Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngôn Hoan – Chương 46: "Nhìn anh già lắm hả?"

Ngôn Hoan

Tác giả: Biển Bình Trúc
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đối với người khác, đây có thể là một điều rất xấu hổ. Nhưng với sự hiểu biết của Sầm Diên về Thương Đằng, anh không phải là người sẽ xem loại sách này.

Người trước không hỏi, người sau không giải thích, dường như chỉ là một chuyện bình thường.

Sự im lặng bao trùm xung quanh hai người.

Cho đến khi cửa thang máy mở ra, Sầm Diên thắt chặt áo khoác, lễ phép chào: "Vậy em đi trước."

Thương Đằng gật đầu "ừm" một tiếng.

Nhìn cô đi xuống bậc thềm và rời đi. Thương Đằng ném cuốn sách vào thùng rác bên đường.

Một bé gái được mẹ dắt vào thang máy.

Trước khi cửa thang máy đóng lại, cô bé lễ phép hỏi anh: "Chú có muốn vào nhà không ạ?"

Thương Đằng dần dần hồi thần: "Không cần, cảm ơn."

-------

Sầm Diên tùy tiện đi dạo xung quanh. Vào giờ này, công viên toàn là các ông bà đưa cháu đi chơi.

Cũng có một vài học sinh tiểu học và trung học đang trượt ván.

Trước đây, Sầm Diên đã từng chơi một lần.

Từ nhỏ cô đã trầm tính, không hiếu động như Kỷ Thừa. Phần lớn thời gian cô đều ở yên trong nhà.

Kỷ Thừa mỗi ngày đều tới nhà tìm cô, số lần nhiều lên, mẹ Châu lo Sầm Diên yêu sớm, vì vậy không cho anh đến nữa.

Cửa chính không vào được, Kỷ Thừa liền trèo tường vào, nói chuyện với Sầm Diên qua cửa sổ.

"Em đừng cứ mãi ở trong nhà thế, ở một mình lâu ngày sẽ sinh bệnh đó".

Anh nói rất đứng đắn và nghiêm túc, nhưng lại làm cho Sầm Diên bật cười: "Tại sao ở một mình lâu ngày lại sinh bệnh?"

Kỷ Thừa không trả lời được, trực tiếp bỏ qua câu hỏi. Anh nói sẽ dạy cô trượt ván, lừa cô ra khỏi nhà.

Sầm Diên vốn dĩ muốn từ chối, nhưng thấy dáng vẻ hào hứng của Kỷ Thừa, cuối cùng cô cũng gật đầu đồng ý.

Lần đầu tiên trượt cô đã bị ngã, khả năng giữ thăng bằng của cô rất kém, cũng không có tế bào vận động.

May mà chỉ bị xước da đầu gối.

Không coi là nghiêm trọng, chỉ tùy tiện bôi một ít iốt ở phòng y tế của thị trấn để khử trùng.

Ngày hôm đó, Kỷ Thừa rất im lặng, ngoại trừ việc nói xin lỗi khi đưa cô đến bệnh viện.

Vài ngày sau đó, Sầm Diên đều không gặp anh.

Vì lo lắng nên cô đã đến nhà Kỷ Thừa để tìm anh, mẹ Kỷ vừa pha trà thảo mộc, nhìn thấy Sầm Diên, liền niềm nở mời cô vào nhà uống thử.

Sau khi Sầm Diên ngồi xuống ghế sô pha, cô cầm tách trà, cảm ơn, sau đó hỏi: "Cô ơi, Kỷ Thừa có ở nhà không ạ?"

Mẹ Kỷ cau mày, có vẻ hơi lo lắng: "Mấy hôm trước, vừa về nhà thằng nhóc này đã đi cho hết tất cả ván trượt, hỏi chuyện gì đã xảy ra thì không chịu nói. Có lẽ là chơi thua người ta, cháu cũng biết đấy, nó rất hiếu thắng mà. "

Sầm Diên cầm tách trà, nhấp một ngụm, hương hoa rất nồng.

Vào giữa mùa hè năm đó, bầu trời trong xanh, xanh như được gột rửa.

