắn rỏi của thiếu niên nơi cửa lớp khiến hình bóng anh trở nên mờ ảo.

Ước chừng nhìn anh rất cao, phải tầm mét chín, bờ vai rộng, eo thon, đôi chân dài thẳng tắp, tỉ lệ cơ thể chẳng thua kém gì người mẫu chuyên nghiệp.

Bộ đồng phục khoác trên người anh cũng vì thế mà thêm vài phần lạnh lùng, khí chất.

Chỉ là... cảm giác này quen thuộc đến lạ.

Tim cô bỗng thắt lại.

Cho đến khi thiếu niên xoay người, để lộ rõ những đường nét tuấn tú trên gương mặt, Gia Ninh hoàn toàn sững sờ.

Đó chính là chàng trai mà cô đã ngủ nhầm ở câu lạc bộ!

Đầu óc Gia Ninh vang lên một tiếng uỳnh như nổ tung.

Ngay khoảnh khắc suýt chút nữa thì chạm mắt nhau, cô vội vàng cúi gập người, giấu nhẹm khuôn mặt vào khuỷu tay.

Động tác quá gấp gáp khiến trán cô đập mạnh xuống mặt bàn phát ra một tiếng cốp khô khốc.

“A...”

Một tiếng r//ê//n rỉ nghẹn ngào khẽ lọt ra ngoài.

Tề Tri Nghiên ngồi bên cạnh giật mình, lo lắng hỏi: “Gia Gia, cậu sao thế? Lại thấy không khỏe ở đâu à?”

Gia Ninh vừa lắc đầu lại vừa gật đầu lia lịa như một con thú nhỏ sợ bị phát hiện nơi hoang dã, cô lí nhí trả lời đầy hoảng loạn: “Mình... mình nằm nghỉ một lát thôi...”

Cậu thiếu niên cao lớn, lạnh lùng sải bước về phía chỗ ngồi.

Bước chân anh trầm ổn, áp lực tỏa ra khiến Gia Ninh đến cả thở mạnh cũng không dám.

May mà anh cực kỳ tiết kiệm ánh nhìn, chẳng buồn liếc mắt về phía cô lấy một cái.

Vị trí của Đàm Chuẩn nằm ngay sau lưng Gia Ninh, chỉ một cái liếc mắt tình cờ của anh cũng đủ khiến cô rơi vào trạng thái căng thẳng tột độ.

Cô biết trốn tránh cũng vô ích, nhưng hiện tại đầu óc cô đang trống rỗng hoàn toàn, cô thực sự cần thời gian để bình ổn lại tâm trí.

Gia Ninh tự trấn an bản thân, khép nép nằm bò ra bàn, trong đầu âm thầm tính toán xem liệu có thể nhờ Tri Nghiên đi mua giúp mình một chiếc khẩu trang hay không.

Đột nhiên, có tiếng người chào hỏi vang lên: “Đại ca, em có việc tìm anh.”

Giọng nói này thuộc về Chu Linh, người bạn học cùng lớp với Gia Ninh từ tận thời tiểu học.

Gia đình Chu Linh cực kỳ giàu có, tính tình lại ngông cuồng, là một kẻ ngỗ ngược chính hiệu.

Hồi nhỏ Gia Ninh thường xuyên bị cậu ta trêu chọc đến mức phát khóc, ngặt nỗi cô lại chẳng dám mách ai, ngày nào cũng ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ với đôi mắt rưng rưng chờ đến giờ tan học.

Lớn lên, cả hai ít khi giao du, mặc dù cùng lớp nhưng không chơi chung nhóm.

Khi cô còn đang mải thắc mắc xem tiếng đại ca kia là gọi ai, thì tóc đã bị người ta kéo nhẹ.

Chu Linh dừng bước ở hàng ghế áp chót, tiện tay nắm lấy một lọn tóc đen mềm mại, khẽ giật giật rồi lên tiếng đầy vẻ đáng đòn: “Không phải chứ, Ninh Mít Ứớt, cậu còn ngang tàng hơn cả tôi đấy à? Nghỉ hẳn nửa tháng trời, giờ quay lại trường chỉ để ngủ thôi sao?”

