Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngự Thú Nữ Vương – Chương 167

Ngự Thú Nữ Vương

Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Ngươi tốt nhất nên đứng đắn một chút."

Âu Dương Tĩnh bị Mộc Nguyệt Ly thả xuống trên giường, ngọn nến trên bàn đã được đốt lên, gian phòng mờ mờ ảo ảo, lộ ra vài phần ám muội.

Tâm Âu Dương Tĩnh chợt lạnh, mắt như bị trúng độc. Hung hăng trừng mắt nhìn chằm chằm Mộc Nguyệt Ly, nếu tên nam tử này dám vươn đôi tay dơ bẩn kia đụng đến nàng, tốt nhất hắn nên cầu nguyện cho nàng chết đi, nếu không nàng sẽ khiến hắn đoạn tử tuyệt tôn.

Mộc Nguyệt Ly bị ánh mắt của nàng nhìn, trong lòng khẽ run lên, hiện giờ nàng rõ ràng như cá nằm trên thớt, chỉ có thể mặc cho hắn làm thịt. Vậy mà một chút khí thế cũng không giảm, hơn nữa hận ý kia giống như lưỡi dao sắc bén, xuyên suốt qua thân thể cắm vào thật sâu bên trong xương của hắn, làm cho hắn có cảm giác như đang trong chảo dầu sôi ở địa ngục.

Sau phút sững sờ, hắn lại thầm cười mình quá u mê. Nàng đã hoàn toàn bị hắn khống chế, còn sợ sự uy hiếp của nàng sao? Nghĩ đến đây, Mộc Nguyệt Ly từng bước từng bước đi về phía Âu Dương Tĩnh, sau đó đứng ở trước mặt nàng, từ trên cao nhìn xuống. Cảm giác như thế thật tốt, trời sinh hắn là mệnh Quân Vương, mà nàng phải là nữ tử quỳ gối dưới chân hắn.

"Âu Dương Tĩnh, không ngờ nàng cũng có ngày này." Nhìn đến ánh mắt oán hận của Âu Dương Tĩnh, Mộc Nguyệt Ly nhịn không được dùng lời nói châm chọc nàng. Sau đó thấy thần sắc nàng khẽ biến, trong lòng cảm thấy thật thỏa mãn.

Âu Dương Tĩnh hừ một tiếng, trả lời:

"Ta đúng là không ngờ, không ngờ tới đường đường thái tử Quân Quốc lại có thể liên tiếp sử dụng thủ đoạn bỉ ổi. Ta thật sự vì dân chúng Quân Quốc mà lo lắng, có một Quân Vương tương lai như vậy, chỉ sợ bọn họ cũng sẽ thấy hổ thẹn......" Muốn đả kích nàng, hừ, không có cửa đâu.

"Ngươi ——" lúc này đổi lại là Mộc Nguyệt Ly phẫn hận trừng mắt liếc Âu Dương Tĩnh, nữ tử này đúng là không có một điểm nào đáng yêu. Tình thế đã như vậy rồi, còn không biết chịu thua.

"Nàng nói đi, cho dù nàng có nói nhiều hơn nữa thì thế nào? Bây giờ người bị làm thịt cũng không phải là ta." hắn hít thật sâu hai cái, cố đè xuống lửa giận trong đáy lòng. Hừ, ta không so đo với nàng, dù sao lát nữa, nàng cũng sẽ mặc cho hắn tự tay xử lý.

"Có điều ——" Mộc Nguyệt Ly xấu xa cười một tiếng, ánh mắt mang theo vài phần cợt nhã đảo qua thân thể Âu Dương Tĩnh. "Chút nữa, nàng cũng không còn tinh lực mà nói những lời này." Dứt lời, hắn đưa tay cởi áo khoác của mình ra.

Âu Dương Tĩnh nhìn động tác của hắn, ánh mắt lạnh như băng bắn tới hướng Mộc Nguyệt Ly. Tên nam tử này tốt nhất nên giết chết nàng, nếu không thì.. bà cô ta nhất định sẽ tìm tám, mười nam tử đến thô bạo cây hoa cúc của hắn. (mọi người chắc hỉu đc câu này nhỉ)

Mộc Nguyệt Ly không biết giờ phút này trong lòng Âu Dương Tĩnh nghĩ gì, nếu không nhất định sẽ hộc máu mà chết. Đừng nói gì đến chuyện ham muốn. Hắn cởi quần áo, toàn thân ở bên trong chỉ còn sót lại áo lót màu trắng.

Trong đầu Âu Dương Tĩnh cũng đang nhanh chóng suy nghĩ, xem có cách nào để thoát thân hay không? Bên cạnh không có hộ vệ, Cuồng cũng không ở đây. Ngọc tiêu cũng không, lại không có sức lực. Trước mắt cũng chỉ có một tên nam tử không giấu được dục hỏa, tình cảnh của nàng vô cùng nguy hiểm. Lại không nghĩ ra được cách gì, vận mệnh của nàng thật sự gặp phải cảnh bị người ta cường bạo.

Nàng không sợ bị người cường bạo, cùng lắm thì coi như bị chó cắn mà thôi. Dù sao ở hiện đại, chuyện nam nữ hoan ái rất bình thường. Hơn nữa, có thể nói dáng vẻ của Mộc Nguyệt Ly cũng không tệ lắm. Nhưng nàng không thể chịu được bị người ta tính kế, lại càng không muốn để cho An thương tâm. Cho nên tuyệt đối không thể để hắn đụng đến nàng.

