Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngọc Tỏa Dao Đài – Chương 20

Ngọc Tỏa Dao Đài

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dịch: phuthuyhog

Biên: Vivian Nhinhi

"Các ngươi sẽ tha thứ cho ta chứ?" Nguyệt Đồng ấp úng, tựa hồ có điều khó nói, ngập ngừng mở miệng.

Bạch Quản mở miệng: "Chết đến nơi rồi mà ngươi còn lo lắng cái gì nữa? Có thảm hơn nữa cũng tốt hơn việc ngươi bị Xích Hổ ngược đãi đến chết, sư phụ bị Tiêu Lãng chộp tới tay."

"Ngọc Dao, ta lừa ngươi, ta không phải miêu yêu tu hành năm trăm năm, mà là linh miêu ngàn năm, phụ thân ta là tộc trưởng bộ tộc linh miêu. Nhà ta đời đời kiếp kiếp thủ hộ thiên lộ. . ." Nguyệt Đồng bặm môi, thanh âm yếu ớt như tiếng muỗi kêu, tràn đầy áy náy "Năm ngàn năm trước, Ma tộc xâm lấn, cha mẹ chết trận sa trường, huynh đệ tỷ muội đều không may mắn thoát khỏi. Chỉ có ta trời sinh màu mắt khác biệt, pháp thuật thấp kém nên mới lưu lại được mạng này, vị trí khỏa vấn thiên lộ rơi vào tay ta. Ta đã đáp ứng phụ thân nhận lãnh trách nhiệm cùng vinh quang thủ hộ thiên lộ, có cận kề cái chết cũng không thể nói. Ma tộc giam cầm ta hơn ba ngàn năm, rốt cục chúng buông lỏng cảnh giác để ta tìm được kẽ hở mà dùng phép biến hóa trốn ra. Trốn trốn tránh tránh hơn ngàn năm, còn lừa gạt Tam Vĩ Hồ yêu tương trợ giấu ta tại Tây Sơn."

Ta từng đọc về Linh miêu trong một quyển thượng cổ điển tịch, là dị thú sinh trong ngày trăng tròn cả người tuyết trắng không một cọng lông tạp, khuôn mặt giống hổ, thân hình như sư tử, tiếng gầm không khác nào tiếng sấm, giỏi biến hóa, thiện mê hoặc, tính tình tàn bạo, sau bị Bồ Tát thu phục làm thú Trấn ma.

Loại yêu thú đáng sợ này thì có quan hệ gì với con mèo trắng Nguyệt Đồng này chứ?

Ta trợn mắt líu lưỡi, đánh chết cũng không tin được.

Nguyệt Đồng đẩy chăn, chậm rãi đứng lên. Thân hình cao lớn hơn, không còn bộ dáng thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi ngây ngô trước kia, mà là một thanh niên hơn hai mươi tuổi, mặt mày trưởng thành hơn, vẫn xinh đẹp như trước, chỉ là trong cặp mắt xanh ánh kim kia thiếu đi vẻ ngây ngô, mà biến thành vẻ tang thương sau khi đã trải qua muôn vàn tra tấn. Nó thẫn thờ nhìn ta, trong ánh mắt kia chan chứa vẻ không muốn rời xa cùng tưởng niệm, trong lúc hoảng hốt ta chợt có ảo giác như mình là bảo vật duy nhất trên đời của nó vậy.

Nó vươn tay nhẹ nhàng vuốt tóc ta, như chuồn chuồn lướt nước, vừa chạm liền buông.

Chỉ cảm thấy thân thuộc chứ chẳng hề chán ghét.

Giờ khắc này ta như thấy ngạt thở.

Hắn nói: "Tha thứ cho ta, ta cũng chỉ bất đắc dĩ."

Ta khàn khàn hỏi: "Vì sao phải gạt ta."

Nguyệt Đồng gục đầu xuống, trong bóng tối lờ mờ, những sợi tóc bạc như tơ lòa xòa phủ xuống mặt chăn màu đỏ tươi mang đến vẻ yêu dị vô cùng, nó nói : "Ngươi tới Lạc Thủy trấn không lâu thì ta nhận ra sự tồn tại của ngươi, vốn cho rằng ngươi tới cứu ta nên rất vui mừng, nhưng không hiểu sao bên cạnh ngươi đã có ma tướng Nhạc Thanh giám thị, hơn nữa chút phép thuật nhỏ của ta đã hao hết trong ba ngàn ngăm giam cầm khiến ta chẳng thể làm gì được, bởi vậy mới không dám để lộ thân phận mà giả ngây giả dại cho qua chuyện. Nhưng ngươi hết lần này đến lần khác còn bày ra Trấn ma phù trong sân, khiến ta vào không được, đành phải nghĩ cách từ chỗ Chu Thiều, đoán ngươi là Cửu thiên tiên nữ tít trên trời sẽ không nhìn ra sơ hở gì, đợi ngày sau đưa Lưu Uyển về lại quấn qúyt đòi người nhận làm đồ đệ, tìm cơ hội nói rõ chân tướng, tương lai cùng về thiên giới. Lại không tính đến chuyện Nhạc Thanh sử kế sát hại Lưu Uyển, dẫn động Thiên Lôi, khiến ngươi giúp hắn vượt qua lôi kiếp, hồ yêu để lộ đã đầu nhập vào Ma tộc. Bên người lại có yêu ma giám thị, ta chỉ giữ ở trong lòng mà không dám nói nửa câu. . ."

