Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngọc Tỏa Dao Đài – Chương 17

Ngọc Tỏa Dao Đài

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dịch& biên: Vivian Nhinhi

Ngọc, không phải đồ trang trí thì là vật trang sức.

Nguyên thân của ta hơi đặc biệt, hình dạng là một cái thẻ tròn, lớn cỡ bàn tay, ôn nhuận ấm áp, trên mặt khắc không ít hoa văn xinh đẹp, lại không có đục lỗ, không thể treo, cũng không thể trang trí, sư phụ nói là trong lúc Thiên Đế làm Ngọc Như Ý có thừa ra một khối, liền chiếu theo hình dạng này khắc thành một cái vật trang trí hình thù cổ quái ấy đặt lên bàn chơi, bời vì rất thích cho nên ngày nào cũng mang theo, hóa ta thành hình người... Về sau ta có hỏi qua Thiên Phi rồi, nhưng Thiên Đế có ngàn vạn khối Ngọc Như Ý, hắn cũng không nhớ nổi ta là khối ngọc nào, vì vậy đành thôi...

Vô Lượng tiên ông cảm thán: "Đại khái là khối ngọc này chẳng có tác dụng gì nên sư phụ ngươi mới biến ngươi thành đồ đệ chơi à?"

Ta nghe xong rất đau lòng.

Sư phụ kiên quyết phủ nhận, lại sợ ta bị chê cười, cấm ta biến trở về nguyên hình cho người khác xem.

Dần dà, ta cũng không quan tâm đến nguyên hình nữa.

=============

"Ờm, dù gì cũng là khối ngọc khá xinh đẹp, ngươi hỏi cái này làm cái gì?" Ta cho rằng hắn chỉ hiếu kì nên thuận miệng trả lời vậy thôi.

"Không có gì!" Nguyệt Đồng dịch về sau một tí, lại làm rách miệng vết thương trên vai, thấm ra máu tươi, nhuộm một màu đỏ lên bộ lông trắng, nó vội vã khom lưng cúi đầu, thè lưỡi l//i//ế//m điên cuồng. Ta sợ nó làm hại tới miệng vết thương, liền cho thêm thuốc đắng trong thuốc, thuốc đắng tới mức nó nước mắt lưng tròng, không dám l//i//ế//m láp lung tung nữa.

Những ngày tiếp theo, cuộc sống của ta vẫn như cũ, hàng ngày lên núi hái thuốc, trở về lại sắc thuốc, thay thuốc, chăm sóc đồ đệ. Thỉnh thoảng sang Chu gia hỏi thăm Chu Thiều, đợi thương thế của hắn không còn trở ngại gì thì bắt hắn đi học bài. Nhưng Chu Thiều dạo gần đây giống như là thiếu ngủ trầm trọng, trên mắt là hai quầng thâm đen sì, lúc luyện chữ lại ngáp liên tục, không sao tập trung được.

Ta cũng chẳng còn tâm tư đi quản hắn cái khỉ gió gì nữa.

Ước chừng đã qua hơn một tháng, vết thương của ba đồ đệ đều tốt hắn rồi, Chu lão gia tử lại đi kinh thành làm việc, trước lúc đi có lưu lại mấy câu phó thác cháu trai của ông ta cho ta rồi rời khỏi Lạc Thủy trấn... Cuộc sống của ta cũng đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Buổi sáng, Bạch Quản xông tới tố cáo: "Sư phụ tỷ tỷ! Nguyệt Đồng lại ăn vụng rồi."

Ngoài cửa ra vào có một hoặc vài đại thẩm tráng kiện, cầm chày cán bột trong tay, chỉ vào con mèo trắng trên đầu tường, năm mồm bảy miệng mà tố cáo tập thể, không phải đông gia mất cá thì là tây gia mất gà, quá đáng nhất là một lần ăn vụng cá chép nhà Trương phú hộ, làm cho ta không thể không liên tục bồi thường tiền và xin lỗi.

