Ngoại Tình Vô Số Lần – Chương 2: . Lam*tinh với vợ dùng bao - Chương 2
Ngoại Tình Vô Số Lần
Cố Dĩ Nguy kết thúc chuyến công tác, hắn tạt ngang ăn vội một bữa lót dạ rồi mới thong thả lái xe về nhà.
Lúc hắn bước vào, Đàm Trăn đang mải mê vẽ tranh. Ánh đèn vàng ấm áp trong phòng bao phủ lên gương mặt thanh tú, mềm mại của vợ hắn. Nhìn cảnh tượng ấy, Cố Dĩ Nguy bỗng thấy lòng mình bình yên đến lạ, ánh mắt hắn bất giác tan chảy thành vẻ dịu dàng, trìu mến.
Bình thường khi đã cầm cọ, Đàm Trăn gần như cách biệt với thế giới, chẳng điều gì có thể làm cô xao nhãng, ngoại trừ chồng mình. Thế nên, khi ngẩng đầu lên thấy người đàn ông vừa đi xa vài ngày đã đột ngột đứng trước mặt, cô còn ngỡ mình đang hoa mắt. Giây tiếp theo, cô liền buông rơi cọ vẽ, vui sướ/ng chạy ào tới: "Chồng! Sao anh về nhanh vậy?"
Vợ hắn đã cận kề ngưỡng tuổi ba mươi, vậy mà lúc nào cũng hồn nhiên như một đứa trẻ.
Cố Dĩ Nguy khẽ bật cười, đưa tay ôm trọn lấy vợ vào lòng, đặt một nụ hôn lên đôi má trắng ngần: "Ừm, vì nhớ em quá, bà xã."
Hắn thốt ra những lời tình tứ đầy chân thành, gương mặt vốn dĩ lãnh đạm giờ đây chỉ còn lại sự ôn nhu và cưng chiều tột bậc. Chẳng ai có thể ngờ được rằng, chỉ mới hai giờ trước, chính người đàn ông này còn đang hùng hục lam*tinh một cách tàn bạo với cô tình nhân nhỏ bé của mình.
Đàm Trăn đương nhiên chẳng hay biết gì, cô hạnh phúc đến mức hai má ửng hồng, khẽ nũng nịu: "Chỉ giỏi khéo miệng."
Nói đoạn, cô lo lắng hỏi hắn đã ăn tối chưa. Lúc này đã gần mười giờ đêm, Cố Dĩ Nguy thật ra đã ăn rồi, nhưng hơi thở hắn bỗng trở nên nặng nề hơn, hắn cúi xuống cắn nhẹ vào vành tai trắng xinh của vợ: "Chưa ăn. Anh muốn ăn em cơ."
Đàm Trăn lườm hắn một cái đầy tình tứ, nhưng thâm tâm cô cũng đang rạo rực nỗi nhớ nhung, thế nên cô chẳng phản khá.ng mà còn nhón chân hôn đáp lại chồng mình. Cố Dĩ Nguy lập tức cuồng nhiệt hôn sâu, đôi bàn tay cả hai bắt đầu luồn lách, khám phá những đường cong quen thuộc trên cơ thể đối phương.
Trong cơn mê đắm, Đàm Trăn chợt sực nhớ ra, khẽ hỏi: "Chồng, anh không tắm sao?"
Cố Dĩ Nguy vừa mới tẩy rửa sạch sẽ xong, nhưng để tránh bị vợ nghi ngờ, hắn hôn chầm bập lên khuôn miệng nhỏ nhắn đang hé mở, rồi một tay bế bổng cô lên hướng về phía phòng tắm: "Chúng ta tắm cùng nhau."
Phòng tắm chẳng mấy chốc đã ngập tràn sắc xuân. Tiếng thở dốc thô nặng của người đàn ông hòa quyện cùng những tiếng ren*rỉ ngọt ngào của người phụ nữ. Ngay khi hắn đỡ lấy con*c*c đang cươ/ng cứng chuẩn bị tiến vào, Đàm Trăn bỗng lắc nhẹ cánh tay chồng: "Chồng ơi, dùng bao đi."
Năm nay Đàm Trăn hai mươi tám tuổi, cô vẫn chưa muốn vướng bận chuyện con cái. Cô chỉ muốn mãi mãi là đứa trẻ duy nhất được Cố Dĩ Nguy yêu chiều, bảo bọc.
