Ngũ Đại Tiên Sinh – Chương 79
Ngũ Đại Tiên Sinh
Hôm sau, Ngự Thiên đúng giờ đi đến lễ tang của bốn tên đệ đệ kia.
Ánh mắt của y tràn đầy cảm xúc phức tạp, y lẳng lặng giương mắt nhìn bốn khung ảnh ở kia, dù cho đã biết sự thật đằng sau nó là thế nào, nhưng cũng không thể khiến tâm y ngừng nhói.
Khẽ liễm mi che giấu cảm xúc phập phồng nơi đáy mắt, ai cũng không đến làm phiền y, bọn họ thân đều là cô nhi nên cũng chẳng có người thân khóc than hay đau lòng vì họ, chỉ có bạn bè xung quanh thay họ bi thương.
Triệu giảng viên, vị giảng viên cho bài tập họ làm để rồi ông trời ngứa mắt đến hết chịu nổi mới giáng cho một phát thăng luôn cũng đang ở đây. Cô hết sức đau lòng những học viên này, muốn an ủi lại không biết nên an ủi những gì.
Cô thầm quyết định, sẽ không cho bài tập cho Ngự Thiên nữa, miễn toàn bộ bài tập sau này cho nó đi, mình thật là thông minh mà. (─‿‿─)
Nếu biết suy nghĩ lúc này của Triệu giảng viên, chắc chắn Ngự Thiên sẽ nôn máu tại chỗ ngay.
Xưng hùng xưng bá lâu như vậy rồi mà vẫn phải học đại học thì thôi khiến y chết quách cho rồi đi, dẹp cái mớ bài tập kia đi, dẹp mấy bài thuyết trình kia đi, lý thuyết lý trấu gì, quăng hết đi. (°ㅂ°╬)
Ông đây muốn sống an nhàn hai mươi năm ở nơi này, ai cũng đừng hòng bon chen vào đời sống ông đây để làm khổ ông. ヽ( ̄~ ̄ )ノ
Sau khi nhìn xác huynh đệ mình cứ thế mà bị chôn xuống lỗ, chỉ còn mỗi tấm ảnh đang tươi cười phía trên bia mộ, cảm giác lúc này của y phải nói phức tạp đến không thể phức tạp hơn.
Y lại nhìn một chút, rồi mới lẳng lặng bỏ đi, ai cũng không dám đến gần an ủi y cả, ai bảo bình thường sống quá hung tàn với nhân loại quá làm gì cơ chứ.
Tuy nói rất muốn xách đ//í//t đi quách cho rồi, nhưng hình thức thì vẫn phải giữ. Ngự Thiên đem bản thân lui khỏi trường đại học, trước ánh mắt ngỡ ngàng bàng hoàng và xúc động của tất cả mọi người, y thành công lui thân.
Sau khi hoàn tất các loại hồ sơ, Ngự Thiên gom góp tất cả tiền bạc hiện có đi đến một phố đồ cổ nào đó, quăng đại món đồ gì đó bằng vàng trong không gian ra, tùy tiện bán đại một món lấy một khoảng tiền kếch xù để mua một số thứ.
Đầu tiên, Ngự Thiên mua đại một căn biệt thự nào đó ở rìa thành phố, trong khá là thanh nhã và cũng rất là yên tĩnh.
Ngắm nhìn nhà mới của mình, Ngự Thiên cảm thấy thật ra mắt thẩm mỹ của y cũng không tệ lắm.
Mua thêm một ít đồ lặt vặt như t//i vi, sofa này nọ để bày trí cho căn biệt thự nho nhỏ của mình. Rồi lại mua thêm cả tá đồ ăn vặt, chứa thức ăn vặt mà chất muốn đầy cả nhà trông hệt như dân tị nạn đổ bộ vậy, những người giao hàng đến cũng lần lượt trợn trắng cả hai mắt, im im làm tiếp việc của mình và luôn cứ trưng bày ra một bộ mặt "ta đây chẳng biết gì cả" mà tiếp tục hoàn thành công việc của mình rồi ra đi trong thầm lặng.
Có chúa mới biết trong lòng bọn họ nghĩ gì.
(Jesus: không, đừng hỏi ta, ta cũng chả biết đâu!!







