Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngự Thuỷ Trầm Lưu – Chương 18

Ngự Thuỷ Trầm Lưu

Tác giả: Thẩm Lục Vũ
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hắn một tay ôm lấy eo nàng, tay kia siết lấy cằm nàng, bắt nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn:

“Bản vương tất nhiên tin Uyển Nhi.

Chỉ là, lời Uyển Nhi từng nói với bản vương đêm đó ở Vũ Hoa Các không biết nay còn tính không?”

Tô Uyển Mị mặt hơi đỏ lên, nhưng nước mắt đã ngừng rơi.

Nàng tựa vào lòng Giang Liêm, ngẩng đầu nhìn hắn đắm đuối, từng chữ từng câu:

“Tất nhiên là nhớ.

Thiếp từng nói, tâm nguyện lớn nhất đời này là được làm hoàng hậu.

Nhưng từ đêm đó trở đi thiếp lại có thêm một tâm nguyện nữa — được làm người của vương gia.

Thiếp và Tướng phủ sẽ dốc toàn lực phò trợ Vương gia giành lấy ngôi vị hoàng đế.

Thiếp đời này chỉ thuộc về một mình vương gia.

Dù chết… cũng không thay đổi.”

“Uyển Nhi còn nhớ thì tốt.”

Giang Liêm vừa dứt lời, nhếch môi cười, rồi c.ắ.n mạnh lên môi Tô Uyển Mị.

Nàng khẽ run lên, nhưng rồi mềm nhũn trong vòng tay hắn.

Mãi một lúc sau, mới thở hổn hển, lên tiếng oán trách một câu dịu dàng.

Giang Liêm bế nàng lên, khóe môi nở nụ cười lạnh:

“Bản vương hôm nay giận đến phát điên, còn phải nhờ Uyển Nhi giúp bản vương trút hết nỗi giận này.”

Dứt lời, hắn ôm Tô Uyển Mị rời khỏi phòng.

Giang Liêm và Tô Uyển Mị đã đi rồi, bọn thị nữ và tuỳ tùng cũng giải tán.

Màn "bắt gian" đầy kịch tính rốt cuộc cũng kết thúc.

Ta vẫn còn nằm rạp dưới đất, chỉ cảm thấy trái tim như bị dọa đến vỡ vụn thành từng mảnh.

Ta sợ gì ư?

Dĩ nhiên là sợ lúc Tô Uyển Mị và Giang Liêm đang quyến luyến tán tỉnh nhau, Giang Chẩn không nhịn nổi mà nhảy ra khỏi rương ấy chứ!

Nhưng hắn không nhảy ra.

Không phải vì bị đè đến ngạt mà ngất trong đó rồi chứ?

Nghĩ đến đó, ta cố chịu cơn đau ở đầu ngón tay, vội vàng mở rương ra.

May là Giang Chẩn vẫn còn tỉnh, tuy trông có hơi héo rũ

Không đúng!

Cái gì mà may!

Hắn mà còn tỉnh, tức là tất cả những trò vừa rồi của Tô Uyển Mị với Giang Liêm, hắn đều nghe thấy hết rồi?!

Ta không sợ chuyện giữa Tô Uyển Mị và Giang Liêm, chỉ là… cảm thấy bị người quen thân thiết chứng kiến cảnh ta bị sỉ nhục như vậy… Vô cùng mất thể diện.

Giang Chẩn mặt tối sầm lại, từ trong rương lồm cồm bò ra.

Chưa kịp đứng vững đã lảo đảo ngã sấp xuống người ta.

Ta vừa đỡ lấy hắn, khóc không ra nước mắt, chỉ biết luống cuống dìu hắn lên giường nằm ngay ngắn.

Bên ngoài, Xuân Hoa đã tỉnh lại, gọi Thu Thực và Hạ Thiền tỉnh theo.

Ba người hốt hoảng chạy vào, trước tiên đỡ Đông Tuyết lên giường, rồi mới giúp ta dọn dẹp mớ hỗn độn còn lại.

Có lẽ là ở trong rương quá lâu, Giang Chẩn thiếu dưỡng khí đến ngất xỉu.

Dù ta đã cố tình để hở một khe nhỏ, nhưng không khí e rằng vẫn chẳng đủ.

Ta không dám để hắn nằm hẳn xuống, chỉ còn cách ôm hắn nửa nằm trong lòng, để hắn dễ thở hơn một chút.

Quả nhiên, một lúc sau, sắc mặt Giang Chẩn đã dịu lại.

Thế nhưng hắn vẫn chưa tỉnh.

