Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngõ Cũ Tình Sâu – Chương 8: Đêm qua ngủ không ngon giấc à?

Ngõ Cũ Tình Sâu

Tác giả: Tứ Hành Nhất
Lượt đọc: 101
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hứa An Ý cũng ngẩn ra không kịp phản ứng lại, nghe Trình Hách Đông nói thì vô thức lắc đầu: “Không phải, là Khốn Khốn tìm anh.”

Cánh cửa vừa mở ra là nhóc con kia đã nhanh nhẹn lách mình vào phòng của Trình Hách Đông, lúc cô cúi đầu nhìn lại thì đã không thấy bóng dáng con mèo đâu nữa.

Trên mặt Hứa An Ý thoáng qua vẻ ngượng ngùng.

Như muốn giúp cô giảm bớt sự khó xử, Trình Hách Đông chủ động mở lời: “Buổi tối Khốn Khốn thường ngủ trong phòng của tôi, vừa nãy tôi đang nghe điện thoại nên không nghe thấy nó cào cửa.”

Chỉ riêng việc anh nuôi mèo và chấp nhận cho mèo vào phòng ngủ là đã khiến Hứa An Ý âm thầm xếp Trình Hách Đông vào kiểu người lương thiện rồi.

Cô gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, chân lùi lại một chút rồi chỉ vào phòng mình: “Vậy, nếu không có việc gì nữa thì tôi về phòng trước đây.”

“Buổi sáng cô thường thức dậy lúc mấy giờ?” Trình Hách Đông đột nhiên đổi chủ đề, bất ngờ hỏi một câu.

Hứa An Ý lấy làm khó hiểu, nhưng vẫn đáp: “Khoảng tám giờ sáng.”

Đương nhiên đây là trong trường hợp cô không bị mất ngủ.

“Ừm.” Trình Hách Đông nói tiếp, “Vậy nhớ xuống lầu ăn sáng nhé.”

Hóa ra đang nói chuyện này...

Sự tinh tế và chu đáo của ông chủ Trình đúng là không chê vào đâu được.

Một cảm giác ấm áp bất ngờ tựa như những chú cá nhỏ bơi lượn linh hoạt, nhẹ nhàng len lỏi vào trái tim tạo nên những gợn sóng lăn tăn. Hứa An Ý cũng chẳng rõ đã bao lâu rồi mình chưa từng được nghe những lời này.

Cô vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, nhưng giọng điệu có hơi kìm nén: “Được.”

Sau khi về phòng, cùng với tiếng khóa cửa vang lên, trong lòng Hứa An Ý cũng tĩnh lặng trở lại.

Ánh mắt cô rơi vào chiếc vali vẫn chưa sắp xếp xong, càng lúc càng cảm thấy chuyến đi này dường như đã có ý nghĩa thật sự.

Ga trải giường và chăn gối của homestay đồng nhất một màu trắng nên trông rất sạch sẽ, nhưng Hứa An Ý vẫn chưa quen được chỗ ngủ mới, cô phải thay bộ ga giường bốn món mà mình mang theo thì mới thấy thuận mắt hơn nhiều.

Cô vệ sinh cá nhân rồi nằm lên giường, chút men say từ rượu trái cây cũng theo đó mà tan biến hết thảy.

Hứa An Ý cầm điện thoại lên xem, phát hiện * có thêm vài tin nhắn chưa đọc.

Từ khi đặt chân đến homestay cô chưa có lúc nào rảnh rỗi, đến nỗi tin nhắn Diệp Oánh gửi cho cô vào buổi chiều cô cũng chưa kịp trả lời, mà cũng không biết phải trả lời thế nào. Chắc là vì không nhận được hồi âm nên Diệp Oánh lại gửi thêm vài tin, ồ ạt kéo đến như thủy triều.

[Chê mạnh đấy nhé! Làm gì mà mãi không trả lời tin nhắn của tớ thế?!!]

[Vẫn đang quay video à?]

...

Tin nhắn được gửi lúc tám giờ rưỡi tối, giờ này Hứa An Ý mới đọc được. Cô cũng không biết phải diễn tả cảm giác này như thế nào, nhưng nói chung là không được dễ chịu.

Vì bí ý tưởng mới nên Hứa An Ý đã ngừng cập nhật tài khoản một tháng, trong khoảng thời gian bế tắc này cô từng tâm sự với Diệp Oánh chuyện này, thậm chí còn nghĩ đến việc từ bỏ quay video. Thế nhưng đối phương rõ ràng chẳng mảy may để tâm, vẫn hỏi cô là có phải vì bận quay video nên mới không trả lời tin nhắn không.

Cô tự cho rằng mình không có tư cách để yêu cầu đối phương phải nhớ hết mọi chuyện về mình, nhưng dù sao cô vẫn cảm thấy buồn bã và chạnh lòng vì sự lơ đễnh của bạn thân.

