Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngọc Tỏa Dao Đài – Chương 37

Ngọc Tỏa Dao Đài

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dịch: Vivian Nhinhi

Tiêu Lãng sớm không tới, muộn không tới, lại đến đúng vào lúc này...

Đối với cùng một người, đau mãi cũng thành quen, chẳng khác cảm giác bị chó nhỏ nhà Phục Hổ tiên nhân đuổi theo cắn hồi còn bé là mấy. Ta có thể rất tỉnh táo chờ đời đến khi thời khắc báo thù tới.

Thế nhưng mà, giờ trên người còn có Phượng Hoàng, không giốn với trước kia nữa rồi.

Hồn phách tương liên, hắn chẳng những đang nhìn, đang nghe mà còn cảm nhận được thời khắc ta chịu những sỉ nhục này.

Ta cảm thấy như cả thế giới này đã trở về lúc hỗn độn thời bàn cổ khai thiên lập địa.

Suốt trận mây gió vần vũ, ta yên lặng nhìn chằm chằm vào bức phù điêu hình phượng hoàng bay bằng bạch ngọc trang trí trên tường hồ tắm, tưởng tượng ra tốc độ nào mới ngăn chặn được Tiêu Lãng, lực đạo nào mới có thể khiến đầu hắn vỡ tan, lại nhớ tới mấy lần sư phụ liều chết thực hiện sứ mệnh duy trì Thiên Đạo, thật vất vả mới đè xuống được dục vọng trong đầu.

Hoa y màu đen chậm rãi trượt xuống, rơi xuống trong nước hồ trong vắt, nhẹ nhàng trôi nổi, Tiêu Lãng ôm ta nhập vào trong hồ, cặp mắt đỏ sậm mơ màng trong sương mù, bọt nước bắn lên trên người ta, lướt qua hai gò má, giống như nước mắt.

Mấy ngọn đèn lưu ly, soi rọi cho xung quanh sáng như ban ngày.

Thẳng thắn đối mặt, lần đầu tiên trong đời ta trông thấy thân thể của hắn dưới ánh sáng.

Ma Giới ít khi thấy được ánh mặt trời, màu da của hắn cũng trắng nõn giống như đại bộ phận Ma tộc, không có huyết sắc, thân thể luyện võ khiến toàn thân rắn chắc, tràn đầy tính xâm lược. Dung mạo tương tự, thân thể tương tự lại khiến ta bất giác so sánh hắn với sư phụ, sau đó không thể không thừa nhận, hắn vạm vỡ và rắn rỏi hơn.

Thế nhưng...

Vòng tay ôm ấp của sư phụ là dòng nước ôn nhu dịu dàng, dòng nước nhỏ chảy suốt mấy ngàn mấy vạn năm không ngừng.

Vòng tay ôm ấp của Tiêu Lãng là ngọn lửa tràn ngập tính xâm lược, nóng nảy và bỏng rẫy, lập tức cuốn phăng hết thảy...

Ta hiểu rất rõ mình yêu thích cái gì.

Tiêu Lãng kéo tay của ta qua, nhẹ m//ú//t đầu ngón tay vào miệng, đột nhiên há mồm, răng thăm dò cắn một cái, sau đó không kiềm chế được lại vươn đầu lưỡi vẽ vài vòng trong lòng bàn tay, hỏa diễm trong mắt lại càng tăng lên, tựa hồ hận không thể nuốt ta vào bụng.

Ta dùng sức rút tay lại, trong lúc lơ đãng toát ra một tia khiếp đảm.

Tiêu Lãng như thợ săn phát hiện sơ hở, môi vẽ lên một đường cong xinh đẹp, cười như vô tình hỏi: "Nàng không phải hận ta tận xương sao, vì sao lại lùi bước?"

Trong thân thể nhiều ra hồn phách của một nam nhân, lại phải cùng một nam nhân khác làm chuyện vợ chồng, là áp lực tâm lý cỡ nào chứ?

Ta cắn môi không dám để bại lộ hành tung của Phượng Hoàng, khóc không ra nước mắt, còn phải giả vờ như không có việc gì.

Tiêu Lãng trầm mặc nhìn ta, ánh mắt sắc bén như có thể nhìn thấu hết thảy.

Ta kiên trì tiếp tục giả vờ trấn định.

Tiêu Lãng thở dài, lát sau lại nở nụ cười, hắn cúi đầu hỏi: "Nghe nói... nàng khóc? Nhớ nhà?"

Thì ra tên này cố ý đến để quay về chế giễu ta đấy!

Ta ngẩng cao đầu, phủ nhận một cách vô cùng bình tĩnh: "Không có!"

Tiêu Lãng hơi ngẩn ra, lập tức thay bằng vẻ trêu tức ngày xưa, gõ đầu ta nói: "Khóc lên đi, vi phu lại không cười nàng, làm gì phải làm vịt chết mạnh miệng, muốn gia an ủi nàng không?"

