Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngủ Với Chó Dữ – Chương 22: Phải ăn được rồi mới gọi là lưu manh chứ (hơi h)

Ngủ Với Chó Dữ

Tác giả: Thủy Đảo
Lượt đọc: 1,010
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Gia Ninh cũng cảm nhận được sự tồn tại khác thường kia, đôi hàng mi rủ thấp, ánh mắt không chút ngăn trở mà va phải vật thô nóng đang đỏ rực đó.

Cô thẹn thùng mím môi, trừng mắt nhìn anh rồi nhỏ giọng mắng: “Lưu manh.”

Giọng điệu nũng nịu ấy chẳng có lấy nửa phần uy hiếp.

Đàm Chuẩn nhẫn nhịn đến mức da đầu tê dại, anh thuận tay vén tà váy cô lên rồi nhét d//ư//ơ//n//g v//ậ//t kia vào trong.

Áp sát vào phần thịt đùi trắng trẻo mềm mại của cô, anh bắt đầu cọ xát đầy vẻ sắc khí: “Đại tiểu thư, phải ăn được rồi thì mới gọi là lưu manh chứ.”

Cô gái nhìn qua thì mảnh khảnh nhưng cơ thể lại chẳng hề gầy gò.

Phần thịt đùi mềm mại mướt mát tựa như một miếng bánh ngọt thơm ngon, chỉ cần áp sát vào thôi cũng đủ khiến anh sướng đến phát điên.

Anh ngước khuôn mặt tuấn tú lên, yết hầu khẽ cuộn lăn lên xuống, hoàn toàn thừa nhận cái danh lưu manh mà mạnh bạo mơn trớn cô.

Thậm chí anh còn tách đôi chân đang khép chặt của cô ra, tàn nhẫn đ//â//m thẳng vào vùng mềm mại mọng nước bên trong.

Gia Ninh sao chịu nổi kích thích này, cô lập tức ngửa cổ, bật ra tiếng r//ê//n rỉ: “Ưm... a...”

Cô bất lực muốn khép chân lại, nhưng dòng d//â//m t//h//ủ//y đã theo đôi chân đang run rẩy mà chảy xuống ròng ròng.

Nhìn cảnh tượng này, ai mà ngờ được mới vừa rồi cô còn khóc lóc đến hụt hơi như một đứa trẻ.

Trên đời này làm gì có đứa trẻ nào d//â//m đ//ã//n//g đến thế cơ chứ.

Đàm Chuẩn thậm chí còn nghi ngờ, dù lúc nãy anh có thật sự đ//â//m hỏng cái miệng nhỏ của cô, thì cô cũng chỉ ấm ức làm nũng một lúc rồi lại lẳng lơ vểnh m//ô//n//g lên thôi.

Uổng công anh còn nảy sinh chút cảm giác tội lỗi.

Lần này nói gì Đàm Chuẩn cũng không mủi lòng nữa, anh giơ cao lòng bàn tay, giáng một tiếng “chát” thật mạnh vào m//ô//n//g cô: “Tự mình nằm sấp xuống, chổng m//ô//n//g lên cho tôi làm.”

Gia Ninh kêu lên một tiếng nũng nịu, vòng eo uốn éo, gương mặt lại nhuốm màu đỏ ửng như say rượu.

H//u//y//ệ//t n//h//ỏ đã sớm ướt đẫm, vì cái tát của anh mà lại trào ra thêm một dòng d//â//m t//h//ủ//y.

Thế nhưng, sàn gạch ở nhà thi đấu vừa lạnh vừa cứng.

Thậm chí điều kiện ở đây còn tệ hơn phòng y tế lần trước, sức của Đàm Chuẩn lại quá lớn, lúc làm chuyện đó anh chẳng màng đến sống chết của cô đâu.

Đầu gối cô không chịu nổi mất.

Những vết đỏ do cọ xát lần trước còn chưa tan hết nữa là.

Vì vừa mới chịu ấm ức xong nên Gia Ninh không còn nhẫn nhịn như lần trước, cô bĩu môi, khẽ hừ một tiếng phản đối: “Không muốn đâu, đầu gối tôi đau.”

Cái vẻ làm mình làm mẩy này chẳng những không đáng ghét, mà ngược lại còn vô cùng đáng yêu, khiến người ta phát cuồng.

