Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngọc Tỏa Dao Đài – Chương 13

Ngọc Tỏa Dao Đài

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dịch & Biên: Vivian Nhinhi

"Thiên Lôi đúng là không thể làm gì được ngươi." Ta thở dài sườn sượt: "Nhưng mà... ngươi sẽ bị đất đá do núi lở lăn xuống đè cho chết tươi. Cái này với Thiên Khiển không có liên quan gì, đại khái là sau khi Lưu Uyển cô nương chết thì số mệnh của ngươi cũng đã thay đổi rồi."

Bạch Quản túm chặt vạt áo của ta, mím chặt môi, không nói lời nào.

Nhạc Thanh đứng trên vách núi gào thét đến mức cổ họng cũng khản đặc rồi.

Nguyệt Đồng ve vẩy đuôi, rất có vẻ cam chịu chờ chết.

Phàm nhân cũng yêu quái nhốn nháo hỗn loạn, giẫm đạp lên nhau, vô số kẻ đã bị thương,..

Ta vươn tay, mườn ngón tay hướng lên trời, vài sợi tơ bạc nhỏ bé từ từ bắn ra từ đầu ngón tay của ta, bay lên bầu trời, sau đó, có càng nhiều tơ bạc từ trong thân thể ta thoát ra, hàng ngàn vạn triệu, dần dần hội tụ thành một thác nước ngược dòng, bắt đầu hình thành vòng xoáy, điên cuồng lao về phía tia sét, thay đổi phương hướng của nó, dẫn nó bay về phía đỉnh núi bên cạnh.

Tiên lực mấy ngàn năng cứ thế theo những sợi tơ bạc mà chảy ra, từng giọt, từng giọt tan biến, hóa thành dòng sông cuồn cuồn, rời khỏi thân thể ta. Ta đau đến tê tâm liệt phế, trước mắt ta đột nhiên là một mảnh trống rỗng, dần lại hóa thành hoa lê đầy trời, dưới gốc lê là sư phụ đang nắm tay ta, dạy ta viết chứ. Khóe miệng của hắn chất chứa ý cười nhàn nhạt, ôm cả cây bút với bàn tay nhỏ của ta trong lòng bàn tay, cánh hoa lê nhẹ nhàng rơi xuống đầu vai hắn...

Hắn thủ thỉ dặn, ta cẩn thận nghe.

"A Dao, tơ hồn trời sinh của con có thể dệt hồn bổ phách, nếu như dùng tơ hồn để dẫn dụ Thiên Lôi có lẽ có thể lừa gạt Thiên Đạo, cải Thiên Mệnh. Nhưng con phải thề, tuyệt đối không được làm việc này."

"Sư phụ, vì sao ạ?"

"Nhất sinh nhất tử, đều có số định, thiện giả thiện báo, ác giả ác báo, nếu như con nghịch thiên cải mệnh sẽ bị trói vào cột Cửu Long Hỏa, chịu hình phạt Liệt Hỏa thiêu cháy suốt trăm năm, sống không được chết không xong... haixx... như thế còn xui xẻo hơn cả con khỉ đá bị đè dưới Ngũ Hành Sơn ấy!"

"A Dao không muốn xui xẻo, tuyệt đối không nghịch thiên cải mệnh đâu!"

"Mạng nhỏ của mình là quan trọng nhất, nếu con thấy Thiên Khiển, không cần biết chuyện gì, cứ chạy thật xa trước là được."

"Vâng, con mà chết thì ai báo hiếu với sư phụ. A Dao sẽ cố giữ mạng nhỏ để hiếu thuận với sư phụ!"

"Thế mới là đồ đệ ngoan..."

Trong mắt sư phụ tràn đầy lo lắng, hắn trầm mặc hồi lâu, nhẹ nhàng thổi một khúc sáo.

Đây là làn điệu gì?

Tai ta cứ ầm ầm, không nghe thấy một âm điệu nào cả.

Ta - đầu tiên là gạt sư phụ hạ phàm, sau đó lại nghịch thiên cải mệnh, cuối cùng lại phạm vào luật trời.

Sư phụ, con xin lỗi.

Con không phải đồ đệ ngoan.