Ta gạt tay hắn ra, cười lạnh phản kích: "Giữ lại an ủi thông cảm của ngươi cho người khác đi. Cho dù chết ta cũng sẽ không rớt một giọt nước mắt nào trước mặt ngươi!"

Phượng Hoàng vội vàng kêu lên trong đầu ta: "Ôi giời ơi, trước cô cứ mềm mỏng một tí đi, sau này cũng dễ thương lượng a~"

Ta cả giận nói: "Người chết không được nói chuyện!"

Tiêu Lãng cười nhạo vài tiếng, lười nhác vỗ tay: "Nói hay lắm, tiểu A Dao thật có chí khí, hi vọng nàng sau này có thể nhớ kỹ những lời nàng đã nói nhé, đừng có cầu xin ta."

Ta thấy cái vẻ mặt mèo vờn chuột của hắn đã ẩn ẩn ba phần phát hỏa, ngang nhiên nói: "Tất nhiên rồi!"

Tiêu Lãng nâng cằm lên, thỏa mãn gật đầu, ra tay mạnh mẽ, bắt lấy thân thể ta hung hăng đè xuống bên hồ tắm, sau đó thân thể hắn cũng kề sát vào ta, thổi khí bên tai, nói mập mờ: "Trước thị tẩm cái đã, nhớ rõ không được cầu xin ta."

Hắn dùng đầu gối đẩy hai chân của ta ra, tay phải đè chặt lấy vòng eo đang vặn vẹo, thở hào hển, đầu ngón tay của bàn tay trái lần theo eo đi xuống, nhẹ nhàng vuốt ve đặt lên vị trí hình xăm nơi gốc đùi, hơi dừng lại, vòng vo qua lại nơi chính giữa hai chân, ở vị trí mẫn cảm nhất mà xoa mạnh một cái.

Cảm giác đau đớn trộn lẫn ngượng ngùng khiến ta không nhịn được mà hét lên một tiếng.

Môi Tiêu Lãng khẽ l//i//ế//m lấy vành tai của ta, dùng thanh âm hấp dẫn như ác ma, ôn nhu nói: "Nếu nàng cầu xin, ta sẽ lập tức buông tha nàng."

Phượng Hoàng so với ta thỏa hiệp còn nhanh hơn, hắn thất kinh nói: "Mau cầu xin hắn."

Ta xoay mặt vào vách tường bằng ngọc thạch ấm áp, rưng rưng lắc đầu, lớn tiếng đáp: "Không cầu!"

Ta biết rõ, nếu cầu hắn, có lẽ ta có thể đổi lấy một lúc bình an, nhưng cũng sẽ biến tất cả tự tôn mà ta đã phải đau khổ duy trì thành mây khói.

Trong dòng nước ấm áp, đầu ngón tay của Tiêu Lãng dần dần xâm nhập, vuốt ve, ma sát, xoay tròn.

Không có đau đớn như lần thứ nhất, mà biến thành cảm giác tê dại tràn ngập nhục nhã, cảm giác này rất kì quái khó có thể miêu ta được, giống như một cái bẫy rập tinh diệu, chưa mồi nhử thơm ngon chỉ đợi con mồi ngã vào trong đó.

Ta bắt đầu điên cuồng giãy dụa, muốn thoát ra khỏi cái bẫy này, nhưng lần nào cũng bị bàn tay vô tình dùng sức kéo trở về, tốn công vô ích lại đổi lấy đùa giỡn và trả thù ác liệt hơn.

"Muốn khóc sao?" Hắn kề sát mặt vào ta, đồng tình khuyên bảo: "Ta đối xử với nàng thâm tình một lòng, nàng chỉ cần dùng miệng anh đào nhỏ xinh đẹp của nàng nói ra ba từ đơn giản kia, ta lập tức dừng tay."

Phượng Hoàng sắp sụp đổ rồi, cầu khẩn: "Bà cô ơi, mau cầu hắn đi, ta không muốn làm cá trong chậu bị liên lụy!"

Ta chần chờ một lát, khẽ cắn môi, từ từ nhắm hai mắt kêu lên: "Ta hận ngươi!"

Tiêu Lãng biến sắc, ngón tay thứ hai mạnh mẽ đ//â//m vào, khoái cảm đáng sợ ập tới, mồi nhử trong bẫy lại tăng thêm, ta dốc sức liều mạng khép lại hai chân để chống lại thứ khoái cảm nhục nhã này, lại không thể nào đuổi được cái bẫy đó ra khỏi thân thể.

Phượng Hoàng đáng thương r//ê//n một tiếng, vùng vẫy giãy chết: "Ngọc Dao..."

Ta sợ chính mình sẽ nảy sinh ý khác, dốc sức liều mạng hét lên: "Ta hận ngươi! Cả đời hận ngươi! Ta vĩnh viễn vẫn hận ngươi tận xương! Vĩnh viễn không thay đổi!"

