Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngự Phật – Chương 129

Ngự Phật

Tác giả: O Trích Thần
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tơ hồng

“Giận rồi?” Thấy gương mặt xinh xắn của nàng đã nghẹn đến đỏ bừng, điệu bộ bất cứ lúc nào cũng muốn lao tới quyết đấu sinh tử với mình một trận, nụ cười trong mắt Ân Mạc lại càng thêm sâu.

“Ngươi muốn làm gì?” Hoa Liên tức giận hỏi, dù sao hắn đã tới chắc chắn là không có chuyện gì tốt.

“Ta lo cho nàng, nên tới thăm một chút.” Ân Mạc đặt ly rượu trên tay xuống, ánh mắt không chút tránh né, nhìn chằm chằm vào nàng. Hoa Liên lại bị hắn nhìn cho có chút lúng túng, quay đầu đi.

“Chỗ này rất tốt.”

“Đúng là không tồi, cũng hợp với nàng.”

“Cho nên…”

“Ừm?” Ân Mạc cất cao giọng.

“Ngươi có thể đi được rồi.”

Ân Mạc vẫn ngồi yên bất động, chỉ cười cười không đáp. Hoa Liên bị kích thích không nhẹ, nhưng cũng không gây ra hành động quá khích nào. Nếu hắn cứ ì ở đó không đi thì cứ coi như hắn không tồn tại là được.

Nghĩ thì hay vậy, hiềm nỗi một người to lù lù như thế, muốn coi như không nhìn thấy hắn, thực sự là độ khó hơi cao. Ân Mạc vốn là kiểu dù không động đậy gì, chỉ lẳng lặng đứng trong góc thôi cũng sẽ thu hút ánh mắt của người khác, huống chi hắn còn cố ý lượn qua lượn lại trước mặt ngươi.

Phật đều dễ làm như vậy sao? Phật tổ lại không giao nhiệm vụ gì ư? Hoa Liên vô cùng muốn biết, tại sao hắn ở chỗ nàng ngây ngốc lâu như vậy mà Phật giới chẳng có ai đến thúc giục. Cho dù thế nào, ngày tháng vẫn tiếp tục trôi qua.

Mặc dù không có ai đưa hạt giống hoa đến đây nữa nhưng Hoa Liên vẫn dốc lòng chăm sóc hoa cỏ mình đã trồng, trăm hoa trong Bách Hoa Viên dưới sự chăm sóc của nàng đã trở nên có sức sống.

Chỉ có đóa sen trong hồ nước giữa hoa viên vẫn mang vẻ nửa sống nửa chết, Hoa Liên cũng lười phải đi xem.

Thấy Hoa Liên bận rộn trong Bách Hoa viên, Ân Mạc ngồi dưới tán hoa nhìn theo, mãi cho đến khi bóng dáng của nàng biến mất sau bụi hoa mới từ từ thu hồi tầm mắt. Ánh mắt như có như không quét qua cửa vào Bách Hoa Viên, dắt theo một tia cười lạnh lẽo.

Trong khoảng thời gian này, Tử Vi Tiên Đế đã đến đây mấy lần, nhưng phát hiện hắn ở trong này xong thì không bước vào. Hắn cũng không nói chuyện này cho Hoa Liên, ngẫm chắc trong lòng nàng cũng biết rõ.

Lúc Hoa Liên độ kiếp đã nợ Tử Vi Tiên Đế một nhân tình, nói cho cùng thì chính là nhân quả. Hắn cho rằng bắt Hoa Liên làm những việc này là đương nhiên, có điều, Tử Vi rốt cuộc vẫn tính sai một chuyện, sau này sẽ có lúc hắn phải hối hận.

Hoa Liên lại là người chịu để mình thua thiệt sao?

Dạo một vòng mới ra khỏi bụi hoa, trên người Hoa Liên còn có mùi phấn hoa không phải của nàng, Ân Mạc nhích lại gần mấy bước, ngửi thấy mùi hương kia thì nhíu mày.

Vẻ mặt mang theo chút soi mói kia của hắn không giấu nổi Hoa Liên, nàng trợn mắt nhìn hắn một cái, ném cho hắn một miếng ngọc phù, “Dựa theo những gì viết bên trên đi tưới nước, đừng có nhầm.”

Ân Mạc lẳng lặng đón lấy ngọc phù, nhìn nàng vừa đi về vừa cúi đầu ngửi mùi vị trên người, chân mày rốt cục cũng giãn ra.

Tin Sát Sinh Phật ở lại Bách Hoa Viên không đi không hiểu sao lại nhanh chóng truyền xa, vốn chuyện tiên nhân nào đó muốn thỉnh Bồ Tát làm khách ở Tiên giới cũng không có gì lạ, cho dù ở mấy năm liền cũng không có gì đáng ngại. Nhưng Ân Mạc dù sao cũng hơi nổi danh một chút, Hoa Liên thỉnh thoảng rời khỏi Bách Hoa Viên, dọc đường đi, tiên nhân đụng phải nàng vậy mà lại đi đường vòng hết.

Ngay cả nói chuyện với nàng cũng phải cách một khoảng xa, giống như sợ nàng sẽ làm gì vậy.

Nàng đại khái đã hiểu tại sao Ân Mạc cứ kéo dài đến giờ vẫn không chịu đi, xem ra chỗ dựa phía sau của Đông Lâm Tiên quân mà nàng đã đắc tội không chỉ lợi hại bình thường, ít nhất là phải cao hơn Tiên Đế.

Trong Tiên giới, cao hơn Tiên đế thì chỉ có mấy vị Thánh nhân kia. Vị nào Hoa Liên cũng không thể đắc tội được, có thể nàng dám khiêu khích với Tiên đế, nhưng tuyệt đối không dám trừng mắt với Thánh nhân.