Vài ngày sau trời đổ mưa, khi trời trong trở lại, Kỷ Thừa đã trèo tường đến gặp cô và xin lỗi.

Anh không phải là một học sinh ngoan, cứ ba ngày lại gặp rắc rối, thường xuyên bị gọi bố mẹ đến trường. Lần nào về nhà cũng bị chú Kỷ đánh.

Nhưng anh không nhớ đau, lúc nào cũng biết sai rồi, nhưng lần sau vẫn dám.

Nhưng chỉ cần Sầm Diên bị chút vết thương nhỏ, thì anh lại coi như trời đã sập xuống.

Càng đừng nói đến việc cô bị thương là do anh.

Thảo nào mấy ngày nay anh cứ tránh mặt cô.

Sầm Diên nói: "Em không sao. Vết thương đã lành rồi, chỉ là trầy xước một chút, không để lại sẹo đâu."

Anh cúi đầu không nói gì.

Sầm Diên mở cửa sổ và gọi tên anh: "Kỷ Thừa."

Anh vẫn không cử động.

Giọng cô dịu dàng hơn nhiều: "Kỷ Thừa à."

Giống như cơn gió tháng tư thổi tan đi cơn nóng trong lòng, cuối cùng anh cũng ngẩng đầu nhìn.

"Sau này, anh sẽ không bao giờ để em bị thương nữa."

Anh nói những lời này rất nghiêm túc, không giống như Kỷ Thừa nổi loạn và phóng túng thường ngày.

Nhưng mùa hè thuộc về bọn họ, đã dừng lại vĩnh viễn ở năm đó, không bao giờ có thể quay trở lại.

Kỷ Thừa của cô, đã không còn cách nào để bảo vệ cô nữa.

Sầm Diên cũng biết, không thể sống mãi trong quá khứ, cô phải cố gắng thoát ra.

Không biết Thương Đằng đến từ lúc nào, nhưng khi Sầm Diên để ý đến, anh đã ngồi xuống bên cạnh.

Nhìn dáng vẻ, có lẽ đã tới được một lúc.

Sầm Diên hỏi anh: "Anh đến khi nào?"

Ánh mắt anh rơi vào quảng trường rộng mở trong công viên, nơi Sầm Diên vừa nhìn.

"Vừa mới tới."

Sầm Diên gật đầu, vốn đó chỉ là một lời chào lịch sự, cô không có ý định mở rộng thêm chủ đề này.

Vài đứa trẻ không đứng vững, bị ngã khỏi ván trượt. Chiếc ván trượt không có sự điều khiển của con người tiếp tục theo quán tính lao về phía trước.

Khi đi ngang qua Thương Đằng, bị anh giẫm chân lên, tránh để nó lao thẳng vào hồ nước phía sau.

Cậu bé khập khiễng vì đau, nhặt chiếc ván trượt lên và cảm ơn: "Cảm ơn chú".

Thương Đằng không nói gì, chỉ là khẽ gật đầu, coi như đáp lại.

Nhìn thấy vết bẩn trên cánh tay cậu bé, Sầm Diên lấy ra một gói khăn giấy đưa ra: "Lau đi."

Giọng điệu nhẹ nhàng.

Cậu bé đỏ mặt: "Cảm ơn chị."

Sự khác biệt về xưng hô khiến Thương Đằng hơi nhíu mày.

Sau khi cậu bé đi, Thương Đằng nhìn Sầm Diên với vẻ mặt khó hiểu: "Nhìn anh già lắm hả?"

Sầm Diên nhận ra anh đang ám chỉ điều gì, cô cười: "Không già, chỉ là hơi nghiêm túc một chút thôi."

Thương Đằng gật đầu, như hiểu như không.

Sầm Diên nói thêm: "Bình thường anh nên cười nhiều hơn, như thế tâm trạng cũng sẽ tốt hơn."

Thương Đằng hoàn toàn không hiểu logic này.

Lẽ nào không phải, khi tâm trạng vui vẻ thì mới cười à?

Sau một lúc im lặng, anh vẫn cố gắng cử động khóe miệng, nhếch lên một đường vòng cung không được tự nhiên lắm.

