Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngủ Với Chó Dữ – Chương 5: Cũng ngoan đấy chứ

Ngủ Với Chó Dữ

Tác giả: Thủy Đảo
Lượt đọc: 2,115
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Rời khỏi câu lạc bộ, Đàm Chuẩn bước đi trong đêm tối hanh khô, hướng thẳng về con hẻm Bùn tại khu Hạ Thành.

Đây là nơi hỗn loạn nhất của Cẩm Thành, một khu vực rồng rắn lẫn lộn, mầm mống của tội ác sinh sôi, đến mức chính quyền cũng phải nản lòng bỏ mặc.

Ngay cả lũ chó hoang ở đây cũng dữ dằn hơn hẳn những nơi khác, chúng lảng vảng khắp các ngõ ngách với đôi mắt xanh lè, nhe nanh múa vuốt đầy vẻ đe dọa.

Thế nhưng, khi chạm mặt Đàm Chuẩn, lũ chó ấy đều có ý thức mà tự giác tránh đường.

Đến cả loài cầm thú cũng hiểu rõ một điều: kẻ hung bạo nhất ở con hẻm Bùn này chính là cậu thiếu niên lạnh lùng và ít nói kia.

Đàm Chuẩn dừng chân trước một căn nhà cũ kỹ không mấy nổi bật rồi đẩy cửa bước vào.

Bên trong, một cậu thanh niên mặc áo ba lỗ đang bưng bát mì ăn ngấu nghiến, mắt dán chặt vào trận bóng đá trên tivi.

Vừa quay đầu thấy Đàm Chuẩn, cậu ấy giật mình suýt sặc: “Phụt—”

“Đại... đại ca, sao sắc mặt anh khó coi thế này, ai lại chán sống mà chọc giận anh vậy?”

Lâm Tử Thu vội vàng tắt tiếng tivi, đặt bát mì xuống, thầm nghĩ bụng đầy hả hê: Phen này đối phương thảm rồi.

Lần trước có kẻ dám khiêu khích anh Chuẩn, kết quả bị dẫm lên đầu, chặt đứt ngón tay út.

Cái ngón tay đứt lìa đó chắc cũng bị chó tha đi rồi, đến giờ vẫn chẳng tìm thấy đâu.

Đàm Chuẩn không mảy may quan tâm đến lời nói ấy, anh khẽ ngước mắt, đi thẳng vào việc chính: “Tối nay có chuyện gì?”

Nghe vậy, Lâm Tử Thu cũng thu lại vẻ cợt nhả, nghiêm túc báo cáo: “Vợ lão Nghiêm Đình Sinh vốn định vào phòng rồi, nhưng giữa chừng lại nhận điện thoại rồi bỏ đi. Em bám theo một đoạn thì thấy bà ta đi gặp cậu em trai.”

Nói rồi, Lâm Tử Thu gửi những tấm ảnh chụp trộm sang máy Đàm Chuẩn.

Nghiêm Đình Sinh là một đại gia bất động sản có tiếng ở Cẩm Thành, nhưng nhân phẩm chẳng ra gì.

Dạo gần đây lão muốn ly hôn với vợ, nhưng khi nghe luật sư bảo phải chia một nửa tài sản thì lập tức không cam lòng.

Thế là lão tìm đến Đàm Chuẩn.

Thù lao hai mươi vạn tệ, yêu cầu anh đứng ra “giải quyết” cho xong chuyện.

Ở hẻm Bùn, Đàm Chuẩn là người có tiếng nói rất lớn.

Ngay từ những năm mười bốn, mười lăm tuổi, anh đã làm việc cho ông chủ Chu chuyên cho vay nặng lãi.

Khi ấy, anh ra tay cực kỳ tàn độc, làm việc bất chấp mạng sống.

Bất kể là việc bẩn thỉu đến mức nào, anh cũng hoàn thành một cách gọn gàng và đẹp đẽ.

Sau nhiều lần vào sinh ra tử, cái tên Đàm Chuẩn dần trở nên khét tiếng.

Về sau, khi ông chủ Chu sụp đổ, Đàm Chuẩn đứng ra làm riêng, âm thầm hợp tác với không ít giới nhà giàu.

Anh không bao giờ hỏi đến lý do hay kết quả, trong mắt chỉ có tiền.

Phi vụ này của Nghiêm Đình Sinh, dĩ nhiên anh chẳng có lý do gì để từ chối.

