Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngự Thú Nữ Vương – Chương 145

Ngự Thú Nữ Vương

Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“ Vương thống lĩnh, sao ngươi lại tới đây? ”

Thất vương gia và quản gia đi ra ngoài lập tức thấy thống lĩnh Ngự Lâm quân, Vương thống lĩnh mặc áo giáp màu bạc, uy phong lẫm liệt ngồi trên tuấn

mã, theo sau là một đội Ngự Lâm quân.

Ông hơi nhíu mày, sau đó

lại dãn ra thật nhanh, hai tay chắp sau lưng, tiếp tục diễn như một

Vương gia ung dung nhàn rỗi, không hỏi tới thế sự như ngày thường.

“Ra mắt Thất vương gia.” Vương thống lĩnh từ trên lưng ngựa nhảy xuống,

hành lễ với Thất vương gia. Sau đó sắc mặt nghiêm túc đáp, “Thần phụng

mệnh hoàng thượng, đến lục soát Thất vương phủ.”

“Vương thống

lĩnh, có thật hoàng thượng muốn lục soát Thất vương phủ không? Hay là

ngươi nghe lầm?” Ông âm thầm suy nghĩ trong lòng, hoàng thượng luôn luôn tín nhiệm mình, đột nhiên lại muốn lục soát vương phủ, rốt cuộc là xảy

ra chuyện gì?

“Thần chỉ phụng mệnh làm việc, mong Thất vương gia tha lỗi.” Vương thống lĩnh đáp một câu gọn lỏn.

Thất vương gia hiểu, nếu mình còn tiếp tục hỏi lý do, chỉ sợ sẽ khiến mọi

người càng thêm hoài nghi. Hơn nữa những thứ cần che giấu cũng đã ở

trong mật thất, ông không tin những người này có thể tìm được cái gì.

Nghĩ vậy, ông hạ quyết tâm, gật đầu một cái, nói:

“Được, vậy các ngươi vào lục soát đi.”

“Mạo phạm.” Vương thống lĩnh chắp tay, sau đó vung tay lên, Ngự Lâm quân ở sau lưng lập tức tràn vào Thất vương phủ.

Người trong Thất vương phủ sau khi nhìn thấy Ngự Lâm quân, giật nảy mình,

hiển nhiên bọn họ cũng không biết Ngự Lâm quân đột nhiên tới làm gì.

Trong lúc đó, mọi người cũng suy đoán xem có phải Thất vương phủ xảy ra

chuyện đại sự gì không?

Còn Thất vương gia chắp tay sau lưng, đứng bên cạnh là lão quản gia, nhìn đám người Ngự Lâm quân lượn qua lượn lại.

“Haiz, các ngươi muốn lục soát thì lục soát, nhưng đừng làm hỏng đồ của vương

phủ đó nha.” Lão quản gia thấy đám người Ngự Lâm quân lật tung mọi thứ

lên, không nhịn được nói với bọn họ.

Nhưng đám người Ngự Lâm quân mải lục soát, đâu để ý được nhiều như vậy, vẫn như cũ lật loạn hết lên, lật bảy phải hỏng tám, hoàng thượng cho người lục soát Thất vương phủ,

không thể chậm trễ.

Vương thống lĩnh nhìn thủ hạ lục loát vương

phủ, khiến người trong vương phủ kinh ngạc, nhưng mà sau một canh giờ

lục soát, rốt cuộc làm cho vương phủ trở nên bừa bãi, lộn xộn không thể

tả, sau đó nghe thấy Ngự Lâm quân báo cáo.

“Bẩm báo thống lĩnh, tất cả đều bình thường.”

Vương thống lĩnh liếc mắt nhìn Thất vương gia đứng bên cạnh vẫn là vẻ mặt

bình tĩnh, suy nghĩ một chút. Sau đó quay người lại, chắp tay với Thất

vương gia, hơi xin lỗi nói:

“Đã quấy rầy Thất vương gia, chẳng

qua là trước đó vài ngày, hoàng thượng nghe nói có người muốn hãm hại

Vương gia, ở trong vương phủ ẩn chứa nguy hiểm. Hoàng thượng vì lo lắng

cho an toàn của Thất vương gia, nên hạ lệnh cho chúng thần tới lục soát

vương phủ, bây giờ tất cả đều bình thường, thần sẽ hồi cung bẩm báo

hoàng thượng để hoàng thượng yên tâm …”

Người của Thất vương gia

biết lời của Vương thống lĩnh chẳng qua là để ngăn chặn miệng lưỡi người trong vương phủ thôi, nhưng hắn cũng biết là không có tác dụng. Ngược

lại, đã để cho Thất vương gia biết một tin tức hữu hiệu, Hoàng đế muốn

khai đao với mình, nhưng ngoài mặt ông vẫn mỉm cười, cũng chắp tay hướng về phía hoàng cung, dáng vẻ cảm động:

“Hoàng thượng suy nghĩ chu đáo như vậy, khiến bổn vương cảm động rơi nước mắt.”

Vương thống lĩnh không tỏ vẻ mặt gì, nhưng khi Thất vương gia xoay người lại, hắn gật đầu với Thất vương gia một cái:

“Nếu tất cả đều bình thường, thần xin phép hồi cung. Cáo từ, Vương gia.”

“Cáo từ.”