Cố Dĩ Nguy cố gắng bình ổn nhịp thở, hôn nhẹ lên trán vợ rồi rút phân thân ra để đi tìm bao cao su. Trong khoảnh khắc ấy, tâm trí hắn bỗng hiện về sự mãnh liệt, cuồng loạn với cô nhân tình cách đây hai tiếng. Hắn chợt thấy một sự mỉa mai đến nực cười: Lam*tinh với vợ thì phải dùng bao, trong khi lại bắn hết tinh*dich vào thẳng bên trong người tình nhân.
Nhưng suy nghĩ đó cũng chỉ xẹt qua trong đầu. Ngay sau đó, hắn đã lại toàn tâm toàn ý đắm chìm vào cuộc ho/an á/i nồng nàn với vợ mình.
…
Nếu hỏi Cố Dĩ Nguy có yêu vợ không, câu trả lời chắc chắn là có. Hắn và Đàm Trăn vốn là thanh mai trúc mã, hắn đã dành tình cảm cho cô từ thuở nhỏ và từng thề thốt sẽ che chở cô cả đời. Khi rước được cô về dinh, Cố Dĩ Nguy thật sự cảm thấy mình đã có được cả thế giới trong tay.
Hắn chăm sóc vợ tỉ mỉ đến từng li từng tí. Trong mắt bạn bè, họ chính là cặp vợ chồng kiểu mẫu, một câu chuyện tình đẹp như mơ từ thuở còn mặc đồng phục cho đến khi khoác lên mình váy cưới trắng tinh khôi. Thế nhưng, theo thời gian, khi ôm người vợ dịu dàng trong lòng, hắn bắt đầu cảm thấy có chút gì đó tẻ nhạt và vô vị.
Rõ ràng hắn đã có tất cả: sự nghiệp lẫy lừng, gia đình êm ấm, tình yêu sắt son.
Có một lần đi uống rượu tiếp khách, hắn đứng tựa vào ban công, đầu óc có chút chếnh choáng. Vợ hắn vẫn đang thức chờ hắn ở nhà, nhưng đó là lần đầu tiên hắn cảm thấy không còn khao khát được trở về tổ ấm của mình nữa.
Chính lúc đó, hắn nhìn thấy Chu Mạt — một cô gái trẻ trung, xinh đẹp và thuần khiết như một con nai nhỏ. Chẳng biết là do hơi men hay do bầu không khí lúc ấy, tóm lại là hắn đã "cứng". Một chút cảm giác tội lỗi thoáng qua, nhưng nhiều hơn cả là sự bừng tỉnh đầy kích thích. À, hóa ra thứ hắn thực sự khao khát, chính là bản thân hắn.
Thế là hắn tiến tới, đưa ra cái giá của mình cho cô gái trông có vẻ ngây thơ nhưng ánh mắt lại lấp lánh du.c vọng kia. Chu Mạt tỏ ra sợ hãi, nhưng Cố Dĩ Nguy thừa hiểu cô ta sẽ không từ chối. Quả nhiên, sau một hồi cân nhắc, cô ta đã lẳng lặng đi theo hắn đến phòng khách sạn.
Cố Dĩ Nguy thô bạo đẩy cô gái xinh đẹp ấy lên giường. Chu Mạt run rẩy, nhưng cô ta cố gắng tỏ ra ngoan ngoãn hết mức. Phân thân của hắn chưa bao giờ cươ/ng cứng đến mức ấy. Hắn hùng hổ đ.âm sầm vào cơ thể non nớt, con*c*c khổng lồ bắt đầu cuộc khai phá trong huy*t đạo chật hẹp của cô gái. Máu tươi và d.âm dịch trào ra, nơi tư mật của cô ta chặt đến mức khiến hắn thấy hơi đau.
Con*c*c vốn chỉ thuộc về duy nhất một người vợ, giờ đây lại vì một người đàn bà khác mà cứng như sắt đá. Nó hăng máu cày xới không biết mệt mỏi trong cơ thể người khác, để rồi cuối cùng, dòng tinh*dich đậm đặc được bắn đầy vào tận sâu bên trong huy*t nhỏ ấy.
Cố Dĩ Nguy hiểu rằng, đây mới chỉ là sự bắt đầu. Đó không chỉ là sự bắt đầu của một đêm tình chớp nhoáng, mà còn là khởi đầu cho cuộc đời ngoại*tinh đầy tội lỗi của hắn. Hắn biết, có lẽ cả đời này hắn sẽ mãi mãi mắc nợ người vợ mà hắn yêu thương tha thiết.
Lời của tác giả:
Sau này, cảnh lên giường của nam chính với vợ sẽ không đặc biệt chi tiết, bởi vì những người yêu thích thể loại ngoại*tinh này không thích đọc cảnh nóng với vợ cả.