Giữa trưa, Nguyệt Đồng nhào tới tố cáo: "Sư phụ chủ nhân. Chu Thiều lại ở trên đường đùa giỡn mỹ nhân rồi..."

Sau đó, một hoặc mấy đại hán tráng kiện, cầm đinh ba, cuốc thuổng, nông cụ các loại, dắt theo tiểu mỹ nhân khóc thút tha thút thít (nữ có nam có), hùng hổ mà đuổi theo Chu Thiều đã chạy đến tận trong phòng ta, tụ tập ở cửa ra vào khóc đến nghiêng trời lệch đất, uy hiếp muốn thắt cổ, làm cho ta không thể không liên tục bồi thường tiền và xin lỗi.

Buổi chiều, Chu Thiều xông tới cáo trạng: "Mỹ nhân sư phụ! Bạch Quản lại đánh nhau ngoài đường rồi."

Sau đó, một đám bác gái dắt theo đứa trẻ con hoặc thiếu niên nhà mình, sắp xếp thành đội ngũ cáo trạng ngoài cửa, huyên náo đến đầu ta cũng to ra, tiếp tục đi nhận lỗi.

Càng ngày càng sôi nổi, mỗi ngày, ít thì một hai lượng bồi thường, nhiều thì bốn năm lượng, giằng co suốt một tháng, ta lấy tốc độ nhanh nhất tu luyện thành cao thủ xin lỗi, buổi tối đi ngủ vẫn còn nằm mơ lải nhải câu: "Đệ tử bất tài, làm phiền mọi người rồi..."

Tính ra, chỉ còn nửa tháng là hết thời hạn đánh cược với Tiêu Lãng, ta nướng xong cá, nấu xong cháo thịt không có vị gì cả, lại triển khai cuộc họp lần thứ hai mươi ba trên bàn cơm.

Nguyệt Đồng báo cáo: "Sư phụ chủ nhân, ta đã đi xem tất tần tật người xung quanh trấn này, ngay thùng đựng gạo cũng lật qua mấy lần, không có ma khí, có lẽ tất cả đều là phàm nhân. Nhưng có vài yêu quái vẫn thường xuyên qua lại gần đây, trong có có điệp yêu Bích Châu, và con dơi yêu Hắc Mình đến nhiều nhất. Nhưng Bích Châu là đứa mà ai nó cũng có thể ngủ cùng được, nên ta cảm thấy nàng ta thuần túy là động dục đối với sư phụ mà thôi á... Hắc Minh là thủ hạ của mẹ nuôi, tính ra thì khả nghi hơn..."

Ta công nhận thành tích của nó, lại trách mắng: "Ngươi điều tra tình hình cũng không cần phải tiện thể ăn vụng chứ?"

"Meo ô..." Nguyệt Đồng khổ sở nhìn cá đã bị nướng cháy khét lèn lẹt trước mặt, không ngừng nháy mắt cầu cứu Bạch Quản.

Bạch Quản không thèm chớp mắt đáp: "Ta đã thu nạp không ít trẻ con xung quanh đây làm đệ tử, có ba đứa là gần đây mới theo cha mẹ đến đây làm ăn buôn bán, một đứa đến từ Tố Châu, cách đây chừng bảy trăm dặm, còn hai đứa khác là đến Đầu Hổ trấn gần đây thăm người thân, có lẽ Tiêu Lãng không giám thị toàn bộ sự thông thương ra vào của trấn này, khả năng chúng ta thoát ra được vẫn là rất cao..."

Ta cũng công nhận thành tích của nó, cũng hỏi: "Nghe ngóng tin tức cũng không cần đánh người chứ?"

Bạch Quản gãi gãi đầu, ngượng ngùng giải thích: "Sư phụ tỷ tỷ, bọn họ khi dễ ta là người bên ngoài tới, muốn trêu cợt ta, ta đánh cho mấy đứa nhóc lộn xộn kia một trận, làm thủ lĩnh của bọn trẻ con rồi thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều mà..."