Sầm Diên kinh ngạc nhìn một hồi, sau đó che miệng lại, bả vai run run.

"Xin.... xin lỗi."

Cô biết, mình như thế này không được lịch sự, nhưng cô không thể nhịn được. Chỉ có thể vừa cười vừa xin lỗi anh.

Thương Đằng của lúc này thực sự rất kì quái.

---

Bất giác, lượng người trong công viên giảm dần, thậm chí đèn đường trên đường cũng được bật sáng.

Màu vàng ấm áp đó làm bừng sáng cả quảng trường rộng mở.

Đây dường như là lần đầu tiên, cô cười một cách không hề phòng bị trước mặt anh.

Thực ra ngay từ khi bắt đầu, Thương Đằng đã biết tình cảm của Sầm Diên dành cho mình không trong sáng.

Cảm xúc có dấu vết, anh không thể không nhìn ra, tình cảm của Sầm Diên có giới hạn. Thậm chí khi cười với anh, cũng mang theo cảm giác xa cách.

Gió mùa xuân không lạnh, là mức độ mà cơ thể con người có thể thích ứng được.

Trong sự pha trộn giữa bóng tối và ánh sáng của đèn đường, lông mày của Sầm Diên hiện ra vẻ ngây thơ mà trước đây anh chưa từng thấy.

Giống như một điểm tham quan cần phải mua vé để vào. Có một số nơi không mở cửa cho người ngoài vào, dù có mua vé cũng không được vào.

Mặt chân thật nhất trong nội tâm Sầm Diên sẽ không để thế giới bên ngoài biết được.

Đến bây giờ, Thương Đằng mới chợt nhận ra, hóa ra khoảng cách giữa anh và Sầm Diên còn xa hơn anh tưởng.

Khi anh đẩy cô ra, cô cũng đẩy anh ra.

-

Sầm Diên không ngồi đó quá lâu, trước khi trời tối hẳn, cô đứng dậy đi về.

Thương Đằng rất yên lặng trong suốt thời gian đó, bản thân anh vốn không phải là người nói nhiều.

Thỉnh thoảng, Sầm Diên sẽ hỏi một số câu hỏi không liên quan để làm dịu không khí. Anh kiên nhẫn trả lời từng câu một.

Trước khi trạm nhận hàng đóng cửa, Sầm Diên đã nhận chuyển phát nhanh, đồ nặng đến không ngờ. Mẹ Châu đã đánh giá quá cao sức ăn của cô.

Thấy cô khó cầm hết, Thương Đằng nhận lấy chiếc hộp từ trong tay cô: "Là gì vậy?"

Sầm Diên cảm ơn: "Mẹ em gửi lạp xưởng do bà tự làm."

Suy nghĩ một hồi, cô lại hỏi: "Anh có thích ăn không, em cắt cho anh một ít?"

Anh không thích ăn loại đồ này, cũng không quen.

Vừa định từ chối, nhưng bắt gặp ánh mắt của Sầm Diên, anh im lặng một lúc, cuối cùng vẫn gật đầu: "Cảm ơn."

Sầm Diên cười nhẹ nói: "Không có gì đâu, có rất nhiều, một mình em cũng không thể ăn hết được, bỏ đi sẽ rất lãng phí. Có thể nhờ dì Hà làm món cơm rang lạp xưởng cho Điềm Điềm, xào đậu đỗ cũng được. Lạp xưởng ở chỗ em có vị ngọt, không cay, có lẽ Điềm Điềm sẽ quen ăn. "

Nhắc đến Trần Điềm Điềm, lúc này Sầm Diên mới nhớ ra đã lâu rồi cô không gặp bé.

Đợi vài ngày nữa sức khỏe tốt hơn thì sẽ tới đó một chuyến.

Cô mải mê suy nghĩ, không để ý đến ánh mắt Thương Đằng có chút ảm đạm.

Hóa ra không phải dành cho anh.

Cổ họng "ừ" nhẹ, anh ấn mở thang máy.

-

Sau khi trở về nhà, Sầm Diên đã tháo đồ, cắt đôi, dùng màng bọc thực phẩm bọc kín và cho vào tủ lạnh.