Đoàn người Ngự Lâm quân đến vội vã mà đi cũng vội vã, nếu không phải nhìn

thấy khắp nơi đều bừa bộn, bọn họ còn hoài nghi tất cả chỉ là mộng mà

thôi.

Sau khi đám người đó rời đi, Thất vương gia quay đầu nói với đám người còn đang hoảng hốt:

“Được rồi, bây giờ nên làm cái gì thì làm cái đó đi.”

“Vâng.” Nhận được lệnh của chủ nhân, người hầu của vương phủ đi thu dọn. Chỉ

một lát sau, vương phủ đã khôi phục lại như lúc chưa bị lục soát.

Thất vương gia đứng trong viện một lát, sau đó lập tức vào thư phòng, nói với gã sai vặt:

“Không có lệnh của ta, không cho bất luận kẻ nào vào thư phòng.”

“Vâng.” gã sai vặt lĩnh mệnh, đứng canh giữ ở ngoài thư phòng.

Sau khi Thất vương gia vào thư phòng, trực tiếp ngồi vào phía sau bàn đọc

sách, mài mực, mở giấy, chuẩn bị viết thư. Nhưng khi ông vừa mới nhấc

bút, đã nghe thấy tiếng chim bồ câu rất nhỏ.

Thất vương gia vội

vàng đứng lên, bỗng kéo cửa thư phòng ra, nhìn vào phía sau thư phòng,

quả nhiên thấy một con chim bồ câu đứng trên cành trúc. Ông tiến lên bắt chim bồ câu xuống, lấy mật thư được buộc ở trên chân chim, vừa mở ra

nhìn, chỉ cảm thấy thân thể mềm nhũn, lảo đảo một cái, suýt nữa ngã

nhào.

Sau khi thu hồi mật thư, sắc mặt Thất vương gia trở nên rất khó coi, đứng ngây người một lúc lâu, sau đó vội vã đi về phía vườn

hoa.

Sau khi đến vườn hoa, Thất vương gia nhìn xung quanh, dường

như muốn xác định xem có ai theo dõi ông hay không. Sau khi xác định

không có ai, lúc này ông mới đi tới phía sau một núi giả, ấn vào một chỗ nào đó, sau đó trực tiếp biến mất ở phía sau núi giả.

Sau khi

Thất vương gia vào núi giả, mấy bóng dáng màu đen thần không biết quỷ

không hay xuất hiện, xem ra Thất vương gia đã bị người theo dõi rồi.

Bên trong núi giả có rất nhiều động chia theo nhiều hướng khác nhau, là một mật đạo dài, sâu không thấy đường ra, không biết thông ra đâu. Theo

phía sau là đám người mặc áo đen rất cẩn thận, vẫn đi theo Thất vương

gia vào trong mật đạo, mới phát hiện nơi đó có mấy gian phòng, hơn nữa

bên trong hình như cất giấu một số thứ.

Sau khi Thất vương gia

vào phòng, kiểm tra đồ mình giấu thấy không bị làm sao thì lập tức đi ra khỏi phòng, tới một gian phòng khác. Người mặc áo đen theo sau mới

biết, thì ra mật đạo nối thẳng ra ngoài thành.

Mấy người mặc áo

đen nhìn nhau, sau đó không kinh động đến Thất vương gia, theo đường cũ

trở về. Mà tất cả mọi chuyện, Thất vương gia đều không hay biết.

Sau khi Thất vương gia ra khỏi thành, một mình đến một cứ điểm nhỏ, sau đó

dùng bồ câu đưa thư nói cho Mộc Nguyệt Ly biết tất cả những chuyện đang

diễn ra ở đây, muốn hắn tính toán trước. Quan trọng hơn là, ông muốn báo thù. Con gái Âu Dương Ngự của Lan quốc dám phá hủy tổ chức Tam Lăng của ông, đó chính là kẻ thù lớn nhất, ông tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho bọn họ.

Thất vương gia cho rằng mình đã chuẩn bị chu toàn tất cả mọi việc rồi nhưng không ngờ người tính không bằng trời tính, huống chi

Hoàng đế Quân Quốc từ vài ngày trước đã bắt đầu âm thầm hành động, ngay

đêm đó, khi Thất vương gia chuẩn bị nghỉ ngơi, sẵn sàng tinh thần chiến

đấu, ông lại không lường trước được, buổi tối đó, mọi thứ đều thay đổi.

Hoàng đế sai người giấu mặt giả bộ đánh lén Thất vương phủ, mọi thứ giống như là người trong giang hồ ám sát, khắp nơi tràn ngập máu tanh, người làm

trong vương phủ đã sớm bị thuốc mê làm cho bất tỉnh, nên dù có chém giết thế nào cũng không phát ra một tiếng động.

Vẫn cho là mình nắm

giữ mọi chuyện, Thất vương gia cứ như vậy bị tiêu diệt không một tiếng

động, ngày thứ hai, huyết án vương phủ làm chấn động trên dưới Hoàng

quốc, sau đó quan phủ tra án lại phát hiện ra trong phủ Thất vương gia

có mật thất bí mật, dân chúng lại xôn xao, thì ra Vương gia thanh cao

của bọn họ cũng có lòng phản quốc.

Cứ như vậy, sau khi Thất vương gia chết còn mang trên lưng tiếng xấu, bị mọi người phỉ báng cho đến chết.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngự Thú Nữ Vương
Chương 145

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 145
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...