Đàm Chuẩn tặc lưỡi, đầu lưỡi đẩy nhẹ vào thành má, vậy mà anh lại thật sự thỏa hiệp, đưa ra đề nghị mới: “Vậy cậu nằm sấp lên tủ đồ đi, tôi c//h//ị//c//h cậu từ phía sau.”

Gia Ninh khó xử liếc nhìn cái tủ đựng đồ ở ngay phía trên đầu.

Cô vẫn còn nhớ rõ mùi mồ hôi nồng nặc trên người đám cầu thủ bóng rổ lúc nãy, cái mùi khiến cô chẳng dám lại gần.

Cứ nghĩ đến việc bên trong chứa đồ đạc của những người đó, cô lại thấy rùng mình.

Đầu ngón tay hồng hào khẽ chạm vào chiếc tủ sắt, rồi nhìn lại lòng bàn tay trắng trẻo sạch sẽ của mình, Gia Ninh chán ghét lầm bầm: “Không muốn đâu, mấy người đó hôi lắm, tôi không muốn chạm vào tủ đồ họ đã dùng qua.”

Câu này thì Đàm Chuẩn đồng tình, cái lũ đó cứ như tám kiếp rồi chưa biết đến mùi xà phòng là gì vậy.

Nhưng điều đó cũng không ngăn được sự bất mãn của anh đối với tính cách tiểu thư đỏng đảnh của cô.

Cứ lề mề dây dưa mãi, anh đợi được chứ “vật kia” thì không.

“Đúng là kiêu kỳ mà.”

Đàm Chuẩn tặc lưỡi đánh giá, bàn tay siết chặt lấy vòng eo mềm mại, đột ngột kéo cô vào lòng rồi đứng thẳng dậy.

Gia Ninh bỗng chốc mất thăng bằng, giật mình sợ hãi.

Theo bản năng, cô vội vàng ôm chặt lấy cổ anh, đôi chân quấn chặt quanh hông.

Cô đỏ hoe mắt chất vấn: “Cậu... cậu định làm gì thế!”

Thiếu niên mới mười bảy tuổi nhưng vóc dáng đã sớm nảy nở, bờ vai rộng vững chãi mang lại cảm giác an toàn hơn cả người trưởng thành, hơi thở nam tính tràn trề.

Nếu nhìn từ phía sau, tấm lưng rộng của anh hoàn toàn có thể che khuất thân hình nhỏ nhắn của cô gái.

Cũng chính vào lúc này, Gia Ninh mới bàng hoàng nhận ra sự chênh lệch về hình thể giữa hai người.

Trái tim cô chợt run rẩy, một luồng điện tê dại lướt qua khiến tâm hồn xao động.

Đàm Chuẩn xấu xa xốc nhẹ cô gái lên một cái, nghe tiếng kêu hốt hoảng đầy nũng nịu của cô, anh hài lòng nhếch môi.

Anh ngậm lấy vành tai nhỏ xinh xắn đang khẽ rung động của cô, gằn từng chữ: “C//h//ị//c//h cậu.”

Dứt lời, anh thúc hông tách mở khe rãnh đẫm nước, “phập” một tiếng đ//â//m thẳng vào trong.