Sư phụ, con xin lỗi.

Con đã cho là con có thể không quan tâm... Thế nhưng mọi chuyện diễn ra ngay trước mắt, tại sao những điều trong đầu nghĩ với tay làm lại khác nhau?

Tan mất đạo hạnh tu hành suốt ba ngàn năm, còn lừa gạt Thiên Đạo.

Cam tâm tình nguyệt chịu hình phạt Liệt Hỏa thiêu cháy đó.

Có lẽ rồi sẽ có ngày ta thấy hối hận.

Nhưng tuyệt đối không phải hôm nay, không phải bây giờ.

Máu trong thân thể dồn hết lên đầu, miệng toàn mùi tanh tưởi. Ta dùng cấm thuật dẫn Lôi Điện, dùng sự chuyển động của hồn phách truyền đến Thiên Giới, lợi dụng năng lực cảm ứng của tơ hồn, lừa gạt Lôi Thần rằng tên ác ma đã chết, cuối cùng từ đỉnh núi phía Đông truyền đến một tiếng vang thật lớn, cây khô ngàn năm bùng lên lửa cháy gay gắt, dưới sắc trời u ám, cứ thế cháy hừng hực.

Đầu óc ta trống rỗng, ngã xuống, lúc sắp biến trở về nguyên hình thì tựa hồ có người đỡ được ta, sau đó cưỡi mây đạp gió mà bay lên. Mùi hoa lê quen thuộc truyền đến, ta đã tưởng là sư phụ rồi...

Lúc mở mắt ra Bạch Quản đã ở bên cạnh ta, gương mặt cực giống sư phụ lại khiến ta hoảng hốt, cho là mình đã trở lại Giải Ưu Phong, có thể tùy ý làm nũng...

"Sư phụ tỷ tỷ!" Tiếng gọi vui mừng đã kéo thần trí của ta quay trở lại.

Xung quanh tối đen, chỉ có ánh nến lập lòe.

Ta giãy dụa muốn động đậy, lại phát hiện toàn thân không còn chút sức lực nào, bờ môi khô nứt nẻ, đang định nói chuyện thì bên cạnh đã có một bàn tay nõn nà xinh đẹp đưa lên một ly nước mát, ngoái đầu nhìn lại đã thấy Nguyệt Đồng đang bất an run rẩy hai tai, mặt mũi toàn vẻ nịnh bợ gọi: "Sư phụ!"

Ai là sư phụ của nó?

Ta khó hiểu, khẽ nhíu mày, nhìn Bạch Quản.

Bạch Quản đảo mắt vòng quanh, nhăn nhó cả buổi mới lắp bắp giải thích: "Khi đó người ngất luôn, là Nguyệt Đồng đỡ được người, hắn ôm chặt người khóc lóc bảo ân nhân cứu mạng chết rồi, mặc kệ ai đến cũng kéo không ra, còn bị đá bị cắn mà không chịu buông tay. Ta nói người không chết, hắn cứng rắn muốn đi theo trở về, đuổi thế nào cũng không đi. Hồ yêu định ngăn cản, nhưng Nhạc Thanh đã dẫn đến mấy trăm tên quỷ sai, đàm phán hơn nửa ngày trời với nàng ta... cũng không biết là có chuyện gì xảy ra mà nàng trả lời là con mèo ngu này nàng không cần nữa, cho sư phụ, tùy người ăn cũng được, làm thịt cũng được, bắt nó coi nhà cũng được.

Ta không tin: "Hồ yêu kia có lòng tốt như vậy á?"

Bạch Quản nói: "Nàng ta nói Nguyệt Đồng là đứa con nuôi bảo bối của nàng ta, chỉ cần ngươi đối đãi tốt với nói, tương lai chỉ cần cho nàng ta một viên Vô Thượng Kim Đan để báo đáp là được rồi."

Vô Thượng Kim Đan phải mất ba ngàn năm mới luyện được một lò, phàm nhân ăn vào có thể trường sinh bất lão, trẻ mãi không già, ta thân là thượng tiên cũng chỉ được có một viên, đến nay còn tiếc không nỡ ăn.

Con hồ yêu lòng tham không đáy này, tính toán cũng chặt chẽ gớm.