Nghe thấy cái biệt danh từ thời tiểu học, Gia Ninh tức đến phát nghẹn, gương mặt đỏ bừng vùi sâu trong khuỷu tay chỉ hận không thể bịt miệng cậu ta lại.

Vì không dám ngẩng đầu, cô chỉ có thể đưa tay lên quá đầu quờ quạng loạn xạ để xua đuổi, trông vô cùng buồn cười.

Chẳng những không đẩy được người ta ra, hành động ấy còn khiến đối phương cười khoái chí hơn.

Đàm Chuẩn bị bọn họ làm phiền, gương mặt lộ rõ vẻ âm u bực bội.

Anh đang định bảo Chu Linh cút đi thì chợt liếc thấy cánh tay của cô gái ngồi hàng phía trước.

Anh khựng lại, đôi mắt hơi nheo lại vẻ dò xét.

Bộ đồng phục dường như quá rộng so với vóc dáng nhỏ nhắn của cô, chỉ cần khẽ nhấc tay, ống tay áo thùng thình đã tuột xuống, để lộ cả cánh tay trần.

Làn da ấy trắng mướt như sữa, mịn màng đến mức gần như trong suốt, ngay cả những mạch máu xanh nhạt ẩn dưới da cũng hiện lên rõ rệt.

Ở một nơi đầy nắng gió như Cẩm Thành, hiếm có ai sở hữu làn da trắng ngần đến thế.

Thế nhưng thật trùng hợp, anh vừa mới nhìn thấy một làn da y hệt vào ngày hôm qua, thậm chí ngay cả nốt ruồi son nhỏ trên cổ tay tuyết trắng kia cũng chẳng sai lệch lấy một ly.

Đàm Chuẩn lười biếng duỗi đôi chân dài dưới gầm bàn, tấm lưng rộng tựa hờ vào ghế, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

Đúng là oan gia ngõ hẹp.

Sau khi đã nhận ra đối phương, hành động của cô lúc này trong mắt anh lại mang một tầng ý nghĩa khác.

Co rúm người lại như một con chim cút thế kia là đang muốn trốn anh sao?