Đàm Chuẩn ẩn giấu thân phận để lẻn vào câu lạc bộ nơi vợ lão Nghiêm thường lui tới, mục đích ban đầu chỉ là tìm chút kịch hay để nắm thóp.

Thật nực cười là người đàn bà kia lại nhìn trúng gương mặt của anh.

Đàm Chuẩn dứt khoát thuận nước đẩy thuyền, bày ra một ván cờ để dẫn dụ đối phương hạ thuốc mình.

Ngoại tình, lại thêm tội cưỡng d//â//m trẻ vị thành niên, nếu bấy nhiêu đó mà Nghiêm Đình Sinh vẫn không thể khiến bà ta phải tay trắng rời nhà thì lão nên đi chết đi cho rồi.

Đàn em của anh đã phục sẵn bên ngoài, chỉ chờ thời cơ là báo tin cho lão Nghiêm đến bắt gian tại trận.

Biến số duy nhất nằm ở việc người đàn bà đó đột ngột không vào phòng.

Lâm Tử Thu cũng vì mải bám theo bà ta mà rời khỏi câu lạc bộ, dẫn đến sự nhầm lẫn tai hại khiến Gia Ninh vô tình đi lạc vào.

Xem xong ảnh, Đàm Chuẩn không đưa ra ý kiến gì.

Khi cúi đầu, ánh mắt anh lạnh lẽo hẳn đi, trong đầu lại hiện lên hình ảnh cô gái r//ê//n rỉ ưm a trong căn phòng đó.

Anh đưa tay bẻ khớp ngón tay kêu răng rắc.

Mẹ kiếp.

Cái loại con gái vừa làm chuyện d//â//m đ//ã//n//g không biết xấu hổ, vừa tỏ vẻ ấm ức quẹt nước mắt như thể bị bắt nạt.

Nhìn gương mặt đó đúng thật là một con hồ ly tinh không chịu yên phận.

Lẽ ra anh không nên buông tha cho cô dễ dàng như thế.

Đang mải suy nghĩ thì điện thoại đột nhiên rung lên, Đàm Chuẩn mở máy xem tin nhắn từ ngân hàng.

Số tiền sáu nghìn tệ anh yêu cầu không thiếu một xu, bảo chuyển là chuyển ngay.

... Cũng ngoan đấy chứ.

Đàm Chuẩn không hề hay biết rằng, dáng vẻ lạnh lùng bẻ khớp tay của mình lúc này trông quái dị đến mức rợn người.

Tiếng động khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh mịch của phòng khách tối mờ.

Lâm Tử Thu rùng mình một cái, thầm nghĩ không biết ai lại đen đủi đắc tội với đại ca rồi.

Cậu ấy nuốt nước bọt, dè dặt hỏi: “Mà này đại ca, sao hôm nay anh về muộn thế?”

Không nhắc thì thôi, vừa nghe đến chuyện này, Đàm Chuẩn lập tức vung chân đá tới một cước.

Anh cười lạnh: “Mẹ kiếp, mày bán loại thuốc gì cho người đàn bà đó thế hả?”

Lâm Tử Thu ôm đầu né tránh, vội vàng giải thích: “Thì là loại có tác dụng ngắn nhất mà, em đâu dám để bà ta đạt được mục đích thật, chỉ vài phút là tỉnh thôi. Nhưng mà...”

Cậu ấy khựng lại một chút, dùng giọng nói đầy bí hiểm bổ sung: “Nghe đâu loại này có một chức năng ẩn, não bộ càng tiết ra nhiều dopamine thì dược tính càng mạnh, đặc biệt là hoàn toàn không ảnh hưởng đến cậu nhỏ—”

Chưa kịp nói hết câu, Đàm Chuẩn đã vô cảm đứng dậy.

