Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngôn Hoan – Chương 5: Không quan trọng

Ngôn Hoan

Tác giả: Biển Bình Trúc
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thương Đằng đặt khăn giấy xuống, nói một cách bình tĩnh, "Anh sẽ bồi thường gấp đôi tổn thất cho em."

Sầm Diên nhìn anh nói những lời lạnh lùng bằng khuôn mặt ấy, trong lòng đột nhiên muốn bật cười.

Là ai đã nói, khi uất ức đến tột cùng, người ta sẽ không thể nào khóc nổi.

Cô không muốn trách ai, nhưng không phải lúc nào anh cũng có thể dùng tiền để giải quyết mọi việc. Có lẽ anh thực sự coi cô như một người phụ nữ tham lam.

(*) nguyên văn: lao nữ* chỉ loại phụ nữ vì lợi ích mà tiếp cận người khác.

Bởi vì anh có tiền nên cô mới kết hôn với anh.

Cũng đúng.

Nếu Sầm Diên không phải là hình tượng một cô gái tham lam trong tâm trí anh, anh sẽ không thể nào cưới cô được. Dù sao điều anh coi trọng cũng chính là điểm yếu ấy của Sầm Diên. Với anh mà nói, kẻ hám tiền thì càng dễ dàng vứt bỏ.

-

Sầm Diên không nói một lời, cô đi lên lầu. Đóng cửa phòng lại, cũng không bật đèn.

Tối tới mức giơ tay lên cũng không nhìn thấy năm ngón.

Sầm Diên cũng đã quên bản thân bắt đầu thích bóng tối từ bao giờ. Có thể là từ khi còn bé. Lúc đó, cô rất sợ bóng tối, khi ngủ cũng không dám tắt đèn.

Sau đó, có người đã nói với cô, bóng tối là an toàn nhất, nó dùng chính màu sắc của mình bảo vệ cô. Sầm Diên tin tất cả những gì người ấy nói. Vì vậy, sau này, mỗi khi buồn, cô đều giấu mình trong bóng tối.

Khoảng nửa tiếng sau, bên ngoài có người gõ cửa. Sầm Diên không di chuyển. Một giọng nam trầm thấp từ ngoài cửa truyền đến: "Anh vào nhé?"

Thương Đằng cho cô vài phút, nhưng vẫn không nhận được câu trả lời, vì vậy anh mở cửa. Sầm Diên ngồi trên giường, vài phút đó đủ để cô lau khô nước mắt. Nhưng khóc lâu như vậy, mắt cô đã sưng lên rồi.

Thương Đằng bước tới, ngồi xuống bên cạnh cô, chiếc giường mềm mại hơi lún xuống.

Giọng của anh rất hay, thiên về kiểu giọng truyền cảm trầm thấp. Mặc dù Triệu Yên Nhiên có ấn tượng không tốt với anh, nhưng mỗi lần Thương Đằng gọi điện cho Sầm Diên, cô ấy đều sẽ bảo cô mở loa ngoài. Cô ấy luôn nói, giọng của Thương Đằng hay đến mức khiến lỗ tai muốn mang thai.

Trước đây, Sầm Diên cho rằng lời nói của cô ấy quá cường điệu, nhưng hiện tại, cô thấy lời khen ấy không hề phóng đại chút nào. Giọng Thương Đằng nhẹ nhàng, khác hẳn với vẻ thờ ơ thường ngày, lần này có chút cảm xúc trong đó.

Có thể thần linh cuối cùng cũng sẵn lòng bày tỏ chút lòng thương xót với người phàm, ban phát một ít thương hại.

"Anh để Điềm Điềm trong phòng khách và kêu dì Hà chơi với con bé. Anh làm việc trong phòng, đến khi nghe thấy tiếng động, đi xuống nhà thì phở đã bị đổ ra rồi."

Anh cầm khăn giấy đưa cho cô lau nước mắt, "Con nít nghịch ngợm, anh đã phê bình rồi. Ngày mai anh sẽ cho người đi mua đồ, em đừng lo."