Bạch Quản vẫn còn đắc ý nói: "Ta còn tưởng rằng nàng ta sẽ nói ra điều kiện gì khó lắm. Cũng chỉ là một viên thuốc nho nhỏ, sư phụ là tiên nhân tất nhiên muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, ta cảm thấy A Nguyệt rất đáng thương, sợ hắn trở về đó sẽ bị chà đạp nữa, liền tự đáp ứng rồi."

Nguyệt Đồng cũng rất vui mừng: "Ta còn tưởng mẹ nuôi sẽ đòi thật nhiều vàng bạc châu báu cơ, xem ra bà vẫn còn thương ta lắm."

Bạch Quản: "Nhất định là vì ngươi không đáng tiền, nàng mới giảm giá như thế đấy!"

Nguyệt Đồng: "Ừ, bà cũng hay bảo ta không đáng tiền mà."

Ta thấy hai đứa chúng nó kẻ xướng người họa, tức đến nói không nên lời, nghỉ ngơi một lúc mới có sức, nói với Nguyệt Đồng trước: "Thiên Lôi kia không phải giáng xuống ngươi, ta không cứu mạng của ngươi, ngươi vẫn trở về đi."

"Không đâu, người đã cứu ta, ta sống là người của sư phụ, chết cũng là người của sư phụ. Chết ta cũng không trở về ngủ với đám yêu quái kia đâu, bọn chúng toàn lấy rất nhiều đồ vật kì quái, hành hạ ta đau lắm..." Nguyệt Đồng thấy tình thế không ổn, liều mạng nhào vào ngực ta, cọ cọ, lông trên tay hại ta đánh mấy cái hắt xì, đến tận lúc Bạch Quản túm tai nó kéo ra ngoài, lại đáng thương nói: "Ta sẽ ngoan ngoãn mà, sẽ tự mình kiếm ăn, người đừng vứt bỏ ta có được không???"

Bạch Quản cả giận: "Ngươi hôm qua vừa mới sang hàng xóm trộm cá ăn. Tin ngươi mới là đồ ngu!"

Nguyệt Đồng bị chửi nhưng không tức không buồn: "Bạch Quản sư ca đừng tức giận. Ngươi giúp ta hủy Trấn Ma phù, là người tốt. Từ nay về sau ta nhất định sẽ nghe lời sư ca, mùa đông chăn ấm, mùa hè quạt mát, còn có, ta nhất định sẽ giúp ngươi xử lý tên khốn Chu Thiều kia."

Bạch Quản: "Coi như ngươi thức thời!"

Ta còn chưa đồng ý thu mèo yêu vào cửa, bọn chúng nó đã bắt đầu kéo bè kết phái rồi đấy à?

Có thèm để sư phụ ta vào mắt không đây?

Ta tức quá, vừa muốn mở miệng lại bị sặc nước miếng, ho sặc sụa.

Nguyệt Đồng vội tranh thủ cơ hội chạy lại hiếu thuận mà vỗ lưng cho ta.

Trên mặt Bạch Quản tràn đầy vẻ "cứu mèo một mạng, công đức vô lượng", cầu xin ta đáp ứng. Còn lột quần áo Nguyệt Đồng ra cho ta xem vô số vết thương trên người nó, bị bỏng, bị đánh, loại gì cũng có, sâu cũng có, nông cũng có, chồng chéo lên nhau, vô cùng thê thảm.

Ta là ván đã đóng thuyền, tất cả cũng chỉ có thể bất đắc dĩ, thấy số mệnh Nguyệt Đồng thê thảm như vậy, bản tính lại không xấu, hơn nữa, lông mềm như nhung, bộ dáng này ta rất ưa thích, thật là cố cứng rắn nữa cũng không cự tuyệt nổi, cuối cùng đồng ý.

Nguyệt Đồng rất vui sướng lại nhào vào trong ngực ta, tuyên bố: "Ta từ nay về sau không ngủ với ai khác, chỉ ngủ với sư phụ thôi!"

Ta suýt chút nữa thì tức chết.

