Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngủ Với Chó Dữ – Chương 25: Viện Dưỡng Lão

Ngủ Với Chó Dữ

Tác giả: Thủy Đảo
Lượt đọc: 503
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đàm Chuẩn dẫn theo “cái đuôi nhỏ” rời khỏi nhà thi đấu.

Hai người chia tay nhau ngay tại cổng, anh một tay đút túi quần, lặng lẽ nhìn theo Gia Ninh bước lên xe taxi.

Cho đến khi chiếc xe phóng đi xa dần rồi chỉ còn là một chấm đen nhỏ xíu, anh mới quay người lên xe buýt.

Tuy nhiên, anh không quay về con ngõ Bùn thường ngày mà lại tìm đến một viện dưỡng lão trên núi ở vùng ngoại ô.

Quần thể kiến trúc tĩnh mịch và tráng lệ hiện ra dọc theo con đường núi, bên ngoài uy nghiêm, bên trong tiện nghi hoàn thiện, ẩn mình giữa những mảng xanh mướt mắt và những làn gió nhẹ ôn hòa.

Viện dưỡng lão Trạch An vốn có tiếng tăm lẫy lừng khắp thành phố Cẩm Thành, chi phí mỗi năm lên tới 180.000 tệ, là sự lựa chọn hàng đầu của không ít giới nhà giàu.

Cô nhân viên lễ tân mới đi làm nhìn thấy thiếu niên bước vào thì khẽ nhíu mày.

Cô ta đánh giá anh từ trên xuống dưới, nhìn thấu bộ đồ trên người anh tổng cộng chẳng quá ba trăm tệ, thái độ lập tức trở nên khinh khỉnh: “Cho hỏi cậu cần gì?”

Đàm Chuẩn nhận ra sự coi thường trong thái độ của đối phương nhưng cũng chẳng buồn bận tâm, đôi mắt đen sâu thẳm lạnh lùng đáp: “Tôi tìm Lâm Tố Phương ở phòng 3-11 khu Ý Viên.”

Bị ánh mắt lạnh lẽo của thiếu niên quét qua, cô lễ tân bỗng rùng mình một cái.

Dù vẻ ngoài của anh chỉ là một cậu thiếu niên nghèo nàn, nhưng cô ta vẫn cảm thấy vô cùng đáng sợ.

Là một người trưởng thành mà lại bị áp chế hoàn toàn về khí thế, cô ta thấy khá mất mặt, bèn bực bội mở hệ thống ra: “Đợi chút, để tôi kiểm tra.”

Trạch An quản lý rất nghiêm ngặt, đương nhiên không đời nào tùy tiện thả người vào.

Bất kể ai đến thăm nuôi đều phải được nhân viên thông báo cho người giám hộ của bệnh nhân, nhận được sự cho phép mới được vào trong.

Cô lễ tân vừa trúng tuyển nên nghiệp vụ chưa thành thạo, trong lúc còn đang loay hoay tìm dữ liệu thì chủ nhiệm Tiết đi ngang qua.

Ông liếc nhìn về phía này rồi bước tới, ánh mắt dừng trên người Đàm Chuẩn: “Cháu đến rồi à.”

Giọng điệu thân thuộc, rõ ràng là người quen.

Vừa thấy chủ nhiệm, cô lễ tân lập tức rũ bỏ vẻ lười nhác ban nãy, trở nên khép nép và đầy chuẩn mực.

Cô ta đứng thẳng lưng nịnh nọt: “Chào chủ nhiệm Tiết.”

“Thưa chủ nhiệm, cháu đang tìm thông tin của phòng 3-11 khu Ý Viên...”

Chủ nhiệm Tiết phẩy tay, hờ hững nói: “Không cần đâu, cậu ấy chính là người giám hộ của bà Lâm.”

Ngay sau đó, ông nhìn sang Đàm Chuẩn, ra hiệu cho anh đi cùng: “Đi thôi, chú đưa cháu vào trong.”

Sắc mặt Đàm Chuẩn không chút thay đổi, anh bình thản bước đi phía sau, để lại cô lễ tân đứng ngây người với vẻ mặt đầy chấn động.