"Đợi một chút" ta nghe thấy có điều không đúng "Ta chưa bao giờ gặp ngươi, ngươi làm sao nhận ra ta chứ?"

Nguyệt Đồng mỉm cười: "Chúng ta lớn lên cùng nhau, khi ngươi còn chưa hóa thành người, ta còn từng trộm sờ vào ngươi, thiếu chút nữa còn đánh ngươi rơi vỡ trên mặt đất, bị phụ thân treo ta lên dần cho một trận."

Chu Thiều nổi giận: "Cái gì mà sờ vào ngươi? Ta còn chưa sờ qua đâu."

Nguyệt Đồng bỏ qua hắn, chìa cánh tay bị thương nhẹ nhàng kéo ta, ôn nhu hỏi: "Sư phụ, ta từng hỏi qua, ngươi cũng biết nguyên hình của mình là gì mà?"

Ta đáp: "Là ngọc."

Nguyệt Đồng: "Ngọc có thể làm gì?"

Ta đáp: "Ngọc có nhiều tác dụng, làm vòng, trâm, ngọc tỷ, ngọc bội, ngọc hoàn, sáo ngọc. . ."

Nguyệt Đồng lại vòng vo nói: "Ma tộc lơi lỏng việc tra khảo ta, nguyên nhân quan trọng nhất là bọn chúng biết thiên lộ ở đâu. Mà muốn mở ra thiên lộ ngoài cần Linh miêu dẫn đường còn cần chìa khóa."

"Chìa khóa?" Ta nhớ tới hình dạng kì quái của nguyên thân, hình như đã hiểu ra gì đó.

Nguyệt Đồng kiên định nói: "Ngươi là cái chìa khóa duy nhất để mở ra thiên lộ từ thuở khai thiên lập địa đến nay, là dùng ngọc chi tinh phách mà chế thành."

"Này. . . Sao thế được, sư phụ trước giờ chưa từng nói ta nghe chuyện này," ta nỉ non tự nhủ: "Tuyệt đối không thể nào!"

Nguyệt Đồng nói: "Đây là kế hay của Cẩn Du thượng tiên, gỗ giấu trong rừng, tất cả mọi người đều không nghĩ tới việc chìa khóa lại biến thành tiên nhân, ở dưới mí mắt mọi người đi tới đi lui. Chỉ hận Tiêu Lãng không biết từ đâu mà biết được chân tướng việc này, mới chuyển hướng nhắm vào ngươi."

Vốn dĩ mục đích ban đầu của ác ma kia là chìa khóa mở ra thiên lộ chứ không phải ta.

Như vậy hết thảy đều đã rõ rồi.

"Sư phụ đã rơi vào tay Tiêu Lãng." May mắn duy nhất tan biến, yết hầu ta cứng ngắc, cố không để mình suy nghĩ lung tung tới những chuyện đáng sợ. Nếu suy nghĩ tiếp chính mình sẽ suy sụp mất.

Nguyệt Đồng lại vươn tay sờ sờ đầu ta. Ta kinh ngạc nhìn nó, nhớ đến những ngày tháng ở chung mới rồi, rất khó đối đãi với nó như người trưởng thành, mà bản thân nó đối với chuyện này cũng thấy hơi xấu hổ, ngượng ngùng giải thích: "Tiết tháo Yêu tộc vốn không mạnh vậy, Linh Miêu cũng thuộc miêu tộc, đều phải là giống cái mới có quyền kén vợ kén chồng. Cho nên ta ngủ cùng ai cũng không sao, giả bộ càng ngốc thì mọi người cảnh giác càng thấp, ai mà tin một con mèo vô dụng bị bắt nạt lại là tộc linh miêu? Các ngươi đừng nhìn ta như vậy!"

Bạch Quản đờ người một lát mới hồi phục tinh thần, an ủi: "Đừng để ý, chuyện không tốt cũng đã qua."

Chu Thiều cũng nói: "Sư công là cát nhiên thiên tướng, có rơi vào tay Ma tộc cũng sẽ thoát được như Nguyệt Đồng thôi."

Ta hít sâu vài lần mới ổn định được cảm xúc hỏi Nguyệt Đồng: "Tự ý mở thiên lộ, ngươi làm vậy là trái lời thề với phụ thân ngươi, hơn nữa sẽ bị thiên giới giáng tội, tội chết đó."

Nguyệt Đồng nói: "Ít nhất, các ngươi sẽ không rơi vào cảnh giống ta."

Một câu nói nhẹ nhàng mà bao hàm đầy tình nghĩa sâu nặng.

Có điều hắn không biết là đã muộn rồi.

Chân lại lần nữa mơ hồ đau đớn.