"Vớ vẩn!" Bạch Quản rất có nghĩa khí chặn đứng hành vi càn quấy của nó, tức giận nói: "Ta còn không có tư cách ngủ cùng sư phụ đây này! Ngươi cái đứa vừa mới được nhận vào cửa kia, xê ra một bên!"

Ta liều chút sức lực cuối cùng, lấy gối đầu đập vào đầu hai đứa!

Hai thằng nhãi làm người ta không hết lo kia vội vàng tháo chạy.

Ngực đau rát như bị thiêu đốt, tay chân cứng ngắc như không phải của mình. Pháp lực tiêu hao quá độ, lại khiến thần trí bắt đầu mơ hồ, không biết từ lúc nào, gió mạnh cuốn vào trong phòng, ngọn nến lập lòe hai cái rồi tắt phụp. Trong phòng rơi vào bóng tối lờ mờ, tiếng dế mèn kêu cũng ngừng lại, quạ không kêu than, không khí yên tĩnh như đã ngưng đọng lại.

Mép giường chấn động, là một thân ảnh cao lớn chậm rãi ngồi xuống.

Ta sợ hãi mở to mắt, quát hỏi: "Thật ra ngươi là ai?"

Lại là một mảnh yên lặng kéo dài, thật dài...

Giọng nói trầm thấp, khàn khàn, mang theo sức hấp dẫn đáng sợ, như tơ lụa lướt qua tai ta: "Tên của ta là Tiêu Lãng."

Cái tên như ác mộng trong truyền thuyết đã đập nát mọi hi vọng từ trước tới nay của ta.

Ta run rẩy không ngừng.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 12: Nguyệt đồng
Chương 13
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14: Đánh cược
Chương 14: Đánh cược
Chương 15
Chương 15: Thật giả
Chương 15: Thật giả
Chương 16
Chương 16: Lạc ấn
Chương 16: Lạc ấn
Chương 17
Chương 17: Thăm dò
Chương 17: Thăm dò
Chương 18
Chương 18: Thương Quỳnh
Chương 19
Chương 19: Ma tướng
Chương 19: Ma tướng
Chương 20
Chương 20: Thiên lộ
Chương 20: Thiên lộ
Chương 21
Chương 21: Ngửa bài
Chương 22
Chương 22: Người thắng
Chương 23
Chương 24
Chương 24: Xử phạt.
Chương 25
Chương 25: Cầu hôn
Chương 25: Cầu hôn
Chương 26
Chương 26: Nghênh đón
Chương 27
Chương 27: Ma Giới
Chương 28
Chương 28: Biển rắn
Chương 28: Biển rắn
Chương 29
Chương 29: Dò trộm tâm tư
Chương 30
Chương 30: Giáo huấn
Chương 31
Chương 32
Chương 32: Tiếng tiêu
Chương 33
Chương 33: Tìm âm
Chương 34
Chương 34: Phượng Hoàng.
Chương 35
Chương 35: Hồ Điệp
Chương 36
Chương 36: Giả chết
Chương 37
Chương 37: Tôn nghiêm
Chương 38
Chương 38: Thuần phục chim ưng
Chương 39
Chương 39: Ân oán
Chương 40
Chương 40: Gặp lại
Chương 41
Chương 41: Phá cục
Chương 42
Chương 42: Phản bội
Chương 43
Chương 43: Sơ hở
Chương 44
Chương 44: Ẩn nấp
Chương 45
Chương 45: Tin tức
Chương 46
Chương 46: Chất vấn
Chương 47
Chương 47: Nhẫn nại
Chương 48
Chương 48: Kinh thiên
Chương 49
Chương 49: Yêu sách
Chương 50
Chương 50: Truy vấn
Chương 51
Chương 51: Mò trăng đáy nước
Chương 52
Chương 52: Giao dịch
Chương 53
Chương 53: Lật trời
Chương 54
Chương 54: Tính toán
Chương 55
Chương 55: Thỏa hiệp
Chương 56
Chương 56: Phản kích
Chương 57
Chương 57: Sự thật
Chương 58
Chương 58: Kế hoạch
Chương 59
Chương 59: Phán quyết
Chương 60
Chương 60: Chương cuối
Chương 61

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngọc Tỏa Dao Đài
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...