Hứa An Ý hít sâu một hơi, hàng mi khẽ chớp nhẹ, hồi âm lại một câu.

[Chiều nay tớ hơi bận nên không kịp xem điện thoại.]

Một câu trả lời bình thản đã đè nén mọi cảm xúc sâu kín.

Bên phía Diệp Oánh hình như cũng đang bận, gần mười phút sau mới trả lời tin nhắn.

[Tớ vừa thoát khỏi cái công ty bóc lột sức lao động kia, bọn họ lại định bắt tớ tăng ca, nhưng may mà tớ chuồn kịp.]

Diệp Oánh lại trút bầu tâm sự như thường lệ.

Hứa An Ý không trả lời.

Một lát sau, đối phương lại gửi thêm hai tin nhắn.

[Tối nay cậu có bận gì không? Mai tớ nghỉ bù không đi làm, bây giờ tớ đến thẳng nhà cậu rồi hai đứa mình cùng đi ăn khuya nhé. Dạo này vì bị công ty vắt kiệt sức mà lâu lắm rồi hai đứa mình chưa hẹn nhau đi ăn.]

[Lại một ngày nhớ tay nghề nấu nướng của đầu bếp An....]

Theo lời nhắc nhở của Diệp Oánh, Hứa An Ý cũng thử hồi tưởng lại, hình như đã ba tháng rồi hai người họ chưa hẹn nhau đi ăn.

Mặc dù cả hai đều ở chung một thành phố, nhưng Diệp Oánh bận rộn vô cùng, cô ấy làm trong bộ phận q//u//a//n h//ệ công chúng của một công ty internet, tăng ca là chuyện như cơm bữa. So với Diệp Oánh, Hứa An Ý làm nghề tự do nên có nhiều thời gian rảnh hơn.

Cũng vì lẽ đó mà những buổi hẹn hò của hai người đa phần đều sắp xếp theo thời gian của Diệp Oánh. Thêm vào đó, Hứa An Ý vốn là blogger ẩm thực với tay nghề nấu nướng siêu giỏi, nên việc đến nhà cô ăn uống cũng đã trở thành một lẽ tự nhiên, cả hai đã quen với hình thức này rồi.

Nhắc mới nhớ, việc hai người quen biết và có thể trở thành bạn bè suốt năm năm cũng là điều khá bất ngờ.

Diệp Oánh có tính cách hoạt bát nhiệt thành, còn Hứa An Ý thì hướng nội hơn. Hai người quen nhau từ hồi đại học, vì lấy nhầm một kiện hàng mà từ đó mới biết nhau, về sau vì cùng yêu thích mô hình thu nhỏ nên Diệp Oánh thường chủ động trò chuyện với Hứa An Ý, thỉnh thoảng còn rủ cô đến cửa hàng để tìm kiếm các sản phẩm mới.

Hứa An Ý trầm tính và độc lập, không khéo trong việc giao tiếp với bạn bè, ngay cả với bạn cùng phòng cũng chẳng mặn mà gì mấy. Cô biết rõ tính cách của mình, thậm chí còn sợ sẽ không xử lý khéo những mối q//u//a//n h//ệ thân thiết như bạn bè.

Nhưng Diệp Oánh lại rất khéo trong việc kết bạn, cũng rất nhiệt tình. Theo thời gian trôi dần, Hứa An Ý cuối cùng cũng đủ can đảm để bước ra khỏi vùng an toàn của mình, làm thân với Diệp Oánh, đó cũng là người bạn duy nhất suốt quãng đời sinh viên của cô.

Chỉ là bây giờ, tình bạn của hai người như bị một chiếc gai ẩn mình đ//â//m thủng một vết thương, để lộ ra những khe nứt mờ nhạt không rõ ràng.

Hứa An Ý băn khoăn một lúc lâu mới quyết định nói cho Diệp Oánh biết mình không có nhà, mà đang tìm một nơi nào đó để tạm trú.

Cô vốn tưởng Diệp Oánh sẽ thuận theo lời cô nói những câu nhẹ nhàng như “cô ấy cũng muốn” hoặc hỏi “chỗ đó có vui không”, nhưng không hề.

Diệp Oánh hỏi ngược lại cô:

[Cậu ra ngoài chơi rồi à? Sao không nói trước với tớ một tiếng.]

Hứa An Ý thẫn thờ nhìn câu nói trên màn hình điện thoại, không biết nên đọc câu nói đó với ngữ điệu như thế nào, cũng không biết nên diễn giải cảm xúc đằng sau câu nói đó ra sao.

Diệp Oánh đang giận vì cô không báo trước, hay chỉ đơn thuần là một lời hỏi han bâng quơ không mang theo ý tứ gì?