Cô ta vẫn còn đang cố tiêu hóa những gì mình vừa nghe thấy.

Một cậu thiếu niên trông mới chỉ mười mấy tuổi đầu mà lại là người giám hộ?

Cậu ta lấy đâu ra tiền để chi trả cho mức phí đắt đỏ tại viện dưỡng lão Trạch An này chứ?

Trên đường đến khu căn hộ, chủ nhiệm Tiết nhướng mày trò chuyện phiếm: “Cháu cũng mới khai giảng không lâu nhỉ, sao lại có thời gian rảnh đến đây thế?”

Đàm Chuẩn trả lời ngắn gọn, ánh mắt dừng trên những bức tường ngoại thất sơn trắng muốt, phong thái trầm ổn vượt xa những nam sinh cùng trang lứa: “Cháu không bận lắm. Sức khỏe dì Lâm vẫn tốt chứ ạ?”

Chủ nhiệm Tiết dùng thẻ quyền hạn mở cổng khu Ý Viên, khẽ gật đầu: “Gần đây nghiên cứu về bệnh Alzheimer trong nước đã có những bước tiến triển đáng kể. May mà dì cháu được phát hiện sớm và can thiệp kịp thời nên trạng thái vẫn luôn ổn định.”

Nghe đến đây, những ngón tay đang siết chặt của Đàm Chuẩn hơi nới lỏng, anh khẽ thở phào một hơi: “Cảm ơn chú.”

Chủ nhiệm Tiết mỉm cười, dẫn anh đến phòng sinh hoạt chung ở tầng bảy.

Lâm Tố Phương đang ngồi ở khu đọc sách, kiên nhẫn dạy một đứa bé khoảng bảy tám tuổi tập vẽ.

Có điều đứa trẻ kia mắc chứng tự kỷ nên không thể hiểu được, thậm chí còn thô bạo xé nát tờ giấy trong tay.

Gặp phải phụ huynh bình thường chắc hẳn đã không nhịn được mà nổi nóng, nhưng Lâm Tố Phương vốn dĩ hiền lành, bà vẫn giữ nụ cười ôn hòa, dịu dàng an ủi đứa trẻ rồi lại cầm lấy một tờ giấy khác.

Lúc đứng dậy, bà bất chợt nhìn thấy Đàm Chuẩn đang đứng ở hành lang.

Trên khuôn mặt đã in hằn dấu vết thời gian ấy hiện lên vẻ hiền từ.