Phần còn lại chuẩn bị đưa cho Thương Đằng.

Ngày mai cô vẫn nghỉ. Cô nghĩ, đúng lúc có thể dành thời gian này để trở về thăm Điềm Điềm, không biết liệu con nhóc có nhớ cô không.

Trước khi tới, Sầm Diên gọi điện báo trước cho dì Hà, sợ bà sẽ không có ở nhà. Thỉnh thoảng bà sẽ đưa Điềm Điềm ra ngoài chơi.

Nghe cô sắp tới, dì Hà cười nói: "Vậy để tôi nấu vài món mợ thích ăn."

Trần Điềm Điềm ở bên cạnh không ngừng la hét, đòi nghe điện thoại.

Dì Hà không cho: "Nếu con còn không nghe lời, bà sẽ không cho mẹ con về!"

Trần Điềm Điềm quả nhiên bị dọa, không dám nháo nữa.

Dì Hà cầm điện thoại ra phòng khách, phàn nàn với Sầm Diên: "Lần này trở về mợ nhớ dạy dỗ con bé một trận. Gần đây, càng ngày càng không nghe lời, còn bắt nạt bạn học ở trường, đánh người ta khiến ai cũng phải khóc."

Sầm Diên cau mày: "Có nghiêm trọng không?"

"Trẻ con đánh nhau thôi, cũng không quá nghiêm trọng."

Sầm Diên thở phào nhẹ nhõm: "Sao Thương Đằng không nói cho con biết."

Dì Hà nói, "Tôi đoán là vì sợ mợ lo lắng."

Sau khi cúp điện thoại, Sầm Diên thu dọn đồ đạc, chuẩn bị tiêm thuốc xong thì ra ngoài.

Vừa lấy ống tiêm ra, bên ngoài đã có người gõ cửa.

Không cần suy nghĩ cũng biết là ai.

Sau khi cửa mở, Thương Đằng nhìn thấy vòng bít trên cổ tay cô và ống tiêm trên bàn.

Cô quay người lại, mở đồ ra, thao tác thành thạo.

Thương Đằng biết cô định tiêm thuốc gì, không khỏi nhíu mày.

Sầm Diên cầm cây kim trên tay, cố gắng nhiều lần nhưng không tìm được vị trí chính xác, mạch máu của cô quá mỏng.

Tự mình tiêm thuốc luôn không tiện, vì vậy cô hỏi Thương Đằng: "Có thể làm phiền anh giúp em được không?"

Anh nhìn lên, tầm mắt di chuyển từ cổ tay đến khuôn mặt cô.

Thương Đằng chưa từng học y, đương nhiên cũng không có kinh nghiệm tiêm thuốc cho người khác. Mặc dù đã rất cẩn thận, nhưng anh vẫn làm sai.

Sầm Diên khẽ kêu một tiếng, đôi môi tái nhợt, nhưng vẫn giả vờ thoải mái cười: "Có hơi đau."

Tay Thương Đằng không chịu khống chế mà run lên không ngừng.

Cuối cùng, Sầm Diên vẫn phải tự làm. Cô đẩy thuốc vào một cách chậm rãi và khéo léo.

Thương Đằng đột nhiên cảm thấy cổ họng khô khốc vô cùng, giống như mất nước tới cực hạn.

"Trước đây ..." Anh mở miệng, giọng nói khàn khàn mà chính anh cũng thấy đáng sợ, "Cũng tự làm à?"

Sầm Diên gật đầu: "Lần đầu tiên không thành thạo lắm, làm sai bốn lần, cuối cùng đành phải chuyển sang tay khác."

Cô nói rất nhẹ nhàng, cũng không biết là đang tự an ủi mình hay là an ủi Thương Đằng, "Thật ra, quen rồi thì cũng không đau lắm."