Hứa An Ý bị chìm đắm vào trạng thái tự vấn mãi không tìm được lời giải. Một cảm giác bất lực xâm chiếm toàn thân, tựa như đang chìm sâu vào một hồ nước đọng, càng vùng vẫy lại càng cảm thấy nghẹt thở.

Cuối cùng, cô đành t//ê d//ạ//i trả lời lại một câu.

[Là quyết định đột xuất, phải đi gấp.]

Quả thật là quyết định đột xuất, nhưng liệu có thực sự vội vã đến mức chẳng có cả thời gian nói với bạn bè một tiếng?

Hứa An Ý không muốn đào sâu vào câu trả lời cho vấn đề này.

Chẳng biết Diệp Oánh tin câu trả lời của cô được bao nhiêu, nhưng cũng không tiếp tục chủ đề này nữa.

Hai người trò chuyện được vài câu rồi cuối cùng cũng kết thúc một cách vội vã khi Diệp Oánh bảo lúc nào được nghỉ phép sẽ đến tìm cô chơi, còn Hứa An Ý thì đồng ý.

Thoát khỏi giao diện trò chuyện *, Hứa An Ý cảm thấy mình như vừa trải qua một cuộc chiến tiêu hao sức lực không hồi kết, vẫn còn mang dáng vẻ tả tơi của một chiến bình vừa nếm mùi thất bại. Một khối chì vô cùng nặng nề bỗng nhiên đè chặt lên lồng n//g//ự//c cô, khiến cô không sao thở nổi.

Đêm tàn, cơn gió ngoài ô cửa sổ mang theo hơi lạnh lướt qua khe cửa, mang theo tiếng thì thầm khe khẽ len vào phòng, không hề có một phút giây nào lặng yên. Ánh trăng bàng bạc chiếu vào khung cửa sổ, Hứa An Ý không nỡ kéo rèm, thậm còn mở hờ cửa sổ không đóng kín.

Chìm sâu trong vòng xoáy suy tư t//ê d//ạ//i, thời gian như ngưng đọng, cơ thể cô dường như cũng bị đóng băng.

Chiếc điện thoại sắp tắt màn hình lại hiện lên tin nhắn, ánh sáng hắt lên khuôn mặt trắng nõn của Hứa An Ý.

Cô hoàn hồn, mở tin nhắn ra xem thử, là tin nhắn từ Trình Hách Đông gửi đến.

[Ban đêm ở đây mát mẻ, trước khi ngủ cô nhớ khép cửa sổ lại nhé.]

Dù sao cũng gần núi, chênh lệch nhiệt độ lớn, càng về khuya nhiệt độ càng xuống thấp.

Đồng tử của Hứa An Ý hơi co lại, cô nhìn chăm chú vào tin nhắn này một hồi lâu rồi mới đứng dậy khép cửa sổ.

Cô bất chợt quên mất vị trí phòng của Trình Hách Đông, nếu anh cố ý nhìn nghiêng từ cửa sổ, có thể thấy được khung cửa sổ chưa khép lại của cô.

[Cảm ơn.]

Hứa An Ý soạn hai chữ rồi gửi đi.

Cô lại mở đồng hồ trên điện thoại, đặt báo thức vào lúc bảy rưỡi sáng.

Khoảnh khắc đặt điện thoại xuống, Hứa An Ý bỗng cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm đến lạ, có lẽ vì ánh trăng dịu dàng hay một lý do nào đó khó bề suy đoán, tóm lại, đó là một sự dao động vui vẻ đáng để cất giữ.

Cửa sổ đóng kín vẫn chẳng thể ngăn nổi ánh trăng trong vắt, gió cứ thế miên man thổi nhẹ qua màn đêm tĩnh lặng.

Đêm nay, gió vẫn dịu dàng ghé thăm như mọi khi.

Sáng sớm hôm sau, Hứa An Ý bị tiếng báo thức của mình làm cho tỉnh giấc.

Tuy đêm ở thôn cổ dễ ngủ hơn nơi phố thị ồn ào, nhưng cô vẫn mất ngủ trong nửa đ//ê//m đ//ầ//u, dù cố gắng ép mình không nghĩ ngợi gì, song tâm trí lại càng thêm tỉnh táo, cứ bồn chồn không tài nào chợp mắt được, mãi đến hơn hai giờ sáng mới nhọc nhằn chìm vào giấc ngủ.

Buổi sáng lúc thức dậy, cô ngẩn người ngồi t//r//ê//n g//i//ư//ờ//n//g nhìn căn phòng vẫn còn xa lạ, x//o//a n//h//ẹ gò má rồi dần dần lấy lại ý thức.

Cô cũng không hẳn là buồn ngủ, chỉ là cảm giác lờ đờ, mơ màng khó tả.