Bằng chính tư thế đang bế bổng cô như vậy.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Gọi “trai”
Chương 2: Nuốt trọn rồi
Chương 3: Tỉnh lại
Chương 4: Phí bịt miệng
Chương 5: Cũng ngoan đấy chứ
Chương 6: Trách mắng
Chương 7: Trở lại trường học
Chương 8: Ninh Mít Ứớt
Chương 9: Phòng y tế
Chương 10: Kẻ phiền phức
Chương 11: Nhà vệ sinh
Chương 12: Con cún động dục
Chương 13: Đ//â//m đến đạt cao trào (h)
Chương 14: Lau đùi
Chương 15: Cá cược
Chương 16: Ra sân
Chương 17: Khép chặt chân mà tự sướng ngay trên khán đài
Chương 18: Cho cậu sờ thử một cái đấy
Chương 19: Tuốt cho anh
Chương 20: Nghĩ bậy (hơi h)
Chương 21: Ghì chặt đầu bắt b//ú mớm (hơi h)
Chương 22: Phải ăn được rồi mới gọi là lưu manh chứ (hơi h)
Chương 23: Đồ vô dụng sướng đến phun nước (h)
Chương 24: Sao anh có thể bắn thứ đó lên bụng của cô cơ chứ!
Chương 25: Viện Dưỡng Lão
Chương 26: Quá khứ của anh
Chương 27: Đúng là đen đủi tám kiếp!
Chương 28: Hội học sinh đi bắt người
Chương 29: Mơn trớn bờ môi
Chương 30: Coi chân cô như món đồ chơi tình dục (hơi h)
Chương 31: Đi cửa sau
Chương 32: Bắt Lỗi Vi Phạm
Chương 33: Bắt gặp cặp đôi thân mật
Chương 34: L//i//ế//m lên mạch máu đang căng phồng trên cổ anh
Chương 35: Nụ hôn đầu của cô
Chương 36: Chạm phải sự dính nhớp đầy tay
Chương 37: Không làm với anh nữa
Chương 38: Bị c//h//ị//c//h thành kẻ ngốc chỉ biết ăn d//ư//ơ//n//g v//ậ//t (h)
Chương 39: Ngủ say trong lòng anh
Chương 40: Cậu có biết hoàn cảnh nhà cậu ấy thế nào không?
Chương 41: Cậu có thích làm tình với tôi không?
Chương 42: Bị lật tẩy bộ mặt thật
Chương 43: Ngỏ lời bao nuôi
Chương 44: Chưa từng thích anh
Chương 45: Ép vào tường b//ú mớm
Chương 46: Trốn anh?
Chương 47: Theo dõi cô
Chương 48: Cưỡng ép lôi đi
Chương 49: Chiếc váy
Chương 50: Cãi vã
Chương 51: Cô chỉ khao khát cơ thể anh
Chương 52: Nếm trải dư vị tình ái
Chương 53: Vừa nắn bóp h//u//y//ệ//t n//h//ỏ vừa xi tiểu (hơi h)
Chương 54: C//h//ị//c//h đến mức thè lưỡi (h)
Chương 55: Gia Khanh Ngữ gặp chuyện
Chương 56: Bạn cùng bàn mới
Chương 57: Cọ xát trên ghế đến chảy nước (hơi h)
Chương 58: Lôi vào nhà vệ sinh nam dạy dỗ
Chương 59: Dùng cổ họng làm bồn chứa t//i//n//h d//ị//c//h (hơi h)
Chương 60: Cô bị sốt sao?
Chương 61: Lẻn vào phòng chăm sóc cô
Chương 62: Trên người anh có mùi hương của cô
Chương 63: Dò xét
Chương 64: Cơn giận chết người
Chương 65: Vỗ về chú chó điên
Chương 66: Bênh vực anh
Chương 67: Anh không ở đây, lúc cô phát tình thì biết làm sao?
Chương 68: Cô tìm người khác rồi
Chương 69: Cơn ghen bùng nổ
Chương 70: Ngậm ngón tay, sướng đến mức co giật chảy nước (hơi h)
Chương 71: Khoái cảm đáng sợ khi bị đ//â//m mạnh vào h//u//y//ệ//t n//h//ỏ (h)
Chương 72: Anh vốn dĩ là một kẻ tồi tệ
Chương 73: Say sưa trong đêm muộn
Chương 74: Rình rập trong bóng tối
Chương 75: Khám phá nhà ma
Chương 76: Lật tẩy lớp ngụy trang
Chương 77: Giọng cậu nghe hay hơn tên bạn cùng bàn của tôi nhiều
Chương 78: Chỉ cần khóc một cái là đầu hàng
Chương 79: Hôn một cái rồi tôi xin lỗi
Chương 80: Đành chịu thua cô thôi
Chương 81: Đại tiểu thư chỉ cần nằm yên hưởng thụ là được
Chương 82: Ngửi thấy mùi hormone là đã ướt đẫm rồi (hơi h)