Vài phút sau, trong phòng khách vang lên những tiếng gào khóc thảm thiết, khiến lũ chó hoang bên ngoài cũng phải sủa theo điên cuồng.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Gọi “trai”
Chương 2: Nuốt trọn rồi
Chương 3: Tỉnh lại
Chương 4: Phí bịt miệng
Chương 5: Cũng ngoan đấy chứ
Chương 6: Trách mắng
Chương 7: Trở lại trường học
Chương 8: Ninh Mít Ứớt
Chương 9: Phòng y tế
Chương 10: Kẻ phiền phức
Chương 11: Nhà vệ sinh
Chương 12: Con cún động dục
Chương 13: Đ//â//m đến đạt cao trào (h)
Chương 14: Lau đùi
Chương 15: Cá cược
Chương 16: Ra sân
Chương 17: Khép chặt chân mà tự sướng ngay trên khán đài
Chương 18: Cho cậu sờ thử một cái đấy
Chương 19: Tuốt cho anh
Chương 20: Nghĩ bậy (hơi h)
Chương 21: Ghì chặt đầu bắt b//ú mớm (hơi h)
Chương 22: Phải ăn được rồi mới gọi là lưu manh chứ (hơi h)
Chương 23: Đồ vô dụng sướng đến phun nước (h)
Chương 24: Sao anh có thể bắn thứ đó lên bụng của cô cơ chứ!
Chương 25: Viện Dưỡng Lão
Chương 26: Quá khứ của anh
Chương 27: Đúng là đen đủi tám kiếp!
Chương 28: Hội học sinh đi bắt người
Chương 29: Mơn trớn bờ môi
Chương 30: Coi chân cô như món đồ chơi tình dục (hơi h)
Chương 31: Đi cửa sau
Chương 32: Bắt Lỗi Vi Phạm
Chương 33: Bắt gặp cặp đôi thân mật
Chương 34: L//i//ế//m lên mạch máu đang căng phồng trên cổ anh
Chương 35: Nụ hôn đầu của cô
Chương 36: Chạm phải sự dính nhớp đầy tay
Chương 37: Không làm với anh nữa
Chương 38: Bị c//h//ị//c//h thành kẻ ngốc chỉ biết ăn d//ư//ơ//n//g v//ậ//t (h)
Chương 39: Ngủ say trong lòng anh
Chương 40: Cậu có biết hoàn cảnh nhà cậu ấy thế nào không?
Chương 41: Cậu có thích làm tình với tôi không?
Chương 42: Bị lật tẩy bộ mặt thật
Chương 43: Ngỏ lời bao nuôi
Chương 44: Chưa từng thích anh
Chương 45: Ép vào tường b//ú mớm
Chương 46: Trốn anh?
Chương 47: Theo dõi cô
Chương 48: Cưỡng ép lôi đi
Chương 49: Chiếc váy
Chương 50: Cãi vã
Chương 51: Cô chỉ khao khát cơ thể anh
Chương 52: Nếm trải dư vị tình ái
Chương 53: Vừa nắn bóp h//u//y//ệ//t n//h//ỏ vừa xi tiểu (hơi h)
Chương 54: C//h//ị//c//h đến mức thè lưỡi (h)
Chương 55: Gia Khanh Ngữ gặp chuyện
Chương 56: Bạn cùng bàn mới
Chương 57: Cọ xát trên ghế đến chảy nước (hơi h)
Chương 58: Lôi vào nhà vệ sinh nam dạy dỗ
Chương 59: Dùng cổ họng làm bồn chứa t//i//n//h d//ị//c//h (hơi h)
Chương 60: Cô bị sốt sao?
Chương 61: Lẻn vào phòng chăm sóc cô
Chương 62: Trên người anh có mùi hương của cô
Chương 63: Dò xét
Chương 64: Cơn giận chết người
Chương 65: Vỗ về chú chó điên
Chương 66: Bênh vực anh
Chương 67: Anh không ở đây, lúc cô phát tình thì biết làm sao?
Chương 68: Cô tìm người khác rồi
Chương 69: Cơn ghen bùng nổ
Chương 70: Ngậm ngón tay, sướng đến mức co giật chảy nước (hơi h)
Chương 71: Khoái cảm đáng sợ khi bị đ//â//m mạnh vào h//u//y//ệ//t n//h//ỏ (h)
Chương 72: Anh vốn dĩ là một kẻ tồi tệ
Chương 73: Say sưa trong đêm muộn
Chương 74: Rình rập trong bóng tối
Chương 75: Khám phá nhà ma
Chương 76: Lật tẩy lớp ngụy trang
Chương 77: Giọng cậu nghe hay hơn tên bạn cùng bàn của tôi nhiều
Chương 78: Chỉ cần khóc một cái là đầu hàng
Chương 79: Hôn một cái rồi tôi xin lỗi
Chương 80: Đành chịu thua cô thôi
Chương 81: Đại tiểu thư chỉ cần nằm yên hưởng thụ là được
