Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngự Lôi – Chương 60

Ngự Lôi

Tác giả: Tiêu Gia Tiểu Khanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Còn chưa đi tới chỗ ngồi của nhóm Mặc Phàm, xem hết những gì xảy ra trước mắt, khuôn mặt vốn mang nụ cười nhạt của Mặc Hi trầm xuống, từng bước một đi về chỗ, bên tai là tiếng nói sắc nhọn của thằng nhóc kia:

“Mẹ! Đó  chính là tiện dân sao, ha ha, quả nhiên rất tiện, muốn trèo lên người có tiền như chúng ta.” Trên người thằng nhóc mặc đồ tây màu lam, thoạt nhìn khoảng 13, 14 tuổi chỉ vào đám người Mặc Phàm nói với người phụ nữ mặc đồ hoa lệ bên cạnh.

“Kiến Vũ, không biết ăn nói.” Người phụ nữ dịu dàng dạy dỗ, nhưng trên mặt không có chút vẻ gì là trách cứ đứa nhỏ.

“Vâng, vâng, con đã biết.” Thằng nhóc qua loa tùy ý, lại nói: “Chỉ là vì sao luôn có nhiều người không biết thẹn như vậy.”

Lời này càng nói càng hung ác, má hai người Mặc Phàm và Chu Tiểu Trúc cũng phồng đỏ lên.

“Hai vị, mong các người tôn trọng chút.”Thiên Nhu đứng dậy, khuôn mặt thanh tú nghiêm túc.

“A, vị tiểu thư này, Kiến Vũ nhà chúng tôi không có nói cô, xin bỏ qua cho.” Người phụ nữ thoạt nhìn rất có phong độ nói, nhưng một tầng ý khác trong câu này là, thằng nhóc kia nói hai người Mặc Phàm.

“Hai vị muốn bị đuổi ra sao?” Sắc mặt Thiên Nhu lạnh hơn, giọng nói cũng dần giận dữ hơn.

“Cô có ý gì?!” Người phụ nữ kia cũng trừng mắt, “Cô nói như thế là tính sao?” Mặc dù bà cũng nhìn ra được khí chất của Thiên Nhu không như người bình thường, hơn nữa vừa rồi còn đi cùng với An Dĩ Mẫn, nhưng nói thế nào đi nữa, bà cũng là phu nhân một tập đoàn sao có thể bị một con bé 15, 16 tuổi quát lớn như thế.

“Mẹ, đừng tức giận, đừng mong những tiện nhân này có kiến thức.” Sau đó, thằng nhóc lại lên tiếng, an ủi người phụ nữ đồng thời lại mắng người.

“Ừ, vẫn là Kiến Vũ biết nghe lời.” Người phụ nữ chuyển ánh mắt cười dịu dàng với thằng nhóc, “Không giống những người khác.”

“Đủ rồi, các người nói đủ chưa, nói đủ rồi thì đi đi.” Lúc này, Mặc Phàm đột nhiên trầm mặt lên tiếng, giọng nói rõ ràng là đang nén giận.

“Á? Tức giận, chứng tỏ là bị nói trúng nên ngượng!” Thằng nhóc liếc xéo Mặc Phàm, xem thường nói.

Tay Mặc Phàm đã nắm chặt, không sai, là ông nghèo, nhưng dù thế cũng không thể bị vũ nhục như vậy, An Dĩ Mẫn thật tình với bọn họ, nên họ mới đồng ý mọi việc, nhưng như bây giờ tính là gì? Đây là cái gọi là quý tộc sao? Miệng còn độc ác hơn hơn bình dân bọn họ.

Trò khôi hài ở đây bị không ít người tại sảnh chú ý tới, mọi người đều bàn tán không ngừng, nhìn bọn họ, lại không có một người giúp đỡ hoặc nói một câu công bằng.

“Xảy ra chuyện gì?” Lúc này, An Dĩ Mẫn cũng chú ý tới, đi lại đây, nhìn sắc mặt nhóm Mặc Phàm là biết nhất định đã xảy ra chuyện, trầm giọng hỏi, rõ ràng tâm tình cũng không tốt.

“Ha ha, không có chuyện gì, chỉ là trẻ con nói mấy câu linh tinh, đồng ngôn vô kị* đúng không? Đâu có chuyện gì đâu. Ha ha.” Người phụ nữ kia vừa thấy bóng dáng An Dĩ Mẫn, lửa giận phừng phừng vừa rồi giảm rõ rệt.

*lời trẻ con vô ý.

“Mặc lão đệ, xảy ra chuyện gì sao?” An Dĩ Mẫn thấy người phụ nữ kia rõ ràng đang tìm đường ra cho bản thân, quay đầu hỏi Mặc Phàm.

Mặc Phàm nhìn người phụ nữ kia một cái, Chu Tiểu Trúc ở bên cạnh kéo ông một cái, cuối cùng lắc lắc đầu, “Không có gì, con nít tùy tiện nói mấy câu, không đáng trách.”

“Hừ, coi như bà thức thời!” Thằng nhóc lại không biết tốt xấu, lại thêm một câu.

“Kiến Vũ đủ rồi! Quên mẹ dạy con sao? Đối với bất kì ai cũng phải hiểu lẽ phép!” Người phụ nữ quát lớn, trước sau thay đổi thật nhanh chóng.

Mà ngay sau đó, Mặc Hi cũng đã đến trước mặt đám người, cười cười an ủi với hai người Mặc Phàm, cầm đồ uống trong tay đặt lên bàn, tiếp theo đến trước mặt thằng nhóc và người phụ nữ, cười nói, “Anh vừa nói cái gì?”