Chương 83: Ngay cả trẻ sơ sinh cũng cần được làm tình
Chương 84: D//ư//ơ//n//g v//ậ//t quất mạnh vào lỗ tiểu khiến cô mất kiểm soát (h)
Chương 85: Lần đầu tiên trong đời được gọi là bé cưng
Chương 86: Sao không gọi cô là bé cưng nữa
Chương 87: Tuyên bố chủ quyền
Chương 88: Thư tình
Chương 89: Làm việc xấu mà chẳng biết giấu đuôi
Chương 90: Nghe trộm lời tỏ tình
Chương 91: Cô ta đồ trà xanh
Chương 92: Em tranh không nổi
Chương 93: Đêm đầu tiên sau khi hẹn hò
Chương 94: Nhịn đến mức sưng đau
Chương 95: Vừa khóc vừa chủ động chiếm lấy (hơi h)
Chương 96: Cưỡi trên d//ư//ơ//n//g v//ậ//t cương cứng đến mức phun trào (h)
Chương 97: Chiếc bánh bao đậu đỏ thơm ngon
Chương 98: Giữ khoảng cách
Chương 99: Chủ động dâng hiến
Chương 100: Điều tra thân thế
Chương 101: Ra mắt gia đình
Chương 102: Ra về trong không vui
Chương 103: Sự thật về cuộc điện thoại
Chương 104: Bế lên xe b//ú v//ú (hơi h)
Chương 105: Trêu đùa điểm nhạy cảm đến mức lên đỉnh (hơi h)
Chương 106: Đ//â//m mạnh đến mức cao trào phun nước tiểu (h)
Chương 107: Người bạn trai tồi tệ nhất thế giới
Chương 108: Sẽ mãi mãi không bỏ rơi em
Chương 109: Hẹn hò đi dạo trung tâm thương mại
Chương 110: Ba Gia bắt quả tang chuyện yêu đương
Chương 111: Sự sỉ nhục của Gia Viễn Sâm
Chương 112: Sắp xếp du học
Chương 113: Nhà họ Lận ở Vụ Thành
Chương 114: Ký ức của Lâm Tố Phương (1)
Chương 115: Ký ức của Lâm Tố Phương (2)
Chương 116: Bị truy sát
Chương 117: Cái giá đắt
Chương 118: Chia tay trong đêm mưa và cái tát dứt tình
Chương 119: Anh không dám đánh cược
Chương 120: Rõ ràng là tôi quen cô ấy trước
Chương 121: Cô từng đánh cược tất cả mọi thứ
Chương 122: Sinh viên trao đổi ở Đại học Vụ Thành
Chương 123: Vũ hội chào tân sinh viên
Chương 124: Cô đã về rồi
Chương 125: Ngã vào lồng n//g//ự//c rộng lớn
Chương 126: Cứ như muốn ăn tươi nuốt sống cô
Chương 127: Làm kẻ thứ ba sướng lắm hả?
Chương 128: Nguyên nhân gánh chịu ác ý
Chương 129: Giọng điệu quen thuộc
Chương 130: Bị lộ tẩy
Chương 131: Tát anh cũng không sao
Chương 132: Hình như Đàm Chuẩn trở thành tên biến thái rồi
Chương 133: Say rượu ở buổi giao lưu
Chương 134: Nhận nhầm
Chương 135: Cách lớp quần lót mà m//ú//t h//u//y//ệ//t n//h//ỏ (hơi h)
Chương 136: Đầu lưỡi thọc sâu vào h//u//y//ệ//t n//h//ỏ l//i//ế//m đến khi cô đạt được cực khoái (h)
Chương 137: Anh muốn thú nhận tất cả
Chương 138: Xin anh hãy buông tha cho tôi
Chương 139: Mong muốn được thấu hiểu
Chương 140: Thế lực từ việc kết hôn chính trị
Chương 141: Cô và Đàm Chuẩn có quan hệ gì?
Chương 142: Sự thay đổi của cô
Chương 143: Gia Ninh mất tích
Chương 144: Chủ động cắt đứt gân chân
Chương 145: Cho đến khi sinh mệnh lụi tàn, tình yêu anh dành cho em sẽ không bao giờ ngừng lại
Chương 146: Yêu xa
Chương 147: Chú cún con vùi đầu vào n//g//ự//c cô mà m//ú//t mát (hơi h)
Chương 148: Hồ ly không ngừng đạt cực khoái (h)
Chương 149: Lễ tốt nghiệp
Chương 150: Hoàn chính văn

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngủ Với Chó Dữ
Chương 22: Phải ăn được rồi mới gọi là lưu manh chứ (hơi h)

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 22: Phải ăn được rồi mới gọi là lưu manh chứ (hơi h)
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...