"Mộc Nguyệt Ly, ngươi tốt nhất cầu nguyện cho ta hôm nay chết đi. Nếu không, ta nhất định sẽ khiến cho ngươi sống không bằng chết."

Mộc Nguyệt Ly hừ lạnh một tiếng, giờ còn uy hiếp hắn. Nàng quá ngây thơ rồi, hôm nay nếu buông tha nàng, hắn mới thật sự là sống không bằng chết. Cởi luôn chiếc áo lót, lộ ra thân thể cường tráng.

"Rất nhanh, ta sẽ cho nàng sống không bằng chết."

Dứt lời, Mộc Nguyệt Ly lập tức nhào về phía Âu Dương Tĩnh.

Âu Dương Tĩnh cho rằng thật sự chạy trời không khỏi nắng rồi, nhưng biết ông trời vẫn còn có mắt. Sẽ không để cho gian kế của tiểu nhân được như ý.

Mộc Nguyệt Ly đè lên người Âu Dương Tĩnh, tay vừa chạm đến nàng đã nghe được giọng thị vệ từ ngoài phòng truyền đến:

"Chủ nhân ——"

Tay Mộc Nguyệt Ly cứng đờ, nghe tiếng thị vệ hắn thiếu chút nữa bắn ra vài câu thô tục. Ngay lúc vừa mới bắt đầu, lại có thể giội tới cho hắn một chậu nước lạnh, cố tình mà. Mộc Nguyệt Ly nổi giận, mặt đen lại. Lạnh như băng mở miệng:

"Chuyện gì?" Tốt nhất có việc nói mau, có rắm mau thả (nguyên văn nhé), nếu không sau đó, hắn cần phải cho bọn họ quả ngon để ăn.

Âu Dương Tĩnh nghe được lời kia, trong lòng buông lỏng. Có hi vọng, nói không chừng sự tình có thể xoay chuyển. Có lẽ ông trời nghe được khẩn cầu của nàng, quả nhiên, lời nói kế tiếp của thị vệ kia làm nàng gần như muốn nhếch môi cười lên.

"Chủ nhân, không xong, hoàng thượng tới." Thị vệ cũng không quản lời của Mộc Nguyệt Ly lạnh như băng, bây giờ hắn chỉ lo lắng hoàng thượng tới, có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?

Mộc Nguyệt Ly sửng sốt, hắn căn bản không ngờ Hoàng đế sẽ xuất hiện tại nơi này? Chẳng những hắn sửng sốt, Âu Dương Tĩnh cũng ngớ ra. Có điều mặc kệ thế nào, nàng vẫn thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù từng gặp mặt Hoàng đế một lần, nhưng ông ta chắc sẽ không giống Mộc Nguyệt Ly chứ?

Mộc Nguyệt Ly kịp thời phản ứng, thân thể bỗng chốc từ trên người Âu Dương Tĩnh đứng dậy, vừa cầm quần áo lên khỏi mặt đất thì lại nghe được tiếng bước chân, sau đó cửa bị người đá văng ra. Động tác của hắn cứng đờ, cứ như vậy nhìn chiếc áo lót hắn cầm trên tay.

"Súc sinh ——"

Quả nhiên, đi vào chính là hoàng đế. Phía sau ông còn dẫn theo thị vệ cận thân, có điều cũng làm cho Mộc Nguyệt Ly không phản ứng kịp, cho dù giờ phút này hắn làm việc có chút hoang đường, nhưng Hoàng đế cũng không đến nỗi chỉ vì vậy mà mắng chửi hắn chứ. Chẳng những như thế, động tác tiếp theo của Hoàng đế lại càng khiến cho tất cả mọi người ngẩn ra.

Chỉ thấy Hoàng đế một bước thật nhanh đi tới, giơ tay giáng cho Mộc Nguyệt Ly một bạt tai. Cái tát vang dội này đánh tỉnh Mộc Nguyệt Ly, nhưng nhìn vẻ mặt Hoàng đế vẫn đang rất giận dữ, xem ra so với hắn càng thêm tức giận.

"Phụ, phụ hoàng ——" Mộc Nguyệt Ly đúng là nằm mơ, hắn chưa bao giờ bị Hoàng đế đánh qua. Chứ đừng nói trước mặt mọi người.

"Hừ ——" Hoàng đế cũng chỉ hừ hừ trừng mắt nhìn hắn một cái, sau đó nhanh chóng bước đến bên giường đánh giá Âu Dương Tĩnh, chứng kiến nàng toàn thân trên dưới hình như cũng không có dấu vết bị người khi dễ, lúc này mới thật nhẹ nhàng thở ra một hơi dài.

Âu Dương Tĩnh không biết có phải là ảo giác của mình hay không, nàng cảm giác ánh mắt Hoàng đế nhìn nàng rất kỳ quái. Rất lo lắng, giống như phụ thân lo lắng cho con gái của mình, có bị người xấu khi dễ hay không? Nhưng nếu không nhầm thì Mộc Nguyệt Ly mới là con của ông ấy chứ?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngự Thú Nữ Vương
Chương 167

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 167
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...