Mọi chuyện đều có nguyên do, ta cảm thấy tâm tính của mình cũng bắt đầu táo bạo dần, không có tư cách yêu cầu bọn nó không được làm xằng làm bậy, vì vậy bỏ qua truy cứu, mở bản địa đồ trộm từ chỗ Chu lão gia tử về ra, nói; "Ngoài ba ngàn dặm là Phổ Đà sơn, nơi có tiên vụ tràn ngập, đó là nơi Quan Thế Âm thanh tu, chỉ cần cúng ta có thể trốn tới đó, liền có thể dùng "phá linh pháp" mở ra chướng ngại là tiên vụ (sương mù), mời Bồ Tát, nhờ người thi triển Vô Thượng đại pháp, mở cửa thiên đường cho chúng ta trở về Thiên Giới. Thiên Giới thủ vệ sâm nghiêm, Ma Tộc khó mà xâm lấn được, Tiêu Lãng sẽ phải bó tay rồi..."

Nguyệt Đồng do dự hỏi: "Chu Thiều thì làm sao? Hắn là người tốt!"

Bạch Quản cũng hỏi: "Nếu như Tiêu Lãng thấy người mất tích, giận chó đánh mèo trút giận lên tất cả mọi người, huyết tẩy Lạc Thủy trấn thì sao?"

Ta nhìn cảnh đêm mênh m//ô//n//g bên ngoài, nhớ tới nam nhân biến thái kia, cười khổ hỏi lại: "Hắn muốn giết người, chẳng lẽ là lỗi của ta à? Ta không trốn, chẳng lẽ hắn sẽ bỏ qua cho Lạc Thủy trấn, buông tha cho các ngươi? Năm đó, nữ thần Thương Quỳnh bởi vì công chúa của bộ tộc Bạch Tượng có cãi cọ qua lại với nàng ta hai câu mà tàn sát hết ba vạn người bộ tộc Bạch Tượng, diệt toàn tộc. Tiêu Lãng Ma Quân thích quốc bảo Dạ minh châu của Dạ Lang quốc, bởi vì quốc vương cự tuyệt giao ra, liền đánh tan tám vạn đại quân của Dạ Lang quốc, lấy thi cốt nhồi vào sông ruộng..."

Người đời khiển trách công chúa không biết nghĩ cho đại thể, trách quốc vương keo kiệt nên mới ra nông nỗi tai họa ngập đầu.

Người thường bị mất đồ, đại đa số người ta chỉ biết trách cứ hắn làm việc không cẩn thận, chẳng có ai đi trách thằng ăn trộm cả.

Thế nhưng, như vậy có đúng không?

Ta hận Tiêu Lãng tận xương, có thể thỏa hiệp với hắn nhất thời, lại khó có thể

thỏa hiệp với hắn cả đời, sớm hay muộn hắn cũng sẽ ra tay.

Sư phụ nói, phải bảo vệ bản thân trước rồi hãy đi cứu người khác.

Chú ý trước, chú ý sau, kết quả là tất cả mọi người cùng chết.

Ta quyết định trước cứ tìm cách trở lại Thiên Giới, báo cáo hết việc này lại với thiên đình, lại để đại quân của Thiên Đình đến cứu Lạc Thủy trấn, xác suất thành công có lẽ còn đáng tin cậy hơn cách ta bán mình, dồn toàn bộ hi vọng đặt lên tên biến thái tâm tình bất ổn Tiêu lãng kia nhiều lắm.

Hơn hai tháng điều dưỡng, pháp lực của ta đã hồi phục ba phần. Ta phái Bạch Quản dụ Bích Châu vào trong phòng, dùng "trói yêu pháp" trói chặt nàng ta lại, lại đặt sa mạc trận, cho Nguyệt Đồng dùng chút thủ đoạn, dẫn Hắc Mình vào, vây hắn ở bên trong. Sau đó ta biến hóa thành bộ dáng một bà lão, Nguyệt Đồng biến thành lão già lú lẫn, dẫn theo Bạch Quản, toàn bộ tài sản đều bỏ lại, nhảy lên xe ngựa đã thuê từ trước, vội vã đào tẩu.