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Không quan tâm
Chương 2: Cậu
Chương 3: Nhận nuôi
Chương 4: Gieo gió gặt bão
Chương 5: Không quan trọng
Chương 6: Nam sinh đại học
Chương 7: Trầm cảm sau sinh*
Chương 8: Một đôi trời đất tạo thành
Chương 9: Nghiệp chướng
Chương 10: Ngày giỗ
Chương 11: Tiệc rượu
Chương 12: Ảnh chụp
Chương 13: Cô đã đặt xong vé máy bay
Chương 14: "Đăng ký kết hôn quan trọng, hay là chuyện đó quan trọng hơn?"
Chương 15: "Nếu ngày 18 em có việc phải làm thì ngày mai chúng ta đi đăng ký."
Chương 16: Anh cầm sổ hộ khẩu ở nhà đợi cả ngày, không ăn uống gì
Chương 17: "Tới bệnh viện"
Chương 18: "Không giống anh ấy nữa."
Chương 19: Đã đến lúc trò hề này kết thúc rồi!
Chương 20: Rời đi
Chương 21: "Anh Đằng..
Chương 22
Chương 23: Chỉ cần một tay cũng có thể ôm trọn cô.
Chương 24: Từ khi nào mà cô cũng thân mật với người đàn ông khác như vậy
Chương 25
Chương 26
Chương 27: Tôi không phải kẻ rình mò bám lấy không buông
Chương 28: Đây là do chị tự tay đan sao?
Chương 29: "Sao em lại đến bệnh viện?"
Chương 30: Sợ nhìn thấy cô, lại sợ cô bị người khác cướp mất
Chương 31: "Đừng sợ, anh Thừa sẽ che chở cho em."
Chương 32
Chương 33: Người đó chết vào năm mà Sầm Diên yêu anh ta nhất
Chương 34: "Nếu tôi xăm một nốt ruồi lệ ở đây thì sao?"
Chương 35: Bánh ngọt dâu tây
Chương 36: "Em nói thật đi...Có phải em bị bệnh gì không?"
Chương 37: "Chỉ cần em bình an trường thọ, anh cũng mới có thể bình an ."
Chương 38: "Không thể chia cho tôi một chút yêu thích sao, chỉ một chút thôi."
Chương 39: Cuối đông đầu xuân là sinh nhật của Sầm Diên
Chương 40: Sầm Diên là người cảm tính, mà Thương Đằng, lại quá lý trí
Chương 41: "Lỡ như thời gian của em không còn nhiều nữa thì sao?"
Chương 42: Có lẽ là anh, đã gặp báo ứng
Chương 43: Người nên chết, rõ ràng phải là anh mới đúng
Chương 44: "Là anh không biết xấu hổ, mặt dày vô sỉ."
Chương 45: "Vậy em không nuôi mèo, là vì sợ anh không thích, hay là sợ anh ta sẽ không thích?"
Chương 46: "Nhìn anh già lắm hả?"
Chương 47: "Nếu đã thích thì không hề xa."
Chương 48: "Dù sao anh ta chắc chắn không phải thứ tốt lành gì."
Chương 49: "Ở trước mặt anh, không cần phải che giấu cảm xúc."
Chương 50: "Anh cậu, Thương Đằng, chẳng là cái thá gì!"
Chương 51: "Sầm Diên, anh yêu em, anh yêu em nhất."
Chương 52: "Gọi ba đi."
Chương 53
Chương 54
Chương 55: "Em vừa mới dỗ anh sao?"
Chương 56: "Cái đó ...anh và nó, hai người ..."
Chương 57: Thương Lẫm
Chương 58: Bồi bổ
Chương 59: "Anh cũng không cướp nổi."
Chương 60: Giống như một con chó lớn bị ấm ức
Chương 61: Anh giống như, bắt đầu ghen tị với cả một con mèo
Chương 62: "Kỷ Thừa ơi, em không đợi anh nữa."
Chương 63: Ngay cả khi Thương Đằng đưa cô trở về phòng, cô cũng không tỉnh lại
Chương 64: Người có dã tâm lại mất đi lòng tham, anh chỉ muốn một ngôi nhà, một tổ ấm có Sầm Diên.
Chương 65: Nếu may mắn, họ sẽ cùng già đi, tới khi hàm răng rụng sạch, đầu tóc đã bạc trắng.
Chương 66: Hẹp hòi như anh, muốn giấu đi vẻ dễ thương của Sầm Diên, chỉ một mình anh có thể nhìn thấy.
Chương 67: "Thể hiện nỗi buồn ra ngoài cũng không vi phạm bất cứ điều luật nào."
Chương 68: Vì sao máu lại không ngừng chảy