Ân Mạc làm vậy, thực sự sẽ không có vấn đề gì chứ? Hoa Liên có chút bận lòng nhưng lại không hỏi ra miệng.

Cho dù đã đến Tiên giới, biết một số chuyện về Ân Mạc, nàng vẫn cảm thấy nam nhân này khó bề phân biệt, giống như những gì mà mọi người biết cũng chỉ là một chút, còn sự thực thì hắn vẫn cất giấu.

Có điều hiện giờ, nàng sẽ không đi hỏi thân phận của Ân Mạc. Lúc trước muốn biết là vì nàng vẫn không hiểu tại sao nam nhân này lại bỗng dưng tìm đến nàng, thậm chí còn đối tốt với nàng như vậy.

Khi độ kiếp ở Địa Phủ, đài sen đã mất của nàng quay về nguyên vị, nàng mới cẩn thận suy nghĩ từ đầu đến cuối. Dĩ nhiên, nàng sẽ không thực sự cho rằng Ân Mạc chỉ đang bồi thường cho nàng.

Hắn là Phật, không có nghĩa là hắn thực sự có tâm địa Bồ Tát, nếu đồ đã lấy đi rồi thì việc gì phải trả lại cho nàng, chỉ khiến cho thù oán giữa hai người chất chứa sâu hơn mà thôi.

Có lúc, nàng rất thống hận mình lại suy nghĩ chuyện này rành mạch như vậy, cứ cảm giác như mình đang tìm đủ loại lý do cho hắn, sau đó mượn cơ hội để tha thứ cho hắn vậy.

Càng nghĩ vậy, trong lòng lại càng không thoải mái, nàng trầm mặt đi đến tầng trời thứ mười chín. Mấy ngày trước Nguyệt Lão sai người đến tìm nàng xin mấy bụi cỏ Nhân Duyên để kết dây tơ hồng, nàng nhìn cái mặt của Ân Mạc đã thấy vừa phiền vừa tức, kết quả là mượn cớ này để ra ngoài.

Nguyệt Lão là một ông cụ hiền từ, bên cạnh đi theo một tiểu đồng, nghe nói nàng muốn tới nên đã sớm chờ ở đó, mặt cười tủm tỉm.

“Bái kiến Nguyệt Lão.”

“Tiên tử khách khí rồi, xin mời xin mời.” Nguyệt Lão vội vàng mời Hoa Liên vào.

Cỏ Nhân Duyên là thứ rất dễ trồng, Hoa Liên cũng không keo kiệt, một lần tặng luôn cho ông ta một mảng cỏ Nhân Duyên, đủ để ông ta dùng mười mấy năm liền.

Trong cái nhìn của bọn họ, hoa cỏ ở Tiên giới tương đối dễ hỏng, bình thường rất khó nuôi sống, đó chẳng qua là do người trồng không đúng mà thôi. Đặt ở chỗ Hoa Liên, hoa cỏ có trân quý hơn nữa cũng mọc thành từng mảng.

Được hẳn một mảng cỏ Nhân Duyên, Nguyệt Lão cười đến nở hoa, đặc biệt lấy một bụi cỏ Nhân Duyên kết thành tơ hồng, nhất quyết muốn tặng cho Hoa Liên.

Thực ra thì tơ hồng đối với tiên nhân mà nói thì chẳng có gì hữu dụng, có điều là đồ trong tay Nguyệt Lão không phải ai cũng có được. Có tơ hồng, ít nhất là có thể làm loạn nhân duyên ở hạ giới dưới sự cho phép của Nguyệt Lão, thần tiên trên trời, có mấy ai không có người có quan hệ tốt ở bên dưới.

Hoa Liên nhận lấy tơ hồng, mỉm cười rời đi.

Tiễn Hoa Liên đi rồi, Nguyệt Lão vẫn còn có chút tiếc nuối, liên tục nói cô nương này không tệ, khác hẳn với lời đồn bên ngoài, ít nhất cũng biết kính trọng người già.

Thấy Hoa Liên đi một vòng rồi trở lại, trong tay có thêm một sợi tơ hồng, Tiên giới này trừ Nguyệt Lão ra, khẳng định chẳng có ai lại mang thứ này đi tặng. Ân Mạc nhìn chằm chằm sợi tơ hồng kia một lúc lâu, cười đến là quỷ dị.

“Nhìn gì hả, chưa thấy tơ hồng bao giờ à.” Bị ánh mắt sáng quắc kia nhìn chằm chằm đến mất tự nhiên, Hoa Liên không nhịn được mở miệng.

“Đúng là chưa từng thấy.” Ân Mạc bước tới rút sợi tơ hồng trong tay nàng ra, độ bền chắc cực tốt, nhiệt độ trên da thịt truyền tới nàng, lại không hề chạm phải tay của nàng. Tạm thời, phản ứng của Hoa Liên với sự đụng chạm của hắn vẫn hơi lớn, cho nên chỉ có thể như vậy.

Đêm xuống, Hoa Liên hiếm khi không tu luyện, sớm lên giường đi ngủ. Đến nửa đêm, trên ngón út đột nhiên truyền đến cảm giác ngứa ngứa, nàng ngọ nguậy ngón tay, không để ý đến, lại trở mình tiếp tục ngủ.

Sáng hôm sau tỉnh lại đã phát hiện trên ngón út có thêm một vệt hồng hồng. Nàng nhìn chằm chằm ngón út một hồi lâu, lại nhìn Ân Mạc mặt đầy vẻ thần thanh khí sảng quang minh chính đại bước vào phòng của mình, vớ lấy cái gối ngọc trên giường quăng ngay qua.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngự Phật
Chương 129

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 129
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...