Xe ngựa đến chỗ không có ai để ý, ta lấy ra độn địa phù, dẫn theo hai đồ nhi phi tốc tiến lên.

Chạy trốn rất thuận lợi, qua quan đạo là đến rừng rậm, qua rừng rậm lại đến quan đạo, qua quan đạo rồi lại là rừng rậm, trùng trùng điệp điệp bốn năm lần, mấy cây tùng đổ xiêu xiêu vẹo vẹo giống hệt nhau lại xuất hiện trước mắt, ta rốt cục cảm thấy chỗ không bình thường,

"Vì sao không ra được?" Ta khó hiểu.

Bạch Quản cũng rất không hiểu: "Người khác đều có thể ra ngoài mà."

Nguyệt Đồng cũng chứng minh: "Hôm trước ta còn thử chạy qua một lần."

"Ngọc Dao tiên tử, đừng phí sức nữa." Giọng nói ôn nhuận hòa ái truyền từ bên tảng đá lớn bên cạnh tới. "Tính toán không tuân thủ cá cược, còn dẫn theo cả con tin cá cược chạy trốn, như thế sẽ chọc giận Ma Quân nhà ta đấy."

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 12: Nguyệt đồng
Chương 13
Chương 13: Thiên Khiển
Chương 13: Thiên Khiển
Chương 14
Chương 14: Đánh cược
Chương 14: Đánh cược
Chương 15
Chương 15: Thật giả
Chương 15: Thật giả
Chương 16
Chương 16: Lạc ấn
Chương 16: Lạc ấn
Chương 17
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18: Thương Quỳnh
Chương 19
Chương 19: Ma tướng
Chương 19: Ma tướng
Chương 20
Chương 20: Thiên lộ
Chương 20: Thiên lộ
Chương 21
Chương 21: Ngửa bài
Chương 22
Chương 22: Người thắng
Chương 23
Chương 24
Chương 24: Xử phạt.
Chương 25
Chương 25: Cầu hôn
Chương 25: Cầu hôn
Chương 26
Chương 26: Nghênh đón
Chương 27
Chương 27: Ma Giới
Chương 28
Chương 28: Biển rắn
Chương 28: Biển rắn
Chương 29
Chương 29: Dò trộm tâm tư
Chương 30
Chương 30: Giáo huấn
Chương 31
Chương 32
Chương 32: Tiếng tiêu
Chương 33
Chương 33: Tìm âm
Chương 34
Chương 34: Phượng Hoàng.
Chương 35
Chương 35: Hồ Điệp
Chương 36
Chương 36: Giả chết
Chương 37
Chương 37: Tôn nghiêm
Chương 38
Chương 38: Thuần phục chim ưng
Chương 39
Chương 39: Ân oán
Chương 40
Chương 40: Gặp lại
Chương 41
Chương 41: Phá cục
Chương 42
Chương 42: Phản bội
Chương 43
Chương 43: Sơ hở
Chương 44
Chương 44: Ẩn nấp
Chương 45
Chương 45: Tin tức
Chương 46
Chương 46: Chất vấn
Chương 47
Chương 47: Nhẫn nại
Chương 48
Chương 48: Kinh thiên
Chương 49
Chương 49: Yêu sách
Chương 50
Chương 50: Truy vấn
Chương 51
Chương 51: Mò trăng đáy nước
Chương 52
Chương 52: Giao dịch
Chương 53
Chương 53: Lật trời
Chương 54
Chương 54: Tính toán
Chương 55
Chương 55: Thỏa hiệp
Chương 56
Chương 56: Phản kích
Chương 57
Chương 57: Sự thật
Chương 58
Chương 58: Kế hoạch
Chương 59
Chương 59: Phán quyết
Chương 60
Chương 60: Chương cuối
Chương 61

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngọc Tỏa Dao Đài
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...