Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngự Thú Nữ Vương – Chương 72

Ngự Thú Nữ Vương

Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Bọn họ, chính là thức ăn của các ngươi."

Ầm ——

Lời nói lạnh như băng vừa thốt ra, tất cả mọi người đều ngây ngẩn cả người. Toàn bộ đỉnh Ly Sơn như bị đóng kết thành một khối, mỗi ánh mắt đều

trừng nhìn về phía nàng, bọn họ chắc là nghe lầm thôi. Một nữ tử thanh

lệ như tiên nữ thế này sẽ nói ra lời tàn nhẫn vậy sao?

Ngay cả Vân Tuyệt Trần, Lâm Sơ Hạ cũng bị dọa sợ.

"Tĩnh nhi, làm tốt lắm." Duy nhất giơ ngón tay cái lên chỉ có Sở Ly La. Nàng

và Âu Dương Tĩnh tuy có khác nhau, nhưng cũng có điểm rất giống nhau.

Đối với người bên cạnh tương đối bảo vệ, thà phụ toàn bộ người trong

thiên hạ, cũng tuyệt đối không ủy khuất người một nhà.

"Grào ——" Vân Khinh Cuồng nghểnh cổ gầm lên, âm thanh như sấm, vang vọng cả đỉnh núi.

Đám mãnh thú như nhận được mệnh lệnh, bóng dáng to lớn tựa tia chớp hướng về phía Vương Vân, Vương Phong bổ tới.

Vương Phong sắc mặt đại biến, tay chân luống cuống liều mạng phản kháng.

Vương Vân sắc mặt trầm xuống, đôi mắt thâm thúy như biến đỏ, cùng mãnh thú xâu xé vật vộn.

Còn ở bên cạnh rất nhiều người đã không đành lòng tiếp túc nhìn thảm trạng người thú giao chiến, hai tay nâng lên che tầm mắt.

Âu Dương Tĩnh nhìn thoáng qua Vương Phong đã thành một đống máu thịt lẫn

lộn, sau đó lại nhìn Vương Vân trên người có rất nhiều vết thương. Môi

anh đào lộ ra nụ cười lãnh khốc, kế đó mới thu lại ngọc tiêu về bên

hông, bước nhanh đến bên người Âu Dương An.

"Ca, huynh cảm thấy

sao rồi?" Nàng một bên lo lắng hỏi, một bên vươn bàn tay mềm xem xét vết thương của hắn. Nhưng khi nhìn thấy vết thương ở bụng hắn, chỉ cảm thấy tựa như đ//â//m vào người mình.

"Huynh, huynh không sao." Âu Dương

An hướng về em gái nở nụ cười, lại vẫn như thế tái nhợt. Thấy được sự

đau lòng trong mắt Âu Dương Tĩnh, lại càng thêm oán hận ba anh em Vương

Phong.

"Minh Chủ, đại phu đến rồi." A Mộc mang theo đại phu chạy đến.

"Tốt, mau đến xem cho Âu Dương công tử." Vân Tuyệt Trần nói với đại phu.

Âu Dương Tĩnh đứng ở bên cạnh, cũng nhìn đại phu ngồi xổm người xuống xem xét miệng vết thương.

"Đại phu, đại ca của ta bị thương thế nào?" Âu Dương Tĩnh trầm giọng tranh giành dò hỏi.

Đại phu mặc áo bào trắng kia lắc lắc đầu, mày nhíu chặt lại một chỗ.

Thấy thế, trong lòng mọi người trầm xuống.

"Nói mau, rốt cuộc là thế nào?" Âu Dương Tĩnh hai tay giữ chặt đại phu, vẻ mặt biến đổi.

Đại phu từ trước đến nay đã quá quen với chuyện này, thật cũng không có sợ hãi. Chỉ là bình tĩnh nói:

"Công tử trúng kiếm quá sâu, thiếu chút nữa chạm đến chỗ hiểm. Vô cùng nguy

nan. Trước mắt lão phu chỉ có thể kê đơn, nếu quan sát tối nay phát sốt

thì….."

"Nếu phát sốt thì sao?" ánh mắt Âu Dương Tĩnh trầm xuống, cũng buông lỏng đại phu.

Đại phu không nói tiếp, nhưng ánh mắt đã sáng tỏ tất cả.

"Sẽ không đâu, ca sẽ không có việc gì đâu." Âu Dương Tĩnh sắc mặt đại biến. Vừa nghĩ tới Âu Dương An có thể rời đi, nàng lập tức cảm thấy tim như

bị ai đ//â//m vào, cả người đều muốn phát điên.

"Tĩnh nhi, Tĩnh nhi,

huynh sẽ không, không có chuyện gì." Âu Dương An khó khăn mở miệng an ủi em gái, nhưng lập tức một ngụm máu tươi lại phun ra. Cả người run lên,

nhẹ buông tay rơi vào hôn mê.

"Ca ——" Âu Dương Tĩnh hét lên một tiếng, nhào tới trên người Âu Dương An. Cả người cũng bắt đầu run sợ.

"Âu Dương cô nương ——" thấy dáng vẻ lúc này của nàng, Vân Tuyệt Trần cực kỳ lo lắng: "Cô nương trước hết tránh sang một bên, hãy để đại phu xem cho Âu Dương công tử một chút đi."

"Cút ngay ——" Âu Dương Tĩnh ngẩng đầu, lạnh lùng trừng mắt nhìn Vân Tuyệt Trần.

Vân Tuyệt Trần ngẩn ra, chỉ cảm thấy trong lòng nảy sinh vô hạn bi thương.

"Tĩnh nhi, không được tùy hứng. Trước hết để đại phu cứu người quan trọng hơn." Sở Ly La và Lâm Sơ Hạ cũng đi tới.

"Không cần." Âu Dương Tĩnh tỉnh táo lại, đại phu căn bản là cứu không được đại ca. Nhưng nàng biết Cuồng có thể cứu hắn. Vừa quay đầu lập tức hướng về Bạch Hổ gọi:

"Cuồng ——"

Vân Khinh Cuồng nghe tiếng lập tức đi tới, tựa như Hổ Vương cao quý.

"Cầu xin ngươi." Âu Dương Tĩnh đem Âu Dương An ôm đến trên lưng nó: "Đi trước đi, ta lập tức tới tìm ngươi."

Vân Khinh Cuồng gật đầu, sau đó cõng Âu Dương An rời đi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngự Thú Nữ Vương
Chương 72

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 72
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...