Ngoại Tình Vô Số Lần – Chương 20: . Ngoại*tinh với em vợ / Màn "bơ" play - Chương 20
Ngoại Tình Vô Số Lần
Như một giọt nước ném vào chảo dầu sôi, không khí trong căn phòng lập tức bùng nổ hơi thở ái muội và nóng bỏng.
Cả người Đàm Thi bị hành động đột ngột của Cố Dĩ Nguy làm cho ngã nhào ra phía sau, nhưng ngay lập tức cô lại bị cánh tay rắn chắc của hắn khóa chặt trong lòng. Cố Dĩ Nguy ngấu nghiến m.út lấy đôi môi mềm mại, quấn quýt lấy đầu lưỡi cô, thu hết mọi mật ngọt vào khoang miệng mình.
Đàm Thi trợn tròn mắt, đôi tay bị ép chặt trên khuôn ngư.c vững chãi của hắn. Cô vừa muốn đẩy ra, lại vừa muốn dang tay ôm lấy thật chặt. Cố Dĩ Nguy khẽ nới lỏng lực đạo nhưng vẫn không ngừng khuấy đảo môi lưỡi cô, giọng nói khàn đặc vì du.c vọng:
“Đêm hôm đó, anh đã muốn hôn em như thế này rồi.”
“Em gan lớn thật đấy, Đàm Thi.”
“Đêm đó thực sự là em, đúng không?”
Đàm Thi nhắm mắt lại, cơ thể khẽ run rẩy: “Anh rể...”
Anh sẽ thấy em ghê tởm sao? Sẽ thấy em là đứa em gái đê tiện, dám tơ tưởng đến người đàn ông của chị mình sao?
Cố Dĩ Nguy cảm nhận được sự bất an của người phụ nữ trong lòng, hắn dịu dàng vuốt ve mái tóc cô rồi lại vùi đầu vào một nụ hôn sâu hơn. Mọi lời nói lúc này đều trở nên thừa thãi. Đàm Thi hoàn toàn buông xuôi, để mặc bản thân sa đọa. Đầu lưỡi cô chủ động quấn quýt lấy thứ thô cứng của người đàn ông.
Cả hai vừa hôn vừa dìu nhau đi. Cố Dĩ Nguy đẩy Đàm Thi ngã xuống sofa, nhanh tay tháo cúc áo sơ mi sẫm màu, để lộ lồng ngư.c vạm vỡ. Người phụ nữ bên dưới mềm mại đến lạ kỳ, hoàn toàn đối lập với vẻ ngoài lạnh lùng thường ngày. Hắn nắm lấy vòng eo thon gọn, luồn tay vào vạt áo cô, bao trọn lấy đôi gò bồng đảo căng tròn.
Đôi nhũ này vừa mềm vừa lớn, chạm vào như ngọn núi tuyết đang tan chảy. Giữa hai đỉnh núi cao ngất là một khe rãnh sâu hun hút, bàn tay hắn phủ lên có thể cảm nhận được chút mồ hôi dính nhớp gợi du.c. Hắn kéo cổ áo cô xuống, ngậm chặt lấy đầu t.i đang cươ/ng cứng.
“Anh rể... ngứa quá...”
Đàm Thi thốt lên tiếng ren*rỉ tinh tế. Cô ôm lấy đầu hắn, ngón tay luồn vào tóc hắn mà cấu xé. D.âm dịch trong cơ thể bắt đầu tuôn trào không dứt. Cô nhớ lại đêm mê loạn trước đó, khi cô là người kiểm soát, trói buộc hắn. Còn giờ đây, chỉ cần một đôi tay, hắn đã khiến cô nhũn ra như nước trên ghế sofa.
Vì chưa tắm nên làn da Đàm Thi ấm nóng và khô ráo, từng lỗ chân lông như đang nở rộ dưới sự vuốt ve của hắn. Cố Dĩ Nguy li ếm láp khắp bầu ngư.c cô cho đến khi nó bóng loáng nước bọt. Hắn chậm rãi hôn xuống bụng dưới, gặm nhấm, li ếm láp một cách tỉ mỉ. Đầu lưỡi hắn xoay vòng quanh rốn, để lại những dấu răng nhàn nhạt trên làn da trắng ngần.
Đàm Thi nổi da gà khắp người. Bụng dưới quá nhạy cảm, bên dưới lớp da mỏng là nội tạng và dòng máu đang sôi s.ụ.c. Phía dưới là lỗ l*n khao khát được lấp đầy, phía trên là đôi gò bồng đảo chờ mong được m.út mát. Hắn như đã nắm thóp được toàn bộ điểm yếu trên cơ thể cô.
Cố Dĩ Nguy lúc này như quay lại cơn hưng phấn mãnh liệt từ lần đầu thấy Đàm Thi nhiều năm trước. Khác là giờ đây, hắn không chỉ muốn đ.âm rút đơn thuần, hắn muốn gặm nhấm, nuốt chửng từng tấc thịt trên người cô gái này.