Để xem, cô có thể trốn được đến bao giờ.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Gọi “trai”
Chương 2: Nuốt trọn rồi
Chương 3: Tỉnh lại
Chương 4: Phí bịt miệng
Chương 5: Cũng ngoan đấy chứ
Chương 6: Trách mắng
Chương 7: Trở lại trường học
Chương 8: Ninh Mít Ứớt
Chương 9: Phòng y tế
Chương 10: Kẻ phiền phức
Chương 11: Nhà vệ sinh
Chương 12: Con cún động dục
Chương 13: Đ//â//m đến đạt cao trào (h)
Chương 14: Lau đùi
Chương 15: Cá cược
Chương 16: Ra sân
Chương 17: Khép chặt chân mà tự sướng ngay trên khán đài
Chương 18: Cho cậu sờ thử một cái đấy
Chương 19: Tuốt cho anh
Chương 20: Nghĩ bậy (hơi h)
Chương 21: Ghì chặt đầu bắt b//ú mớm (hơi h)
Chương 22: Phải ăn được rồi mới gọi là lưu manh chứ (hơi h)
Chương 23: Đồ vô dụng sướng đến phun nước (h)
Chương 24: Sao anh có thể bắn thứ đó lên bụng của cô cơ chứ!
Chương 25: Viện Dưỡng Lão
Chương 26: Quá khứ của anh
Chương 27: Đúng là đen đủi tám kiếp!
Chương 28: Hội học sinh đi bắt người
Chương 29: Mơn trớn bờ môi
Chương 30: Coi chân cô như món đồ chơi tình dục (hơi h)
Chương 31: Đi cửa sau
Chương 32: Bắt Lỗi Vi Phạm
Chương 33: Bắt gặp cặp đôi thân mật
Chương 34: L//i//ế//m lên mạch máu đang căng phồng trên cổ anh
Chương 35: Nụ hôn đầu của cô
Chương 36: Chạm phải sự dính nhớp đầy tay
Chương 37: Không làm với anh nữa
Chương 38: Bị c//h//ị//c//h thành kẻ ngốc chỉ biết ăn d//ư//ơ//n//g v//ậ//t (h)
Chương 39: Ngủ say trong lòng anh
Chương 40: Cậu có biết hoàn cảnh nhà cậu ấy thế nào không?
Chương 41: Cậu có thích làm tình với tôi không?
Chương 42: Bị lật tẩy bộ mặt thật
Chương 43: Ngỏ lời bao nuôi
Chương 44: Chưa từng thích anh
Chương 45: Ép vào tường b//ú mớm
Chương 46: Trốn anh?
Chương 47: Theo dõi cô
Chương 48: Cưỡng ép lôi đi
Chương 49: Chiếc váy
Chương 50: Cãi vã
Chương 51: Cô chỉ khao khát cơ thể anh
Chương 52: Nếm trải dư vị tình ái
Chương 53: Vừa nắn bóp h//u//y//ệ//t n//h//ỏ vừa xi tiểu (hơi h)
Chương 54: C//h//ị//c//h đến mức thè lưỡi (h)
Chương 55: Gia Khanh Ngữ gặp chuyện
Chương 56: Bạn cùng bàn mới
Chương 57: Cọ xát trên ghế đến chảy nước (hơi h)
Chương 58: Lôi vào nhà vệ sinh nam dạy dỗ
Chương 59: Dùng cổ họng làm bồn chứa t//i//n//h d//ị//c//h (hơi h)
Chương 60: Cô bị sốt sao?
Chương 61: Lẻn vào phòng chăm sóc cô
Chương 62: Trên người anh có mùi hương của cô
Chương 63: Dò xét
Chương 64: Cơn giận chết người
Chương 65: Vỗ về chú chó điên
Chương 66: Bênh vực anh
Chương 67: Anh không ở đây, lúc cô phát tình thì biết làm sao?
Chương 68: Cô tìm người khác rồi
Chương 69: Cơn ghen bùng nổ
Chương 70: Ngậm ngón tay, sướng đến mức co giật chảy nước (hơi h)
Chương 71: Khoái cảm đáng sợ khi bị đ//â//m mạnh vào h//u//y//ệ//t n//h//ỏ (h)
Chương 72: Anh vốn dĩ là một kẻ tồi tệ
Chương 73: Say sưa trong đêm muộn
Chương 74: Rình rập trong bóng tối
Chương 75: Khám phá nhà ma
Chương 76: Lật tẩy lớp ngụy trang
Chương 77: Giọng cậu nghe hay hơn tên bạn cùng bàn của tôi nhiều
Chương 78: Chỉ cần khóc một cái là đầu hàng
Chương 79: Hôn một cái rồi tôi xin lỗi
Chương 80: Đành chịu thua cô thôi
Chương 81: Đại tiểu thư chỉ cần nằm yên hưởng thụ là được
Chương 82: Ngửi thấy mùi hormone là đã ướt đẫm rồi (hơi h)