Sầm Diên ngước nhìn anh. Lần đầu tiên, anh kiên nhẫn với cô như vậy. Giọng điệu dịu dàng, mềm mại như muốn dỗ dành cô.

Sầm Diên đưa tay lấy khăn giấy mà anh đưa cho, vừa định cảm ơn thì Thương Đằng nói: "Vậy nên anh hy vọng em sẽ không có thành kiến ​​gì với Điềm Điềm. Tương lai em sẽ là mẹ của con bé, vì vậy em nên bao dung với nó hơn một chút. "

Ồ, hóa ra anh nóng lòng muốn giải thích là vì sợ cô sẽ vì chuyện này mà đối xử không tốt với cô bé. Sầm Diên gật đầu: "Em biết, em không trách con bé."

Thương Đằng thở phào nhẹ nhõm.

"Như thế mới là tốt nhất."

- -

Lần duy nhất anh cúi đầu trước cô là vì lo lắng cô sẽ làm khó Trần Điềm Điềm. Sầm Diên cảm thấy hơi mỉa mai.

Họ phân phòng ngủ riêng biệt, Sầm Diên hiếm khi đến phòng của Thương Đằng, còn Thương Đằng thì hầu như không bao giờ đến phòng ngủ của cô. Lần này chắc là lần đầu tiên anh vào đây kể từ khi họ kết hôn.

Ngay cả làm chuyện đó cũng là ở trong phòng làm việc, thỉnh thoảng Thương Đằng có tâm trạng không tốt sẽ đưa cô ra ban công. Cửa sổ cao sát đất, trong phòng không có đèn, từ ngoài nhìn vào cũng không thấy gì. Nhưng cô có thể nghe thấy tiếng còi xe ở đằng xa, cảm giác lo lắng đó khiến cô vô cùng sợ hãi.

Thường thì chỉ đến lúc đó, cô mới bất chấp tất cả để ôm lấy anh. Dưới chân cô như có vực thẳm, chỉ cần buông tay là sẽ ngã.

Thương Đằng có thể cho cô cảm giác an toàn. Thật kỳ lạ, chỉ cần ở bên anh, cô sẽ không gặp ác mộng.

Nhưng Thương Đằng không bao giờ có đủ kiên nhẫn để bên cạnh cô.

Đêm đó, người cuồng làm việc như Thương Đằng lần đầu tiên buông công việc và ở trong phòng khách chơi với Trần Điềm Điềm.

Con bé được mua sơn móng tay màu hồng, nói muốn làm móng cho anh. Thương Đằng, người luôn bình tĩnh, trầm ổn cũng để mặc cô bé quậy phá.

Sầm Diên xuống lầu rót nước, chuẩn bị uống thuốc rồi đi ngủ. Sức khỏe cô không tốt, gần đây dường như còn bị thiếu máu. Trên người cô có thêm vài vết bầm tím, không rõ ràng lắm, thậm chí còn có một vẻ đẹp khác lạ trên làn da trắng trẻo và mong manh của cô.

Mấy ngày nay cô và Thương Đằng không quan hệ, những vết bầm tím đó không thể là do Thương Đằng gây ra. Sầm Diên nghĩ, vài ngày nữa cô nên đến bệnh viện kiểm tra thử.

Lúc xuống lầu, dì Hà đã biết thói quen của cô, nước nóng đã được rót sẵn, ly thủy tinh trong suốt bốc hơi nghi ngút. Cô bước đến và thử nhiệt độ của nước, nhưng nó vẫn còn hơi nóng. Cô đứng đợi một lúc, muốn đợi nước nguội.

Tiếng cười của đứa trẻ phát ra từ phòng khách: "Tay của chú đẹp quá, dài hơn của dì Châu, cũng trắng hơn dì Châu."

Thương Đằng sờ sờ cái đầu nhỏ của cô bé, cưng chiều nói: "Của Điềm Điềm là đẹp nhất."

Trong đôi mắt đào hoa bạc tình của anh, lúc này hiếm thấy một tia cảm xúc. Như thể đang thông qua khuôn mặt có phần quen thuộc trước mắt, để nhìn một người khác. Sầm Diên thu hồi ánh mắt, mặc kệ nước nóng vẫn còn đang bốc hơi, vội vàng uống một ngụm, uống xong thuốc.