Hắn vội vã cởi phăng chiếc quần của cô, bẻ rộng đôi chân dài để lộ đóa hoa bí ẩn đỏ tươi đang rỉ nhựa. Hô hấp hắn nặng nề, ánh mắt rực lửa du.c vọng. Một cái miệng ở trên, một cái miệng ở dưới, tất cả đều đang khát khao.
Cố Dĩ Nguy không do dự, cúi đầu áp chặt môi vào lỗ l*n của Đàm Thi.
“Anh... anh rể! Bẩn...” Đàm Thi run bắn người. Cô không ngờ hắn lại chịu li ếm nơi đó cho mình.
“Không bẩn, Thi Thi... sao em lại ướt thế này...”
Hắn banh rộng cánh hoa, dùng lưỡi li ếm láp. Cảm nhận được sự co thắt mời gọi, hắn đưa hai ngón tay vào thăm dò. Nơi này vừa chặt vừa nóng, là nơi hắn hằng mong nhớ bấy lâu. Nhìn cô bị động đón nhận khoái cảm, thú tính trong hắn càng trỗi dậy. Hắn vùi đầu vào m.út mát d.âm dịch, chiếc mũi cao thẳng liên tục đè ép lên hạt le nhạy cảm.
Đàm Thi nắm chặt ga giường, ngửa cổ ren*rỉ. Toàn bộ linh hồn cô như tan chảy. Đây là anh rể cô, người đàn ông của chị gái cô. Ánh mắt hắn vốn luôn lạnh nhạt, coi cô như cỏ rác, giờ đây lại đang cuồng nhiệt phục vụ nơi tư mật của cô.
Hãy cùng nhau dơ bẩn đi, anh rể.
Lỗ l*n bị li ếm m.út đến sưng đỏ. Chiếc lưỡi của hắn hung hăng ra vào như một chiếc duong*vat giả, răng nghiền ép nhẹ nhàng khiến Đàm Thi không ngừng uốn éo, đưa hông tới trước để được hắn ngậm sâu hơn. Khi cô đạt đến cao trào, Cố Dĩ Nguy mới ngồi dậy, nâng khuôn mặt đẫm mồ hôi của cô lên: “Anh rể b.ú có sướ/ng không?”
Dưới lớp quần của hắn, gậy*thit đã dựng đứng lên một khối to lớn. Đàm Thi cúi xuống hôn lên môi hắn, nếm lấy mùi vị d.âm dịch của chính mình: “Sướ/ng lắm... nhưng em muốn con*c*c của anh rể đ.âm vào cơ, thọc sâu vào cho em, em ngứa quá...”
Cố Dĩ Nguy bóp mạnh ngư.c cô: “Đây là của chị em đấy, em chắc chắn muốn ăn chứ?”
“Em muốn ăn thật lâu, anh rể đ.u chết em đi!”
Cố Dĩ Nguy không nhịn nổi nữa, hắn lột phăng quần áo, phân thân đỏ tía tanh nồng sừng sững hiện ra. Hắn định đi tìm bao cao su nhưng Đàm Thi đã ngăn lại.
“Không cần bao. Toàn bộ em đều là của anh, lỗ nào cũng là của anh hết. Em muốn nuốt trọn tinh*dich của anh rể vào bụng...”
Cô há miệng ngậm lấy cự vật to lớn, không mấy thuần thục nhưng vô cùng nhiệt tình. Cố Dĩ Nguy thở hắt ra, gân xanh nổi đầy trán: “Thi Thi sao lại ngoan thế này.”
Hắn túm tóc cô, bắt đầu nhịp thúc nhả trong khoang miệng cô. Đàm Thi bị đ.âm sâu đến mức nước mắt sinh lý trào ra. Hắn rút ra, ôm lấy cô, hôn lên khóe mắt đỏ hoe: “Có khó chịu không?”
“Không, anh rể.”
Hai người trán kề trán, hơi thở quấn quýt. Cố Dĩ Nguy thừa nhận, cô bé này đã khiến hắn mơ mộng xuân sắc từ nhiều năm trước. Hắn từng ghê tởm bản thân, từng cố kìm nén để làm người chồng tốt, nhưng Đàm Thi là một ngoại lệ không thể cưỡng lại. Hắn đã không còn là Cố Dĩ Nguy của ngày xưa, mà là một kẻ tỉnh táo sa đọa trong bể du.c.
Hắn lật cô nằm ngửa trên sofa, đỡ lấy gậy*thit đ.âm mạnh vào mật đạo mềm mại. Lớp thịt chặt chẽ bị cưỡng ép banh ra, phân thân thô cứng vuốt phẳng từng nếp nhăn bên trong.
“Thi Thi, sao mà chặt thế này!”