“Mày quản tao nói cái gì?” Thằng nhóc nhìn Mặc Hi, khuôn mặt nhỏ tinh tế cũng sững sờ, sau đó xem thường nói: “Tiện nhân sinh ra đúng là tiện loại.”

Lời này, đủ độc, không chỉ mắng Mặc Hi còn dây dưa mắng cả Mặc Phàm và Chu Tiểu Trúc.

Trên mặt Mặc Phàm và Chu Tiểu Trúc cũng hiện vẻ giận dữ, thằng nhóc này mắng họ cũng không sao, thế nhưng bây giờ nó mắng Mặc Hi, cái này bọn họ cảm thấy không thể tha thứ được, sắc mặt An Dĩ Mẫn lập tức biến đổi, đang mở miệng muốn nói, thế nhưng vì hành động của Mặc Hi mà dừng lại.

“Bốp!”

Một tiếng vang lên, toàn trường yên tĩnh, chỉ thấy thằng nhóc bị tát cho chảy máu khóe miệng.

“Mày là tiện nhân sinh tiện…”

“Bốp!”

Lại một tát, lần này rõ ràng nặng hơn trước, bởi vì thằng nhóc trực tiếp bị đánh lùi mấy bước.

“Tiện dân sinh…”

“Bốp!”

“Á!” Thằng nhóc bị tát ngã trên mặt đất.

Cũng là một tiếng la này khiến mọi người hoàn hồn, người phụ nữ kia cũng hoảng, sau đó mặt đầy tức giận giơ tay đánh tới Mặc Hi, miệng đồng thời kêu lên: “Mày là cái tiểu tiện dân mà dám đánh con trai ta.”

“Á!” Thế nhưng mà cánh tay kia lại bị bàn tay nhỏ nhỏ của Mặc Hi túm lấy, dùng chút sức, liền thấy tiếng kêu như heo bị giết của người phụ nữ kia.

Đôi mắt Mặc Hi trong trẻo nhưng lạnh lùng, khóe miệng hơi cười, “Trẻ con đánh đánh nháo nháo, đâu có chuyện gì đâu. Có phải không?” Bàn tay nhỏ hất lên, thả người phụ nữ ra, thoạt nhìn người phụ nữ như bị hất nhẹ lên, lại ngã trên mặt đất, đồng thời giọng nói trong veo của Mặc Hi lại vang lên lần nữa: “Không cố ý, không có chú ý tới độ mạnh.”

“Mày… mày mày…” Lúc này cuối cùng thằng nhóc kia cũng đứng được dậy, miệng hơi đau, bị Mặc Hi quay đầu nhìn bằng ánh mắt lạnh băng, không biết vì sao, lời đến miệng lại nuốt thẳng vào cổ họng.

“Anh có thể mắng tôi, nhưng anh nhục mạ cha mẹ tôi, thì là muốn chết.” Mặc Hi nhìn thằng nhóc, buông lời không mặn không nhạt, lại khiến lòng người lạnh ngắt.

“Mày là tiện dân sinh tiện loại!!!” Nhưng trên thế giới rõ ràng có một loại người vĩnh viễn không biết nghe khuyên răn và thức thời, thằng nhóc là một trong số đó, chỉ thấy thằng nhóc lại gào to một tiếng, trong tay lóe lên ánh hồng, một lưỡi dao sắc bén bay về phía Mặc Hi.

Từ điểm này có thể thấy, thằng nhóc là Dị năng giả sơ cấp hệ kim, khó trách liền không biết tốt xấu như thế.

Mắt Mặc Hi lóe ánh sáng lạnh, nghiêng người về trước, gần như trong thời gian nháy mắt.

“Á!” Một tiếng kêu thảm, lúc mọi người nhìn lại, chỗ đó đâu còn hình dáng Mặc Hi, chỉ thấy lúc này, Mặc Hi đã đến chỗ của thằng nhóc, thằng nhóc bị đè ngã xuống đất, mà cổ họng đang bị bàn tay nhỏ kia chụp lên.

Đây là cái tốc độ gì!?

Trên mặt mọi người phủ kín một tầng chấn động, cô bé này, rõ ràng là một đứa bé nhỏ như thế mà lại có tốc độ như vậy.

Hơn nữa…

Một chiêu!

Chỉ là một chiêu, một Dị năng giả sơ cấp bị một chiêu đơn giản đánh bại như vậy, tính mạng hoàn toàn bị đối phương nắm giữ.

Trong lòng mọi người đã chỉ có thể dùng từ sợ hãi để hình dung rồi, khó trách An Dĩ Mẫn sẽ nhận cô làm con gái, thiên phú như vậy, nào có mấy? Quả nhiên, An Dĩ Mẫn sẽ không làm chuyện lỗ vốn, mọi người đã xem đây là nguyên nhân An Dĩ Mẫn nhận Mặc Hi làm con gái rồi.

“Ặc… thả…thả…” Lúc này, tiếng kêu thống khổ của thằng nhóc đánh thức mọi người từ mạch suy tư, đưa mắt nhìn, thì phát hiện mặt thằng nhóc đã hồng lên vì hít thở không thông.

“Dừng tay!” Lúc này, tiếng phụ nữ bén nhọn và sợ hãi vang lên, người nhanh chóng chạy về phía Mặc Hi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngự Lôi
Chương 60

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 60
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...