Chương 69: Người phụ nữ xấu xa
Chương 70: Cái gì anh cũng không để ý, chỉ cần em đừng lại đẩy anh ra xa
Chương 71: "Em thích Kỷ Thừa, anh thích em, hai chuyện này không có gì xung đột."
Chương 72: "Con và Thương Đằng, sẽ không còn bất cứ quan hệ gì nữa."
Chương 73: Đã lâu không gặp
Chương 74: "Sầm Diên, em không phản bác, rõ ràng em cũng yêu anh."
Chương 75
Chương 76: "Vậy thì anh đây sẽ tận lực để đẹp mãi như vậy."
Chương 77: "Thương Đằng, em không thể có con."
Chương 78: "Anh có thể lại vào sâu hơn một chút không?"
Chương 79: Nếu anh và mẹ em đồng thời rơi xuống nước, em sẽ cứu ai trước?
Chương 80: "Thương Đằng, anh sẵn lòng cùng em về đây, em cũng sẵn lòng cùng anh trở về."
Chương 81: "Nhưng mà em chưa từng nói yêu anh."
Chương 82: "Lời trên giường của phụ nữ không thể tin được."
Chương 83: "Em yêu anh"
Chương 84: Cậu ta được, anh không được
Chương 85: "Vẫn chưa về ư, đợi lát nữa muộn rồi, đường không dễ đi đâu."
Chương 86: "Uống nhiều chút, đề phòng lát nữa mất nước lại khó chịu."
Chương 87: "Người vừa lái xe đưa cô đến đây, có phải là chồng cô không?"
Chương 88: Anh muốn cho cô một đám cưới long trọng
Chương 89: "Từ đó về sau, ước mơ của em chính là được làm cô dâu."
Chương 90: Thương Đằng chính là thành lũy của cô
Chương 91: "Trên miệng không dính đường mà, sao có thể nói ngọt như vậy."
Chương 92: "Hình như anh hơi sốt rồi."
Chương 93: "Chỗ này hơi khó chịu, đầu cũng choáng váng."
Chương 94: Tại sao không để ý tới anh, đã bắt đầu thấy anh phiền rồi sao?
Chương 95: "Thím ơi, chú đang nhìn trộm thím, lại còn rất say mê."
Chương 96: "Em không buồn, có anh bên cạnh, em sẽ không bao giờ buồn."
Chương 97: "Anh ấm ức lần này, buổi tối em cũng phải ấm ức một lần nhé."
Chương 98: Cuộc đời này, không có gì lãng mạn hơn chuyện hai người cùng nhau già đi - HOÀN CHÍNH VĂN
Chương 99: Ngoại truyện đặc biệt
Chương 100: Thương Đằng-Sầm Diên thời đi học
Chương 101: Ngoại truyện riêng biệt
Chương 102: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Đám con trai hoang dã (1)
Chương 103: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Kỷ Thừa, tai anh đỏ quá (2)
Chương 104: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Kỷ Thừa rất yêu Sầm Diên, rất yêu rất yêu (3)
Chương 105: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Ừ, anh mãi mãi sẽ không bao giờ rời bỏ Sầm Diên, nói dối là chó con." (4)
Chương 106: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Cô đột nhiên rất muốn biết, tương lai mình sẽ trở thành người như thế nào
Chương 107: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Tám tuổi năm ấy, Kỷ Thừa tuổi nhỏ cõng Sầm Diên bị gãy xương đi bệnh viện
Chương 108: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Cô chính là cả thế giới của anh (7)
Chương 109: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Sầm Diên sắp mười lăm tuổi và Kỷ Thừa đã mười sáu tuổi, sẽ mãi mãi ở bên nhau
Chương 110: Ngoại truyện bổ sung

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngôn Hoan
Chương 46: "Nhìn anh già lắm hả?"

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 46: "Nhìn anh già lắm hả?"
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...