Thương Đằng như vậy, cô không có cách nào nhìn nhiều hơn. Như thể nói với cô rằng không phải anh không có tình cảm, chỉ là anh không có tình cảm với cô.

Đêm đó, Châu Du Nhiên gọi cho Sầm Diên.

Châu Du Nhiên là mẹ nuôi của cô, cũng là mẹ ruột của Giang Yểu. Giang Yểu không bằng lòng từ bỏ cuộc sống giàu có ở Tầm Thành, từ chối nhận người mẹ nghèo ở một thị trấn xa xôi của cô ta. Dù rất đau lòng nhưng Châu Du Nhiên không cảm thấy buồn quá lâu.

Trong lòng bà vẫn hướng về Sầm Diên.

"Mẹ vừa làm xong mấy việc lặt vặt, nghĩ vẫn còn sớm, chắc con chưa ngủ, vậy nên mới gọi điện tới."

Nghe thấy giọng nói của Châu Du Nhiên, tâm trạng của Sầm Diên dường như tốt hơn rất nhiều. Cô mở rèm và nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ.

Đèn neon sáng choang, phồn hoa chói mắt.

"Không phải con đã dặn mẹ phải chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn sao? Sao lại bận rộn đến muộn như vậy? Có phải là do không đủ tiền hay không?"

Nghe thấy giọng điệu lo lắng của con gái qua điện thoại, Châu Du Nhiên mỉm cười: "Đủ dùng, là bản thân mẹ không thể nhàn rỗi. Hôm nay cũng thiếu nhân sự, mẹ giúp đỡ một chút, thế nên mới về muộn."

Nghe xong lời này, Sầm Diên thở phào nhẹ nhõm: "Cơ thể vẫn ổn chứ ạ, còn thường xuyên đau đầu không ạ?"

"Không đau nữa. Đã lâu không đau rồi. Nhưng mà con ấy, cuộc sống của con ở đó thế nào, đã quen chưa?"

Sầm Diên trước giờ luôn báo tin vui không báo tin xấu, vì cô sợ mẹ lo lắng: "Con quen rồi, họ đều đối xử tốt với con, nhưng con không quen đồ ăn. Ở đây ăn cay lắm, con ăn vào sẽ bị đau dạ dày ".

Sau khi nghe lời này, Châu Du Nhiên vội vàng nói: "Như vậy không được, con không ăn được đồ quá cay. Đợi mấy ngày nữa mẹ sẽ gửi cho con ít lạp xưởng, mấy hôm trước mẹ tự làm rồi sấy khô. Lúc nào đói thì con cắt một ít đem đi mà chiên cơm, thơm lắm. "

Sầm Diên mỉm cười, nói với một giọng điệu thoải mái, "Được ạ."

Châu Du Nhiên dường như nghĩ tới điều gì, thở dài nói: "Gần đây mẹ vẫn luôn nghĩ, con cũng không còn nhỏ nữa. Có nhớ Kiều Kiều ở trấn trên không, khi còn bé thường đến nhà tìm con chơi đó. Mấy ngày trước con bé đã sinh đứa thứ hai rồi, còn con định khi nào kết hôn? "

Nụ cười trên mặt Sầm Diên cứng lại. Châu Du Nhiên không biết cô đã kết hôn, cô không nói.

Có thể ngay cả bản thân cô cũng biết rằng cuộc hôn nhân này chỉ tồn tại trên danh nghĩa. Thương Đằng không có tình cảm với cô, kết hôn với cô chỉ là để lợi dụng lẫn nhau. Một cuộc hôn nhân không có tình cảm sẽ không được bền lâu.

So với việc tìm kiếm một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối, Sầm Diên thế này có vẻ phù hợp với anh hơn.

Tính cách rụt rè, dễ xử lý.

Thương Đằng không cần dựa vào hôn nhân để giúp đỡ cho sự nghiệp.

