Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngự Thú Nữ Vương – Chương 172

Ngự Thú Nữ Vương

Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Thần thiếp tham kiến Hoàng Thượng ——"

"Nhi thần cung thỉnh Phụ Hoàng thánh an ——"

Giọng của thái giám vừa dứt, mẹ con hoàng hậu lập tức bước vào. Ánh mắt bọn

họ nhanh chóng nhìn lướt qua Âu Dương Tĩnh nằm trên long sàng, chân mày

rất nhanh nhíu lại, sau đó hành lễ với Hoàng Đế.

Hoàng đế không lên tiếng, an vị ở trên giường rồng, vẻ mặt âm trầm nhìn bọn họ chằm chằm.

Hoàng hậu và Mộc Nguyệt Ly thấy vậy, trong lòng cũng nhảy dựng thình thịch.

Hai mẹ con liếc mắt nhìn nhau, không dám đứng dậy, cũng không dám lên

tiếng.

Trong phòng trầm mặc làm mọi người bất an.

Hoàng hậu lảo đảo một cái, xem ra là vì đứng lâu nên chân nhẹ run.

Mộc Nguyệt Ly vội vàng đưa tay đỡ bà, có thế mới tránh cho đường đường là Hoàng Hậu lại luống cuống té ngã mà xấu hổ.

Hoàng đế nhìn qua mẹ con hai người, lúc này mới lên tiếng:

"Được rồi, sao các ngươi lại đến đây?" Sau đó ánh mắt dừng lại trên người Mộc Nguyệt Ly, nghĩ đến nếu không phải bản thân đến kịp lúc, thì hắn đã làm ra chuyện sai lầm gì, hoen ố em gái ruột thịt của mình. Ánh mắt Hoàng

đế không kềm được càng lạnh như băng, giọng nói càng thêm không tốt.

"Không phải kêu ngươi ở trong Đông Cung suy nghĩ sao? Thế nào? Muốn kháng chỉ?"

Hoàng đế nghiêm nghị trách cứ làm cho Hoàng Hậu và Mộc Nguyệt Ly sợ cũng

không nhẹ, chỉ là Hoàng Hậu không đành lòng thấy con bị quở trách, vội

vàng đáp:

"Hoàng Thượng, là vì thần thiếp nghe nói bên này hình như xảy ra chuyện, nên mới bảo Ly nhi cùng nhau tới đây xem một chút."

Hoàng đế nhìn nàng một cái, ánh mắt lạnh lùng:

"Hoàng hậu nhận được tin tức nhanh thật đấy." Ông còn chưa cùng bà ta tính

toán đâu, năm đó nếu không phải là bà ta, Linh phi làm gì xảy ra chuyện? Còn ông vì sao phải đến tận bây giờ mới cùng con gái nhìn nhận nhau?

Hoàng hậu bị Hoàng đế liếc mắt một cái phải run lên, nhưng sống lưng chỉ có

thể đứng thẳng tắp như cột nhà. Vừa rồi đi vào bà cũng đã thấy được, mặc dù không phải ngay mặt, chỉ nhìn thấy nghiêng một bên, nhưng bà cũng

khẳng định người trên giường đúng là con gái của Linh phi. Với lại xem

vẻ mặt của hoàng thượng, chẳng lẽ bây giờ ông ấy muốn đến tính toán nợ

nần sao?

"Thần thiếp thân đứng đầu hậu cung, tất nhiên là cần phải để tâm."

"Chỉ sợ đã để tâm quá mức thôi." Hoàng đế lại lạnh lùng đáp trả một câu.

Hoàng hậu không lên tiếng, dù sao Hoàng đế cũng nhìn bà không vừa mắt, bà cần gì phải nhiều lời nữa đây?

Mộc Nguyệt Ly cũng không dám lên tiếng, nhưng ánh mắt vẫn lướt qua Âu Dương Tĩnh. Trong lòng ngũ vị lẫn lộn, nàng thật sự là em gái của hắn? Không

nói lên được bản thân giờ phút này là cảm giác gì, có khiếp sợ, có thất

vọng, có tiếc nuối, không có vui mừng. Nhưng lại có một chút thả lỏng,

nếu bọn họ là anh em, đó chính là máu mủ tình thâm. Nếu nói máu mủ tình

thâm, nàng có vì đó mà vứt bỏ được hận thù trước đây hay không, không đi trả thù hắn? Có điều, mặc dù Mộc Nguyệt Ly nghĩ như vậy, thế nhưng hắn

cũng không dám khẳng định. Càng không thể nhận định nàng sẽ không vì

thân phận công chúa, mà đối với hắn trả thù càng thêm mạnh mẽ......

Âu Dương Tĩnh đang khép hờ mắt, nghe đối thoại của bọn họ. Trong lòng cười lạnh, hoàng hậu ngồi vị trí này nhiều năm như vậy đã đủ rồi, nàng cũng

nên vì mẹ con thân thể này làm một chút gì đó. Nói thí dụ như, giúp Linh phi báo thù. Đây cũng là một việc thuận đường. Nhưng bây giờ nàng vẫn

như cũ cái gì cũng chưa đề cập đến, dù sao cũng còn rất nhiều thời gian.

"Bây giờ quan tâm cũng đã quan tâm, các ngươi có thể lui." Hoàng đế tuyệt

không muốn nhìn thấy mẹ con bọn họ, vừa nhìn thấy bọn họ, ông lại không

nhịn được nghĩ đến Linh phi, trong đầu lại không nhịn được nhảy ra cảnh

tượng trước đó ở biệt trang của Mộc Nguyệt Ly. Ông sợ bản thân khống chế không được, sẽ xuống tay giết chết họ.