Bà hơi khựng lại, đôi mắt ẩn chứa một tầng ý nghĩa phức tạp, rồi lên tiếng chào hỏi: “Tiểu Chuẩn, sao con lại đứng ngoài đó, vào đây đi.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Gọi “trai”
Chương 2: Nuốt trọn rồi
Chương 3: Tỉnh lại
Chương 4: Phí bịt miệng
Chương 5: Cũng ngoan đấy chứ
Chương 6: Trách mắng
Chương 7: Trở lại trường học
Chương 8: Ninh Mít Ứớt
Chương 9: Phòng y tế
Chương 10: Kẻ phiền phức
Chương 11: Nhà vệ sinh
Chương 12: Con cún động dục
Chương 13: Đ//â//m đến đạt cao trào (h)
Chương 14: Lau đùi
Chương 15: Cá cược
Chương 16: Ra sân
Chương 17: Khép chặt chân mà tự sướng ngay trên khán đài
Chương 18: Cho cậu sờ thử một cái đấy
Chương 19: Tuốt cho anh
Chương 20: Nghĩ bậy (hơi h)
Chương 21: Ghì chặt đầu bắt b//ú mớm (hơi h)
Chương 22: Phải ăn được rồi mới gọi là lưu manh chứ (hơi h)
Chương 23: Đồ vô dụng sướng đến phun nước (h)
Chương 24: Sao anh có thể bắn thứ đó lên bụng của cô cơ chứ!
Chương 25: Viện Dưỡng Lão
Chương 26: Quá khứ của anh
Chương 27: Đúng là đen đủi tám kiếp!
Chương 28: Hội học sinh đi bắt người
Chương 29: Mơn trớn bờ môi
Chương 30: Coi chân cô như món đồ chơi tình dục (hơi h)
Chương 31: Đi cửa sau
Chương 32: Bắt Lỗi Vi Phạm
Chương 33: Bắt gặp cặp đôi thân mật
Chương 34: L//i//ế//m lên mạch máu đang căng phồng trên cổ anh
Chương 35: Nụ hôn đầu của cô
Chương 36: Chạm phải sự dính nhớp đầy tay
Chương 37: Không làm với anh nữa
Chương 38: Bị c//h//ị//c//h thành kẻ ngốc chỉ biết ăn d//ư//ơ//n//g v//ậ//t (h)
Chương 39: Ngủ say trong lòng anh
Chương 40: Cậu có biết hoàn cảnh nhà cậu ấy thế nào không?
Chương 41: Cậu có thích làm tình với tôi không?
Chương 42: Bị lật tẩy bộ mặt thật
Chương 43: Ngỏ lời bao nuôi
Chương 44: Chưa từng thích anh
Chương 45: Ép vào tường b//ú mớm
Chương 46: Trốn anh?
Chương 47: Theo dõi cô
Chương 48: Cưỡng ép lôi đi
Chương 49: Chiếc váy
Chương 50: Cãi vã
Chương 51: Cô chỉ khao khát cơ thể anh
Chương 52: Nếm trải dư vị tình ái
Chương 53: Vừa nắn bóp h//u//y//ệ//t n//h//ỏ vừa xi tiểu (hơi h)
Chương 54: C//h//ị//c//h đến mức thè lưỡi (h)
Chương 55: Gia Khanh Ngữ gặp chuyện
Chương 56: Bạn cùng bàn mới
Chương 57: Cọ xát trên ghế đến chảy nước (hơi h)
Chương 58: Lôi vào nhà vệ sinh nam dạy dỗ
Chương 59: Dùng cổ họng làm bồn chứa t//i//n//h d//ị//c//h (hơi h)
Chương 60: Cô bị sốt sao?
Chương 61: Lẻn vào phòng chăm sóc cô
Chương 62: Trên người anh có mùi hương của cô
Chương 63: Dò xét
Chương 64: Cơn giận chết người
Chương 65: Vỗ về chú chó điên
Chương 66: Bênh vực anh
Chương 67: Anh không ở đây, lúc cô phát tình thì biết làm sao?
Chương 68: Cô tìm người khác rồi
Chương 69: Cơn ghen bùng nổ
Chương 70: Ngậm ngón tay, sướng đến mức co giật chảy nước (hơi h)
Chương 71: Khoái cảm đáng sợ khi bị đ//â//m mạnh vào h//u//y//ệ//t n//h//ỏ (h)
Chương 72: Anh vốn dĩ là một kẻ tồi tệ
Chương 73: Say sưa trong đêm muộn
Chương 74: Rình rập trong bóng tối
Chương 75: Khám phá nhà ma
Chương 76: Lật tẩy lớp ngụy trang
Chương 77: Giọng cậu nghe hay hơn tên bạn cùng bàn của tôi nhiều
Chương 78: Chỉ cần khóc một cái là đầu hàng
Chương 79: Hôn một cái rồi tôi xin lỗi
Chương 80: Đành chịu thua cô thôi
Chương 81: Đại tiểu thư chỉ cần nằm yên hưởng thụ là được