Chương 83: Ngay cả trẻ sơ sinh cũng cần được làm tình
Chương 84: D//ư//ơ//n//g v//ậ//t quất mạnh vào lỗ tiểu khiến cô mất kiểm soát (h)
Chương 85: Lần đầu tiên trong đời được gọi là bé cưng
Chương 86: Sao không gọi cô là bé cưng nữa
Chương 87: Tuyên bố chủ quyền
Chương 88: Thư tình
Chương 89: Làm việc xấu mà chẳng biết giấu đuôi
Chương 90: Nghe trộm lời tỏ tình
Chương 91: Cô ta đồ trà xanh
Chương 92: Em tranh không nổi
Chương 93: Đêm đầu tiên sau khi hẹn hò
Chương 94: Nhịn đến mức sưng đau
Chương 95: Vừa khóc vừa chủ động chiếm lấy (hơi h)
Chương 96: Cưỡi trên d//ư//ơ//n//g v//ậ//t cương cứng đến mức phun trào (h)
Chương 97: Chiếc bánh bao đậu đỏ thơm ngon
Chương 98: Giữ khoảng cách
Chương 99: Chủ động dâng hiến
Chương 100: Điều tra thân thế
Chương 101: Ra mắt gia đình
Chương 102: Ra về trong không vui
Chương 103: Sự thật về cuộc điện thoại
Chương 104: Bế lên xe b//ú v//ú (hơi h)
Chương 105: Trêu đùa điểm nhạy cảm đến mức lên đỉnh (hơi h)
Chương 106: Đ//â//m mạnh đến mức cao trào phun nước tiểu (h)
Chương 107: Người bạn trai tồi tệ nhất thế giới
Chương 108: Sẽ mãi mãi không bỏ rơi em
Chương 109: Hẹn hò đi dạo trung tâm thương mại
Chương 110: Ba Gia bắt quả tang chuyện yêu đương
Chương 111: Sự sỉ nhục của Gia Viễn Sâm
Chương 112: Sắp xếp du học
Chương 113: Nhà họ Lận ở Vụ Thành
Chương 114: Ký ức của Lâm Tố Phương (1)
Chương 115: Ký ức của Lâm Tố Phương (2)
Chương 116: Bị truy sát
Chương 117: Cái giá đắt
Chương 118: Chia tay trong đêm mưa và cái tát dứt tình
Chương 119: Anh không dám đánh cược
Chương 120: Rõ ràng là tôi quen cô ấy trước
Chương 121: Cô từng đánh cược tất cả mọi thứ
Chương 122: Sinh viên trao đổi ở Đại học Vụ Thành
Chương 123: Vũ hội chào tân sinh viên
Chương 124: Cô đã về rồi
Chương 125: Ngã vào lồng n//g//ự//c rộng lớn
Chương 126: Cứ như muốn ăn tươi nuốt sống cô
Chương 127: Làm kẻ thứ ba sướng lắm hả?
Chương 128: Nguyên nhân gánh chịu ác ý
Chương 129: Giọng điệu quen thuộc
Chương 130: Bị lộ tẩy
Chương 131: Tát anh cũng không sao
Chương 132: Hình như Đàm Chuẩn trở thành tên biến thái rồi
Chương 133: Say rượu ở buổi giao lưu
Chương 134: Nhận nhầm
Chương 135: Cách lớp quần lót mà m//ú//t h//u//y//ệ//t n//h//ỏ (hơi h)
Chương 136: Đầu lưỡi thọc sâu vào h//u//y//ệ//t n//h//ỏ l//i//ế//m đến khi cô đạt được cực khoái (h)
Chương 137: Anh muốn thú nhận tất cả
Chương 138: Xin anh hãy buông tha cho tôi
Chương 139: Mong muốn được thấu hiểu
Chương 140: Thế lực từ việc kết hôn chính trị
Chương 141: Cô và Đàm Chuẩn có quan hệ gì?
Chương 142: Sự thay đổi của cô
Chương 143: Gia Ninh mất tích
Chương 144: Chủ động cắt đứt gân chân
Chương 145: Cho đến khi sinh mệnh lụi tàn, tình yêu anh dành cho em sẽ không bao giờ ngừng lại
Chương 146: Yêu xa
Chương 147: Chú cún con vùi đầu vào n//g//ự//c cô mà m//ú//t mát (hơi h)
Chương 148: Hồ ly không ngừng đạt cực khoái (h)
Chương 149: Lễ tốt nghiệp
Chương 150: Hoàn chính văn

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngủ Với Chó Dữ
Chương 8: Ninh Mít Ứớt

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8: Ninh Mít Ứớt
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...