Chương 82: Ngửi thấy mùi hormone là đã ướt đẫm rồi (hơi h)
Chương 83: Ngay cả trẻ sơ sinh cũng cần được làm tình
Chương 84: D//ư//ơ//n//g v//ậ//t quất mạnh vào lỗ tiểu khiến cô mất kiểm soát (h)
Chương 85: Lần đầu tiên trong đời được gọi là bé cưng
Chương 86: Sao không gọi cô là bé cưng nữa
Chương 87: Tuyên bố chủ quyền
Chương 88: Thư tình
Chương 89: Làm việc xấu mà chẳng biết giấu đuôi
Chương 90: Nghe trộm lời tỏ tình
Chương 91: Cô ta đồ trà xanh
Chương 92: Em tranh không nổi
Chương 93: Đêm đầu tiên sau khi hẹn hò
Chương 94: Nhịn đến mức sưng đau
Chương 95: Vừa khóc vừa chủ động chiếm lấy (hơi h)
Chương 96: Cưỡi trên d//ư//ơ//n//g v//ậ//t cương cứng đến mức phun trào (h)
Chương 97: Chiếc bánh bao đậu đỏ thơm ngon
Chương 98: Giữ khoảng cách
Chương 99: Chủ động dâng hiến
Chương 100: Điều tra thân thế
Chương 101: Ra mắt gia đình
Chương 102: Ra về trong không vui
Chương 103: Sự thật về cuộc điện thoại
Chương 104: Bế lên xe b//ú v//ú (hơi h)
Chương 105: Trêu đùa điểm nhạy cảm đến mức lên đỉnh (hơi h)
Chương 106: Đ//â//m mạnh đến mức cao trào phun nước tiểu (h)
Chương 107: Người bạn trai tồi tệ nhất thế giới
Chương 108: Sẽ mãi mãi không bỏ rơi em
Chương 109: Hẹn hò đi dạo trung tâm thương mại
Chương 110: Ba Gia bắt quả tang chuyện yêu đương
Chương 111: Sự sỉ nhục của Gia Viễn Sâm
Chương 112: Sắp xếp du học
Chương 113: Nhà họ Lận ở Vụ Thành
Chương 114: Ký ức của Lâm Tố Phương (1)
Chương 115: Ký ức của Lâm Tố Phương (2)
Chương 116: Bị truy sát
Chương 117: Cái giá đắt
Chương 118: Chia tay trong đêm mưa và cái tát dứt tình
Chương 119: Anh không dám đánh cược
Chương 120: Rõ ràng là tôi quen cô ấy trước
Chương 121: Cô từng đánh cược tất cả mọi thứ
Chương 122: Sinh viên trao đổi ở Đại học Vụ Thành
Chương 123: Vũ hội chào tân sinh viên
Chương 124: Cô đã về rồi
Chương 125: Ngã vào lồng n//g//ự//c rộng lớn
Chương 126: Cứ như muốn ăn tươi nuốt sống cô
Chương 127: Làm kẻ thứ ba sướng lắm hả?
Chương 128: Nguyên nhân gánh chịu ác ý
Chương 129: Giọng điệu quen thuộc
Chương 130: Bị lộ tẩy
Chương 131: Tát anh cũng không sao
Chương 132: Hình như Đàm Chuẩn trở thành tên biến thái rồi
Chương 133: Say rượu ở buổi giao lưu
Chương 134: Nhận nhầm
Chương 135: Cách lớp quần lót mà m//ú//t h//u//y//ệ//t n//h//ỏ (hơi h)
Chương 136: Đầu lưỡi thọc sâu vào h//u//y//ệ//t n//h//ỏ l//i//ế//m đến khi cô đạt được cực khoái (h)
Chương 137: Anh muốn thú nhận tất cả
Chương 138: Xin anh hãy buông tha cho tôi
Chương 139: Mong muốn được thấu hiểu
Chương 140: Thế lực từ việc kết hôn chính trị
Chương 141: Cô và Đàm Chuẩn có quan hệ gì?
Chương 142: Sự thay đổi của cô
Chương 143: Gia Ninh mất tích
Chương 144: Chủ động cắt đứt gân chân
Chương 145: Cho đến khi sinh mệnh lụi tàn, tình yêu anh dành cho em sẽ không bao giờ ngừng lại
Chương 146: Yêu xa
Chương 147: Chú cún con vùi đầu vào n//g//ự//c cô mà m//ú//t mát (hơi h)
Chương 148: Hồ ly không ngừng đạt cực khoái (h)
Chương 149: Lễ tốt nghiệp
Chương 150: Hoàn chính văn

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngủ Với Chó Dữ
Chương 5: Cũng ngoan đấy chứ

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5: Cũng ngoan đấy chứ
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...