"Được... hahahaha..." Tiếng cười của Tiêu Lãng cô đơn như cảnh vật trong bóng đêm, lại khiến ta hơi kinh ngạc, qua giây lát, hắn kiên quyết nói bằng giọng dữ tợn: "Thế cũng tốt, nàng cứ vĩnh viễn hận ta đi, hận cả đời!"

Hắn rút ngón tay ra, một thứ càng lớn càng nóng rực hơn thuận thế mà vào, đ//â//m tới tận gốc rễ.

Sự tình đã đến nước này, đã không còn cách nào xoay chuyển nữa.

Phượng Hoàng im bặt.

Ta thẫn thờ nằm sấp xuống, cắn chặt răng không phát ra một âm thanh nào, thân thể lay động theo cử động của hắn, chỉ là ngẫu nhiên sẽ có phản ứng tự nhiên theo khoái cảm ập tới, không khống chế được bản thân mà run rẩy một chút. Mỗi lần hắn rời khỏi ta, ta đều thở ra, cho rằng hết thảy đã xong, thế nhưng không bao lâu lại giống như con thỏ bị nướng dưới bếp lò nhỏ lửa, thân thể bị lật lên, tiếp tục đón nhận một đợt giày vò khác, giống như mãi mãi không có kết thúc.

"Hận, ta hận..."

Trên thân bị hôn điên cuồng, in xuống vô số vết hôn hồng rực kiều diễm.

Hơi nước lượn lờ, cả phòng lả lướt xuân sắc, kết hợp chặt chẽ nhất, nhưng bọn ta không thấy vẻ mặt của nhau. Trong không khí chỉ có tiếng hắn r//ê//n rỉ, tiếng ta thở dốc, còn có tiếng nước chảy, tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ bắn lên bọt nước. Hắn ôm chặt ta, kề sát vào ta, đầu ngón tay in hằn lên chỗ khuỷu tay ta mấy vệt tím xanh.

Ta lẳng lặng nằm dưới thân hắn, yên lặng thừa nhận.

Thời gian trôi chậm chạp, một cái chớp mắt đã ngàn năm...

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 12: Nguyệt đồng
Chương 13
Chương 13: Thiên Khiển
Chương 13: Thiên Khiển
Chương 14
Chương 14: Đánh cược
Chương 14: Đánh cược
Chương 15
Chương 15: Thật giả
Chương 15: Thật giả
Chương 16
Chương 16: Lạc ấn
Chương 16: Lạc ấn
Chương 17
Chương 17: Thăm dò
Chương 17: Thăm dò
Chương 18
Chương 18: Thương Quỳnh
Chương 19
Chương 19: Ma tướng
Chương 19: Ma tướng
Chương 20
Chương 20: Thiên lộ
Chương 20: Thiên lộ
Chương 21
Chương 21: Ngửa bài
Chương 22
Chương 22: Người thắng
Chương 23
Chương 24
Chương 24: Xử phạt.
Chương 25
Chương 25: Cầu hôn
Chương 25: Cầu hôn
Chương 26
Chương 26: Nghênh đón
Chương 27
Chương 27: Ma Giới
Chương 28
Chương 28: Biển rắn
Chương 28: Biển rắn
Chương 29
Chương 29: Dò trộm tâm tư
Chương 30
Chương 30: Giáo huấn
Chương 31
Chương 32
Chương 32: Tiếng tiêu
Chương 33
Chương 33: Tìm âm
Chương 34
Chương 34: Phượng Hoàng.
Chương 35
Chương 35: Hồ Điệp
Chương 36
Chương 36: Giả chết
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38: Thuần phục chim ưng
Chương 39
Chương 39: Ân oán
Chương 40
Chương 40: Gặp lại
Chương 41
Chương 41: Phá cục
Chương 42
Chương 42: Phản bội
Chương 43
Chương 43: Sơ hở
Chương 44
Chương 44: Ẩn nấp
Chương 45
Chương 45: Tin tức
Chương 46
Chương 46: Chất vấn
Chương 47
Chương 47: Nhẫn nại
Chương 48
Chương 48: Kinh thiên
Chương 49
Chương 49: Yêu sách
Chương 50
Chương 50: Truy vấn
Chương 51
Chương 51: Mò trăng đáy nước
Chương 52
Chương 52: Giao dịch
Chương 53
Chương 53: Lật trời
Chương 54
Chương 54: Tính toán
Chương 55
Chương 55: Thỏa hiệp
Chương 56
Chương 56: Phản kích
Chương 57
Chương 57: Sự thật
Chương 58
Chương 58: Kế hoạch
Chương 59
Chương 59: Phán quyết
Chương 60
Chương 60: Chương cuối
Chương 61

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngọc Tỏa Dao Đài
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...