Sầm Diên vẫn nhớ, hôm đó trời mưa rất to. Quên mất là tiệc cưới của ai, Sầm Diên bị Lưu Nhân đưa đi. Cô mặc một chiếc váy hai dây màu đen, chiếc cổ thiên nga mảnh mai và bờ vai gợi cảm.

Dưới ánh đèn, làn da trắng lạnh tựa như được phủ thêm một bộ lọc ánh sáng dịu nhẹ. Vẻ đẹp của cô quá trực tiếp, là kiểu vừa nhìn thoáng qua đã thấy ở trong đám đông.

Một chút dịu dàng, vài phần quyến rũ.

Đàn ông đều thích loại vừa trong sáng vừa gợi tình. Có rất nhiều người đến làm quen. Sầm Diên không thích bầu không khí như này, nhưng cô không thể tìm được cớ để rời đi. Cô bất lực đưa mắt nhìn Lưu Nhân, nhưng bà ta đã bận tán gẫu với mấy bà vợ nhà giàu khác rồi, nào có thời gian để quan tâm cô.

Tiệc cưới này, tất cả đều mời người trong giới thượng lưu. Người có tiền vẫn có bức cách riêng, thân phận cao, tầm nhìn cũng cao, đương nhiên họ sẽ không làm những chuyện mà chỉ lưu manh mới làm.

Nhưng có vài người cũng chả được tốt đến mức ấy. Ánh mắt anh ta lưu luyến trên bờ vai và chiếc cổ trắng như tuyết của Sầm Diên, giọng nói trầm thấp truyền vào tai cô: "Ở đây thật nhàm chán, không thú vị gì hết, chúng ta cùng xuống lầu uống một ly nhé?"

Sầm Diên nắm chặt ly rượu trong tay, vô thức lùi lại một bước: "Xin lỗi, có thể làm phiền anh tránh xa tôi ra được không?"

Giọng nói của cô nhẹ nhàng và mềm mại, bất kể là ngữ khí gì, đều nghe rất dịu dàng. Đàn ông đều thích kiểu này, anh ta cũng không ngoại lệ. Vì vậy, anh ta sát lại gần: "Sao, chơi lạt mềm buộc chặt? Khá thú vị, tôi thích."

Anh ta đưa tay chạm vào tóc cô. Nhưng đã không thành công vì một người khác đã nắm lấy cổ tay.

Khoảng cách quá gần, Sầm Diên có thể nhìn thấy rõ ràng các đốt ngón tay đang nắm lấy cổ tay của anh ta có màu trắng xanh do dùng lực. Những chiếc khuy măng sét obsidian lấp lánh mờ ảo dưới ánh đèn.

Thương Đằng gạt tay anh ta, thờ ơ nói: "T//i//n//h t//r//ù//n//g lên não?"

Tay của anh rất lớn, sức lực mạnh đến nỗi tên kia cảm thấy cổ tay như sắp gãy. Anh ta định mở miệng chửi bới, nhưng khi nhìn thấy đó là Thương Đằng, anh ta lại hoảng sợ. Không thể đắc tội với Thương Đằng, vì vậy anh ta chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo, nuốt phải cơn uất ức này.

Rồi chán nản bỏ đi.

Sầm Diên nhìn Thương Đằng đang đứng trước mặt mình, đã lâu không gặp anh rồi. Sau khi tốt nghiệp cấp 3, anh đã sang Pháp du học. Gần đây mới trở về Trung Quốc, nghe nói là bị gọi về gấp.

Cha anh bị đột quỵ, nằm hôn mê trên giường bệnh, phải có người gánh vác công việc kinh doanh của gia đình.

Vừa nghe nói anh trở về Trung Quốc, những người chưa kết hôn hay nhà nào có con gái đều để mắt đến anh.

Sầm Diên nhìn anh, đột nhiên cảm thấy chân cô không thể di chuyển. Anh đã thay đổi rất nhiều, cảm giác thiếu niên đã phai nhạt. Toàn thân đầy gai nhọn sắc bén, trên người toát ra sự tàn nhẫn quyết đoán. Nhưng bình thường anh sẽ âm thầm che giấu nó.