Đàm Thi banh rộng chân, uốn éo hông để chứa đựng hắn: “Anh làm em nhiều vào... cho nó chỉ nhận ra anh thôi...”
Câu nói dam*dang ấy khiến Cố Dĩ Nguy phát điên. Hắn thúc mạnh liên hồi, tiếng thịt va chạm "bạch bạch" vang dội cả căn phòng.
“Thích không? Thích anh trộm người đàn ông của chị em để đ.u em thế này không?”
Mỗi lời chất vấn là một cú thúc lút cán. Đàm Thi lún sâu vào ghế sofa, đôi gò bồng đảo rung rinh theo nhịp đ.âm rút. Cô cắn môi, không trả lời nhưng mật dịch lại tiết ra càng nhiều làm ướt sũng cả sofa.
Hắn ngậm lấy môi cô, hạ thân vẫn không ngừng nghỉ: “Đàm Thi, lần đầu gặp em anh đã muốn làm thế này rồi.”
Đàm Thi chấn động. Cô không ngờ người đàn ông hoàn hảo của chị mình lại cũng tơ tưởng đến đứa em gái nhỏ bé, trầm mặc như cô.
“Sâu quá... anh rể... sâu quá...”
Tiếng ren*rỉ của cô bị đ.âm cho vụn vỡ. Cô quấn chân quanh eo hắn, cố gắng nâng mô/ng đón nhận cự vật. Cố Dĩ Nguy bế thốc cô lên, đổi tư thế cô ngồi trên người mình, rồi liên tục nâng người cô lên cao để gậy*thit đ.âm sâu vào tận t.ử c.u.ng.
D.âm dịch bắn tung tóe theo từng cú thúc. Đúng lúc cao trào thì điện thoại Cố Dĩ Nguy reo lên. Cả hai khựng lại.
Là Đàm Trăn.
Sự căng thẳng tột độ khiến mật đạo Đàm Thi co thắt dữ dội, siết lấy gậy*thit của hắn. Cố Dĩ Nguy ôm lấy cô đứng dậy, khiến cô ngồi mạnh xuống phân thân đang sưng to. Hắn một tay bóp mô/ng cô, một tay bắt máy.
“Chồng ơi, hai người đang làm gì đấy?” Giọng Đàm Trăn dịu dàng vang lên.
Cố Dĩ Nguy cố giữ giọng bình thản: “Xem phim.”
“Bánh kem ngon không?”
“Chưa ăn, anh đợi em về ăn cùng.”
“Thôi đừng đợi, tối nay em phải ở lại khách sạn không về được. Hai người ăn đi.”
Trong khi nói chuyện, Cố Dĩ Nguy lấy bơ và sốt chocolate trên bánh kem trét đầy lên bầu ngư.c trần của Đàm Thi rồi cúi đầu m.út mát. Đàm Thi liều mạng nén tiếng ren*rỉ, toàn thân run bần bật vì kích thích. Cô thấy anh rể mình thật đáng sợ, hắn vừa trò chuyện với vợ vừa ăn "bánh kem" trên người em vợ mình.
Hắn áp đôi môi dính đầy bơ chocolate lên môi Đàm Thi, rồi nói vào điện thoại: “Cảm ơn vợ, anh thích lắm, ăn rất ngon.”
Sau khi cúp máy, hắn đặt cô lên bàn ăn, dùng bơ bôi khắp cổ, ngư.c và bụng cô.
“Của anh. Tất cả đều là của anh.”
Hắn li ếm sạch lớp bơ trên người cô, hạ thân không ngừng đ.âm rút mạnh bạo. Đàm Thi nằm ngửa trên bàn, uốn éo đón nhận.
“Anh rể, ăn trọn em đi!”
Tiếng va chạm da thịt, tiếng ren*rỉ và tiếng thở dốc hòa quyện. Cố Dĩ Nguy nâng một chân cô lên vai, đ.âm lút cán vào tận t.ử c.u.ng. Sau một hồi điên cuồng, hắn gầm nhẹ một tiếng, b.ắ.n t.i.n.h*dich nồng đậm vào sâu bên trong cô.
Cả hai rã rời. Hắn bế cô vào phòng tắm, dưới vòi hoa sen, hắn lại một lần nữa ép cô vào tường để tiếp tục một trận ho/an á/i mới. Đêm đó, họ trút hết sự xấu xa và du.c vọng vào cơ thể nhau, bỏ mặc luân thường đạo lý.
Ở một nơi khác, Tiết Linh nghe qua máy nghe trộm, vừa tự an ủi mình vừa thì thầm: “Đàm Thi, đến cả em cũng... Vậy thì tại sao tôi lại không thể chứ?”
【Lời tác giả:】
Sướ/ng quá sướ/ng quá.
Cố Dĩ Nguy: Tiết Linh chắc từ bỏ rồi nhỉ.
Tiết Linh: Anh ơi, để em làm cho anh một ván lớn.