Bất kể là Nguyệt Đồng hay là ta, một khi đã bị ác ma khắc dấu, thì cả đời trốn không thoát."

"Trời đã tối rồi, đợi Tiêu Lãng đến thì không kịp nữa rồi. Ngọc Dao ngươi đừng nghĩ nhiều nữa, tiếp tục ở tại chỗ này rồi cùng bị đưa đi Ma giới mới là điều nguy hiểm nhất đối với Thiên giới. Nếu như lập công chuộc tội thì chưa chắc bị phán tử hình đâu, chứ còn ở lại chỗ này thì chết chắc đó." Nguyệt Đồng hé mở miếng băng trên tay, vết sưng đỏ còn chưa tiêu. Hắn nhìn qua khe cửa thấy ba gã ma tướng liền nhanh chóng đưa ra quyết định.

Chu Thiều hỏi: "Chúng ta ngay cả cửa còn ra không được, còn hành động cái gì?"

"Yên tâm, cửa vào thiên lộ không phải cố định" Nguyệt Đồng đứng lên cảnh báo mọi người "Ta trước kia là thu nhỏ nguyên hình lại, biến thành thân mèo, bây giờ biến về nguyên hình nha, các ngươi đừng có để bị dọa đấy."

Linh miêu hung hãn vô cùng trong truyền thuyết sắp xuất hiện rồi.

Mọi người khẩn trương nuốt một ngụm nước miếng.

Nguyệt Đồng bỗng nhiên rung người, trước hóa thành còn mèo nhỏ xinh xắn lanh lợi, sau đó đọc một câu thần chú, thân hình đột nhiên dài ra tựa như hổ sư, lông dày hoàn mỹ. Nó chống hai chân trước bị thương xuống, chống không nổi, đau đến 'meo meo' một tiếng rồi nằm lỳ trên giường, tứ chi mở rộng ra, mềm mại giống như một quả cầu bông, lúc nào cũng có thể lăn qua lăn lại.

Chu Thiều vụng trộm nuốt nược bọt hai cái, nói thầm: "Hẳn là Linh miêu chính là mèo nhỏ biến lớn đi???"

Bạch Quản nhẹ thở ra: "May mà biến lớn lên rồi bộ dáng vẫn ngốc như thế. . ."

Ta lời lẽ đanh thép giải thích: "Truyền thuyết lưu truyền cho đến ngày nay, tất nhiên phải có một độ sai lệch nhất định, đừng để trong lòng quá..."

Nguyệt Đồng rất xấu hổ.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 12: Nguyệt đồng
Chương 13
Chương 13: Thiên Khiển
Chương 13: Thiên Khiển
Chương 14
Chương 14: Đánh cược
Chương 14: Đánh cược
Chương 15
Chương 15: Thật giả
Chương 15: Thật giả
Chương 16
Chương 16: Lạc ấn
Chương 16: Lạc ấn
Chương 17
Chương 17: Thăm dò
Chương 17: Thăm dò
Chương 18
Chương 18: Thương Quỳnh
Chương 19
Chương 19: Ma tướng
Chương 19: Ma tướng
Chương 20
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21: Ngửa bài
Chương 22
Chương 22: Người thắng
Chương 23
Chương 24
Chương 24: Xử phạt.
Chương 25
Chương 25: Cầu hôn
Chương 25: Cầu hôn
Chương 26
Chương 26: Nghênh đón
Chương 27
Chương 27: Ma Giới
Chương 28
Chương 28: Biển rắn
Chương 28: Biển rắn
Chương 29
Chương 29: Dò trộm tâm tư
Chương 30
Chương 30: Giáo huấn
Chương 31
Chương 32
Chương 32: Tiếng tiêu
Chương 33
Chương 33: Tìm âm
Chương 34
Chương 34: Phượng Hoàng.
Chương 35
Chương 35: Hồ Điệp
Chương 36
Chương 36: Giả chết
Chương 37
Chương 37: Tôn nghiêm
Chương 38
Chương 38: Thuần phục chim ưng
Chương 39
Chương 39: Ân oán
Chương 40
Chương 40: Gặp lại
Chương 41
Chương 41: Phá cục
Chương 42
Chương 42: Phản bội
Chương 43
Chương 43: Sơ hở
Chương 44
Chương 44: Ẩn nấp
Chương 45
Chương 45: Tin tức
Chương 46
Chương 46: Chất vấn
Chương 47
Chương 47: Nhẫn nại
Chương 48
Chương 48: Kinh thiên
Chương 49
Chương 49: Yêu sách
Chương 50
Chương 50: Truy vấn
Chương 51
Chương 51: Mò trăng đáy nước
Chương 52
Chương 52: Giao dịch
Chương 53
Chương 53: Lật trời
Chương 54
Chương 54: Tính toán
Chương 55
Chương 55: Thỏa hiệp
Chương 56
Chương 56: Phản kích
Chương 57
Chương 57: Sự thật
Chương 58
Chương 58: Kế hoạch
Chương 59
Chương 59: Phán quyết
Chương 60
Chương 60: Chương cuối
Chương 61

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngọc Tỏa Dao Đài
Chương 20

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...