Sinh ra trong một gia đình giàu có, ăn thịt người không nhả xương, anh đương nhiên cũng không lương thiện.

Sầm Diên vẫn nhớ, lúc đó anh mới 18, 19 tuổi, cũng không cao bằng bây giờ. Trước đây, anh chỉ cao hơn cô một cái đầu, nhưng bây giờ, cô chỉ cao tới vai anh. Khi nhìn anh, cô phải ngẩng đầu lên.

Ánh mắt cô di chuyển từ cổ áo sơ mi được cắt may khéo léo đến chiếc cằm nhọn và yết hầu của anh. Cuối cùng, mới từ từ nhìn vào khuôn mặt anh.

Bốn năm không gặp, anh dường như đã thay đổi, nhưng dường như cũng không hề thay đổi. Da vẫn trắng như khi còn đi học, nhưng không còn mềm mại như trước. Các đường nét trên khuôn mặt góc cạnh khiến anh trở nên trưởng thành, nội liễm và cấm dục hơn.

Sầm Diên ngẩn ngơ nhìn nốt ruồi lệ quen thuộc dưới khóe mắt.

Trái tim dường như lỡ mất một nhịp.

Thương Đằng đương nhiên biết cô mất tập trung, thản nhiên hỏi: "Không biết từ chối người khác?"

Giọng nói của anh đưa suy nghĩ của Sầm Diên trở lại thực tế. Cô sửng sốt một chút: "Cái gì?"

"Khi nào nói muốn và khi nào nói không muốn." Anh nhướng mắt hỏi cô, "Không biết sao?"

Sầm Diên không nói. Cô hoảng loạn cụp mắt xuống. Có một sự bối rối khi bị nhìn thấu.

Khi đó, Sầm Diên, 22 tuổi, yếu đuối, tự t//i, nước chảy bèo trôi. (nguyên văn: Tùy ba trục lưu, chỉ người không có lập trường kiên định, thiếu năng lực đánh giá đúng sai, chỉ biết nghe theo người khác)

Lần sau gặp lại, đã là lúc hai người tính chuyện cưới xin. Tất cả mọi người trong nhà họ Giang đều có mặt vào ngày hôm đó, Thương Đằng lấy ra sính lễ.

Khu đất mà Giang Cự Hùng đã không đấu thầu thành công và 20% cổ phần trong công ty con.

Sầm Diên tương đương với việc bị bán đi. Cô không từ chối, cũng không có cách nào từ chối được.

Cô biết Thương Đằng cưới cô, không liên quan gì đến tình yêu. Nhưng nhìn khuôn mặt này của anh, cô không thể nói ra bất cứ lời từ chối nào.

Có lẽ đó là định mệnh, Sầm Diên cũng nhận mệnh. Cuộc sống sau này, cứ thế mơ màng trôi qua đi.

Ngay đêm tân hôn đã bắt đầu phân phòng ngủ riêng. Chồng cô một tháng không về nhà được mấy lần, về nhà rồi hầu như cũng không giao lưu gì. Khi làm việc mệt rồi, anh sẽ gọi cô đến phòng làm việc, giúp anh giải tỏa.

Hơn nữa mỗi lần đều thực hiện các biện pháp an toàn.

Ban đầu Sầm Diên nghĩ là anh tạm thời không muốn có con vào lúc này. Mãi về sau, cô mới từ từ nhận ra, chỉ là anh cảm thấy nếu mà có con thì khi muốn hoàn toàn vứt bỏ cô sẽ gặp khó khăn.

Có thể tránh được rắc rối thì đều cố gắng nhất có thể.

Với anh mà nói, Sầm Diên chỉ là một rắc rối có thể dễ dàng xử lý.