Ta càng hoảng, liền không kịp nghĩ đến chuyện hắn giờ đã là hoàng thượng, vung tay tát bôm bốp hai cái lên mặt hắn.

Hiệu nghiệm thật!

Vừa mới tát xong, Giang Chẩn liền mở bừng mắt, hắn vươn tay nắm lấy cổ tay ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Ta cứ tưởng hắn sẽ nổi giận mắng ta, nào ngờ…

Hắn hỏi ngược lại ta:

“Ngón tay… còn đau không?”

Trong giọng của Giang Chẩn có một chút run rẩy, khiến lòng ta cũng nhói lên.

Thiếu chút nữa ta cũng muốn khóc theo.

“Bị ức h.i.ế.p đến mức ấy, sao ngươi không nói với Quốc công gia?

Sao không đến tìm trẫm đòi lại công bằng?!”

Hắn hạ thấp giọng trách mắng, nhưng càng nói giọng lại càng run rõ rệt.

Ta hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt ngược nước mắt vào trong.

“Nói với người nhà thì sao chứ?

Phụ thân ta cũng không đấu lại được Giang Liêm, cùng lắm chỉ khiến bọn họ thêm đau lòng mà thôi.

Còn ngươi…

Bây giờ đã có quá nhiều chuyện phải lo nghĩ.

Ta không muốn trở thành một gánh nặng nữa.”

Giang Chẩn nghe xong, cười khổ một tiếng, rồi thì thào hỏi ta:

“Thanh Giản…

Có phải trẫm là một vị hoàng đế tệ hại lắm không?”

Ta mỉm cười nhẹ, lại lắc đầu.

“Giang Chẩn à, nếu ngươi là một vị hoàng đế tệ hại thì Giang Liêm đã sớm soán ngôi rồi.

Ta cũng không thể còn sống đến hôm nay.”

 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!

 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

Một giọt nước mắt—chỉ một giọt duy nhất— rơi thẳng xuống, đúng vào giữa chân mày của Giang Chẩn.

14.

Giang Chẩn ngẩng đầu, đưa mắt nhìn quanh gian phòng tồi tàn lạnh lẽo mà ta đang ở, rồi lại ngả người nằm xuống trong vòng tay ta, giọng nói mơ màng xa xăm:

“Thanh Giản, trẫm thấy như mình đang nằm mơ vậy.”

Ta cũng không nhịn được mà cười khổ một tiếng.

Phải rồi…

Từ ngày ta gả cho Giang Liêm, tựa như cũng đã rơi vào một giấc mộng không lối thoát — một cơn ác mộng không hồi kết, không một tia hy vọng.

“Ám vệ của trẫm vẫn luôn là cầu nối giữa trẫm và Tô Uyển Mị.”

“Nàng ta nói mình bị Giang Liêm gài bẫy, uống say rồi thất thân, mất sạch danh tiết nên mới buộc lòng phải làm thiếp ở phủ Hiền vương.”

Giang Chẩn vừa kể, vừa đau khổ lắc đầu.

“Vũ Hoa Các vốn là khuê phòng trong phủ Tướng quân, ngay cả trẫm cũng chưa từng được bước chân vào…

Thế mà hôm nay nàng ta lại nói… đã từng cùng Giang Liêm qua đêm nơi đó, thề non hẹn biển…

Nàng ta xem trẫm là gì chứ?

Là thằng hề đáng thương nhất thiên hạ sao…”

Lời hắn nói có hơi nặng, nhưng không hẳn là “thằng hề”...

Chỉ là một con cá bơn bị kẻ khác giăng câu và lừa gạt thôi.

Giang Chẩn có lẽ đã quen với vinh sủng quyền quý nên càng không thể chấp nhận việc bản thân lại bị người mình yêu lừa gạt đau như thế.

“Vậy hôm nay ngươi tới phủ Hiền vương là vì muốn gặp nàng ta?”

Nghe ta hỏi, Giang Chẩn khẽ gật đầu, đôi môi hắn vẫn tái nhợt, không rõ là vì thiếu dưỡng khí, hay vì trái tim đã tan nát.

“Nàng ta nhờ ám vệ truyền lời, nói nếu không được gặp trẫm, nàng ta sẽ sống không nổi.

Muốn trẫm giả làm người của Tướng phủ, lén vào phủ Hiền vương gặp riêng nàng ta.

Nếu hôm nay không xảy ra biến cố này, trẫm vốn định sẽ lén đưa nàng ta đi, không cho nàng ta ở lại phủ Hiền Vương nữa…”

Cái gì cơ?! Dẫn Tô Uyển Mị bỏ trốn á?!

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngự Thuỷ Trầm Lưu
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...