Chương 82: Ngửi thấy mùi hormone là đã ướt đẫm rồi (hơi h)
Chương 83: Ngay cả trẻ sơ sinh cũng cần được làm tình
Chương 84: D//ư//ơ//n//g v//ậ//t quất mạnh vào lỗ tiểu khiến cô mất kiểm soát (h)
Chương 85: Lần đầu tiên trong đời được gọi là bé cưng
Chương 86: Sao không gọi cô là bé cưng nữa
Chương 87: Tuyên bố chủ quyền
Chương 88: Thư tình
Chương 89: Làm việc xấu mà chẳng biết giấu đuôi
Chương 90: Nghe trộm lời tỏ tình
Chương 91: Cô ta đồ trà xanh
Chương 92: Em tranh không nổi
Chương 93: Đêm đầu tiên sau khi hẹn hò
Chương 94: Nhịn đến mức sưng đau
Chương 95: Vừa khóc vừa chủ động chiếm lấy (hơi h)
Chương 96: Cưỡi trên d//ư//ơ//n//g v//ậ//t cương cứng đến mức phun trào (h)
Chương 97: Chiếc bánh bao đậu đỏ thơm ngon
Chương 98: Giữ khoảng cách
Chương 99: Chủ động dâng hiến
Chương 100: Điều tra thân thế
Chương 101: Ra mắt gia đình
Chương 102: Ra về trong không vui
Chương 103: Sự thật về cuộc điện thoại
Chương 104: Bế lên xe b//ú v//ú (hơi h)
Chương 105: Trêu đùa điểm nhạy cảm đến mức lên đỉnh (hơi h)
Chương 106: Đ//â//m mạnh đến mức cao trào phun nước tiểu (h)
Chương 107: Người bạn trai tồi tệ nhất thế giới
Chương 108: Sẽ mãi mãi không bỏ rơi em
Chương 109: Hẹn hò đi dạo trung tâm thương mại
Chương 110: Ba Gia bắt quả tang chuyện yêu đương
Chương 111: Sự sỉ nhục của Gia Viễn Sâm
Chương 112: Sắp xếp du học
Chương 113: Nhà họ Lận ở Vụ Thành
Chương 114: Ký ức của Lâm Tố Phương (1)
Chương 115: Ký ức của Lâm Tố Phương (2)
Chương 116: Bị truy sát
Chương 117: Cái giá đắt
Chương 118: Chia tay trong đêm mưa và cái tát dứt tình
Chương 119: Anh không dám đánh cược
Chương 120: Rõ ràng là tôi quen cô ấy trước
Chương 121: Cô từng đánh cược tất cả mọi thứ
Chương 122: Sinh viên trao đổi ở Đại học Vụ Thành
Chương 123: Vũ hội chào tân sinh viên
Chương 124: Cô đã về rồi
Chương 125: Ngã vào lồng n//g//ự//c rộng lớn
Chương 126: Cứ như muốn ăn tươi nuốt sống cô
Chương 127: Làm kẻ thứ ba sướng lắm hả?
Chương 128: Nguyên nhân gánh chịu ác ý
Chương 129: Giọng điệu quen thuộc
Chương 130: Bị lộ tẩy
Chương 131: Tát anh cũng không sao
Chương 132: Hình như Đàm Chuẩn trở thành tên biến thái rồi
Chương 133: Say rượu ở buổi giao lưu
Chương 134: Nhận nhầm
Chương 135: Cách lớp quần lót mà m//ú//t h//u//y//ệ//t n//h//ỏ (hơi h)
Chương 136: Đầu lưỡi thọc sâu vào h//u//y//ệ//t n//h//ỏ l//i//ế//m đến khi cô đạt được cực khoái (h)
Chương 137: Anh muốn thú nhận tất cả
Chương 138: Xin anh hãy buông tha cho tôi
Chương 139: Mong muốn được thấu hiểu
Chương 140: Thế lực từ việc kết hôn chính trị
Chương 141: Cô và Đàm Chuẩn có quan hệ gì?
Chương 142: Sự thay đổi của cô
Chương 143: Gia Ninh mất tích
Chương 144: Chủ động cắt đứt gân chân
Chương 145: Cho đến khi sinh mệnh lụi tàn, tình yêu anh dành cho em sẽ không bao giờ ngừng lại
Chương 146: Yêu xa
Chương 147: Chú cún con vùi đầu vào n//g//ự//c cô mà m//ú//t mát (hơi h)
Chương 148: Hồ ly không ngừng đạt cực khoái (h)
Chương 149: Lễ tốt nghiệp
Chương 150: Hoàn chính văn

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngủ Với Chó Dữ
Chương 25: Viện Dưỡng Lão

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 25: Viện Dưỡng Lão
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...