Không hề quan trọng.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Không quan tâm
Chương 2: Cậu
Chương 3: Nhận nuôi
Chương 4: Gieo gió gặt bão
Chương 5: Không quan trọng
Chương 6: Nam sinh đại học
Chương 7: Trầm cảm sau sinh*
Chương 8: Một đôi trời đất tạo thành
Chương 9: Nghiệp chướng
Chương 10: Ngày giỗ
Chương 11: Tiệc rượu
Chương 12: Ảnh chụp
Chương 13: Cô đã đặt xong vé máy bay
Chương 14: "Đăng ký kết hôn quan trọng, hay là chuyện đó quan trọng hơn?"
Chương 15: "Nếu ngày 18 em có việc phải làm thì ngày mai chúng ta đi đăng ký."
Chương 16: Anh cầm sổ hộ khẩu ở nhà đợi cả ngày, không ăn uống gì
Chương 17: "Tới bệnh viện"
Chương 18: "Không giống anh ấy nữa."
Chương 19: Đã đến lúc trò hề này kết thúc rồi!
Chương 20: Rời đi
Chương 21: "Anh Đằng..
Chương 22
Chương 23: Chỉ cần một tay cũng có thể ôm trọn cô.
Chương 24: Từ khi nào mà cô cũng thân mật với người đàn ông khác như vậy
Chương 25
Chương 26
Chương 27: Tôi không phải kẻ rình mò bám lấy không buông
Chương 28: Đây là do chị tự tay đan sao?
Chương 29: "Sao em lại đến bệnh viện?"
Chương 30: Sợ nhìn thấy cô, lại sợ cô bị người khác cướp mất
Chương 31: "Đừng sợ, anh Thừa sẽ che chở cho em."
Chương 32
Chương 33: Người đó chết vào năm mà Sầm Diên yêu anh ta nhất
Chương 34: "Nếu tôi xăm một nốt ruồi lệ ở đây thì sao?"
Chương 35: Bánh ngọt dâu tây
Chương 36: "Em nói thật đi...Có phải em bị bệnh gì không?"
Chương 37: "Chỉ cần em bình an trường thọ, anh cũng mới có thể bình an ."
Chương 38: "Không thể chia cho tôi một chút yêu thích sao, chỉ một chút thôi."
Chương 39: Cuối đông đầu xuân là sinh nhật của Sầm Diên
Chương 40: Sầm Diên là người cảm tính, mà Thương Đằng, lại quá lý trí
Chương 41: "Lỡ như thời gian của em không còn nhiều nữa thì sao?"
Chương 42: Có lẽ là anh, đã gặp báo ứng
Chương 43: Người nên chết, rõ ràng phải là anh mới đúng
Chương 44: "Là anh không biết xấu hổ, mặt dày vô sỉ."
Chương 45: "Vậy em không nuôi mèo, là vì sợ anh không thích, hay là sợ anh ta sẽ không thích?"
Chương 46: "Nhìn anh già lắm hả?"
Chương 47: "Nếu đã thích thì không hề xa."
Chương 48: "Dù sao anh ta chắc chắn không phải thứ tốt lành gì."
Chương 49: "Ở trước mặt anh, không cần phải che giấu cảm xúc."
Chương 50: "Anh cậu, Thương Đằng, chẳng là cái thá gì!"
Chương 51: "Sầm Diên, anh yêu em, anh yêu em nhất."
Chương 52: "Gọi ba đi."
Chương 53
Chương 54
Chương 55: "Em vừa mới dỗ anh sao?"
Chương 56: "Cái đó ...anh và nó, hai người ..."
Chương 57: Thương Lẫm
Chương 58: Bồi bổ
Chương 59: "Anh cũng không cướp nổi."
Chương 60: Giống như một con chó lớn bị ấm ức
Chương 61: Anh giống như, bắt đầu ghen tị với cả một con mèo
Chương 62: "Kỷ Thừa ơi, em không đợi anh nữa."
Chương 63: Ngay cả khi Thương Đằng đưa cô trở về phòng, cô cũng không tỉnh lại
Chương 64: Người có dã tâm lại mất đi lòng tham, anh chỉ muốn một ngôi nhà, một tổ ấm có Sầm Diên.
Chương 65: Nếu may mắn, họ sẽ cùng già đi, tới khi hàm răng rụng sạch, đầu tóc đã bạc trắng.
Chương 66: Hẹp hòi như anh, muốn giấu đi vẻ dễ thương của Sầm Diên, chỉ một mình anh có thể nhìn thấy.
Chương 67: "Thể hiện nỗi buồn ra ngoài cũng không vi phạm bất cứ điều luật nào."
Chương 68: Vì sao máu lại không ngừng chảy