Hoàng hậu làm sao có thể đi đây? Chuyện còn chưa xong đâu.

"Hoàng thượng, Âu Dương cô nương thật là đứa trẻ của Linh phi muội muội sao?"

Hoàng hậu lên tiếng, nhưng không ngờ đổi lấy một trận gầm thét của hoàng đế.

"Câm miệng, không cần nàng phải giả mù sa mưa gọi Linh phi

muội muội. Trẫm e nàng sẽ làm dơ bẩn danh hiệu của nàng ấy." Sắc mặt

Hoàng đế như đêm tối trừng mắt nhìn hoàng hậu, khiến cho hoàng hậu giận

đến mặt lúc trắng lúc xanh.

"Hoàng thượng, huyết thống hoàng gia

là chuyện lớn. Thần thiếp chỉ không hy vọng người nghĩ sai lầm." Hoàng

hậu không nhịn được lại sặc ra một câu.

"Trẫm không cần nàng tới

dạy dỗ." Hoàng đế nổi giận, hoàng hậu này thật sự là đánh chưa đủ.

"Người đâu, đưa hoàng hậu hồi cung. Không có lệnh của trẫm, không được

để cho nàng bước ra Phượng Nghi cung nửa bước, bất luận kẻ nào cũng

không thể gặp nàng."

Hoàng hậu lảo đảo một cái, cảm thấy như Hoàng đế hung hăng ném trên mặt nàng một cái tát.

Mộc Nguyệt Ly dùng sức nắm chặt đôi tay, phụ hoàng thích ai, hắn không cách nào can thiệp. Huống chi Linh phi cũng đã mất, nhưng ông ấy đối đãi với mẫu hậu thân là chánh cung nương nương như vậy, thực sự rất quá mức.

"Phụ hoàng ——"

"Im miệng." Lời của Mộc Nguyệt Ly vừa ra khỏi miệng lập tức bị Hoàng đế

giận dữ cắt đứt, "Trẫm còn chưa nói tới ngươi, ngươi cũng trở về Đông

cung đợi đi. Không có lệnh của trẫm không được bước ra nửa bước......"

Mộc Nguyệt Ly lập tức ngậm miệng, rốt cuộc đỡ hoàng hậu đứng

dậy. Quay đầu lại liếc mắt nhìn Âu Dương Tĩnh nằm trên giường một cái,

sau đó đi qua sau lưng hoàng đế, lúc này mới dìu mẫu thân rời đi.

Đương nhiên mọi người bên ngoài đều biết, e rằng hoàng hậu và thái tử đã bị thất sủng.

Đợi sau khi hai người rời đi, lúc này Âu Dương Tĩnh mới mở mắt. Nhìn thấy

Hoàng đế đã nghiêng đầu trở lại, nhưng vẫn không ngừng thở hổn hển, hiển nhiên là trong lòng vẫn còn đang tức giận. Đối với mẹ con Mộc Nguyệt Ly vừa rồi bị khiển trách, nàng thật vô cùng vui vẻ. Chẳng qua nhìn thấy

Hoàng đế tức giận như thế, nàng cũng không hi vọng ông vì giận hai người kia, mà tự làm tổn hại đến thân thể của mình, dù sao bây giờ nàng còn

phải dựa vào ông.

"Phụ hoàng, không nên tức giận, bảo trọng long

thể." Âu Dương Tĩnh lên tiếng, nhu hòa mềm mỏng, thật sự đã làm cho tức

giận của Hoàng đế vơi đi hơn phân nửa.

Hoàng đế nhìn nàng, thở dài một tiếng, sau đó mới nói, nhưng giọng đã ôn hòa không ít.

"Tĩnh nhi không cần lo lắng, phụ hoàng chỉ tạm thời tức giận, rất nhanh sẽ không có việc gì."

Âu Dương Tĩnh gật đầu một cái, tỏ vẻ nàng đã hiểu.

"Tĩnh nhi, cũng tại phụ hoàng không tốt. Nếu không phải lúc trước ta xem nhẹ

không chú ý tới, mẫu phi con sẽ không xảy ra chuyện. Từ nhỏ con cũng

không thể không có cha mẹ......" Hoàng đế thật sự áy náy, rốt cuộc

nhịn không được đưa tay xoa đầu Âu Dương Tĩnh.

Âu Dương Tĩnh ở

trong lòng trợn trắng mắt, cho dù lúc trước ông muốn bảo vệ Linh phi.

Cùng với bản thân nàng cũng không có quan hệ gì lớn, nàng căn bản sẽ

không thể xuyên qua được, mà cho dù có xuyên qua, cũng là chuyện của một người khác. Chẳng qua nàng phải nên cảm tạ, ít nhất đã để cho nàng gặp

được Âu Dương An, gặp được Đoạn Vô Nhai, Tô Tâm Duyệt, Sở Ly La, Âu

Dương Ngự, còn có bọn người Tống Tử Thư. Gặt hái được tình yêu, tình

thân và tình bạn.

"Tĩnh nhi, nghĩ xem con muốn gì? Chỉ cần phụ

hoàng có thể cho, phụ hoàng sẽ dốc hết toàn lực cho con." Nhìn con nằm ở trên giường, Hoàng đế đột nhiên nói. Con gái vẫn còn chưa có thuốc giải chữa trị, ông muốn đền bù cho con.

Âu Dương Tĩnh suy nghĩ một vòng, biết cơ hội đã tới.

"Phụ hoàng, con muốn làm Hoàng nữ."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngự Thú Nữ Vương
Chương 172

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 172
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...