Chương 69: Người phụ nữ xấu xa
Chương 70: Cái gì anh cũng không để ý, chỉ cần em đừng lại đẩy anh ra xa
Chương 71: "Em thích Kỷ Thừa, anh thích em, hai chuyện này không có gì xung đột."
Chương 72: "Con và Thương Đằng, sẽ không còn bất cứ quan hệ gì nữa."
Chương 73: Đã lâu không gặp
Chương 74: "Sầm Diên, em không phản bác, rõ ràng em cũng yêu anh."
Chương 75
Chương 76: "Vậy thì anh đây sẽ tận lực để đẹp mãi như vậy."
Chương 77: "Thương Đằng, em không thể có con."
Chương 78: "Anh có thể lại vào sâu hơn một chút không?"
Chương 79: Nếu anh và mẹ em đồng thời rơi xuống nước, em sẽ cứu ai trước?
Chương 80: "Thương Đằng, anh sẵn lòng cùng em về đây, em cũng sẵn lòng cùng anh trở về."
Chương 81: "Nhưng mà em chưa từng nói yêu anh."
Chương 82: "Lời trên giường của phụ nữ không thể tin được."
Chương 83: "Em yêu anh"
Chương 84: Cậu ta được, anh không được
Chương 85: "Vẫn chưa về ư, đợi lát nữa muộn rồi, đường không dễ đi đâu."
Chương 86: "Uống nhiều chút, đề phòng lát nữa mất nước lại khó chịu."
Chương 87: "Người vừa lái xe đưa cô đến đây, có phải là chồng cô không?"
Chương 88: Anh muốn cho cô một đám cưới long trọng
Chương 89: "Từ đó về sau, ước mơ của em chính là được làm cô dâu."
Chương 90: Thương Đằng chính là thành lũy của cô
Chương 91: "Trên miệng không dính đường mà, sao có thể nói ngọt như vậy."
Chương 92: "Hình như anh hơi sốt rồi."
Chương 93: "Chỗ này hơi khó chịu, đầu cũng choáng váng."
Chương 94: Tại sao không để ý tới anh, đã bắt đầu thấy anh phiền rồi sao?
Chương 95: "Thím ơi, chú đang nhìn trộm thím, lại còn rất say mê."
Chương 96: "Em không buồn, có anh bên cạnh, em sẽ không bao giờ buồn."
Chương 97: "Anh ấm ức lần này, buổi tối em cũng phải ấm ức một lần nhé."
Chương 98: Cuộc đời này, không có gì lãng mạn hơn chuyện hai người cùng nhau già đi - HOÀN CHÍNH VĂN
Chương 99: Ngoại truyện đặc biệt
Chương 100: Thương Đằng-Sầm Diên thời đi học
Chương 101: Ngoại truyện riêng biệt
Chương 102: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Đám con trai hoang dã (1)
Chương 103: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Kỷ Thừa, tai anh đỏ quá (2)
Chương 104: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Kỷ Thừa rất yêu Sầm Diên, rất yêu rất yêu (3)
Chương 105: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Ừ, anh mãi mãi sẽ không bao giờ rời bỏ Sầm Diên, nói dối là chó con." (4)
Chương 106: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Cô đột nhiên rất muốn biết, tương lai mình sẽ trở thành người như thế nào
Chương 107: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Tám tuổi năm ấy, Kỷ Thừa tuổi nhỏ cõng Sầm Diên bị gãy xương đi bệnh viện
Chương 108: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Cô chính là cả thế giới của anh (7)
Chương 109: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Sầm Diên sắp mười lăm tuổi và Kỷ Thừa đã mười sáu tuổi, sẽ mãi mãi ở bên nhau
Chương 110: Ngoại truyện bổ sung

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngôn Hoan
Chương 5: Không quan trọng

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5: Không quan trọng
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...