Đi dép lê vào phòng tắm vệ sinh cá nhân xong xuôi, mắt cô cũng sáng rõ hơn nhiều.

Trong lúc xuống lầu, cô đi ngang qua khúc cua cầu thang, vô thức liếc nhìn căn phòng bên cạnh, thấy cánh cửa vẫn còn khép chặt.

Nhưng Hứa An Ý lại không hề cho rằng người nọ còn đang say giấc. Không hiểu sao, Trình Hách Đông lại cho cô cảm giác anh rất tự giác, không thuộc kiểu người thích ngủ nướng.

Quả nhiên khi xuống đến sảnh đa năng, cô thấy anh đang quay lưng về phía cầu thang tỉ mỉ sắp xếp bữa ăn sáng trên bàn.

“Chào buổi sáng.” Hứa An Ý lịch sự gật đầu chào hỏi.

Nghe thấy tiếng động, Trình Hách Đông vừa xoay người lại vừa đáp: “Chào buổi sáng.”

Ánh mắt vô thức dừng trên người cô gái đang từ trên lầu bước xuống, vẻ mặt Trình Hách Đông đột nhiên không còn kiểm soát được nữa, đôi mắt đen láy lấp lánh thậm chí chẳng thể rời đi ngay lập tức.

Hôm nay Hứa An Ý mặc một chiếc váy dài màu trắng, kết hợp với áo khoác cardigan kiểu Pháp màu đen, trên cổ đeo một sợi dây chuyền bạc mảnh mai có mặt dây chuyền lấp lánh, làm tôn lên làn da trắng ngần trên vùng cổ.

Vì ngủ không ngon nên sắc mặt không được tươi tắn lắm, cô cố ý trang điểm nhẹ nhàng để bừng lên sinh khí, vô tình tôn lên vẻ đoan trang vốn có của mình, khiến người khác không kìm được muốn nhìn lâu hơn.

Cảm nhận được có ánh mắt đang dõi theo mình, bờ vai Hứa An Ý thoáng cứng lại, một cảm giác không mấy tự nhiên bỗng nhiên trỗi dậy.

Cô nuốt khan, không chắc chắn lắm lướt mắt đánh giá lại bản thân, rồi mới nghiêng đầu thấp giọng hỏi anh: “Có chuyện gì sao?”

Sao anh lại nhìn cô như thế?

Trình Hách Đông cau mày, nhận ra sự thất thố của mình, anh âm thầm hít một hơi thật sâu. Anh dời tầm mắt, trở lại trạng thái tự nhiên rồi tiếp tục sắp xếp bát đũa: “Không có gì.”

“Lại đây ăn sáng đi.”

Hứa An Ý dù vẫn còn hoài nghi, nhưng cũng chẳng truy cứu sâu thêm, cô cất bước đến bên cạnh bàn ăn.

Buổi sáng trong sân có hơi ẩm, nên bình thường hay ăn sáng trong nhà.

Trình Hách Đông múc một bát cháo rồi tự nhiên đặt bên bên tay Hứa An Ý, nói: “Bữa sáng đơn giản thôi, không biết có hợp khẩu vị của cô không. Hoặc nếu cô muốn ăn gì thì có thể nói, lần sau tôi sẽ chuẩn bị.”

Hứa An Ý ít khi nhận được sự quan tâm như vậy, cô không quen lắm, vội vàng đưa tay ra nhận: “Thế này đã tốt lắm rồi, không cần phải rườm rà quá đâu.”

Trên bàn có cháo, bánh trứng, bánh hoa quế, trứng luộc… Đây thực sự không phải là bữa sáng đơn giản như lời Trình Hách Đông đã nói.

Hai người ngồi đối diện nhau ăn sáng, không khí xung quanh vô cùng yên tĩnh.

Hứa An Ý ăn tới nửa chừng mới sực nhận ra thiếu một người, cô chần chừ giây lát rồi mở miệng hỏi: “Hủ Dương... cậu ấy không ra ăn sáng à?”

Tay Trình Hách Đông đang cầm bát thoáng khựng lại, cất giọng nhàn nhạt hỏi vặn lại: “Cô gọi cậu ấy là gì cơ?”

Hứa An Ý ngẩng đầu nhìn anh, nhác thấy vẻ mặt của người đối diện, đột nhiên cô mất đi sự tự tin vốn có, chần chừ lặp lại: “Hủ Dương?”

Nói xong lại bổ sung thêm một câu: “Không phải cậu ấy nhỏ tuổi hơn sao?”

Hứa An Ý không phải người dễ làm thân, mới quen một ngày mà bỏ họ đi gọi thẳng tên thì có vẻ hơi thân mật, cô cũng chưa quen với sự thân thiết như vậy. Nhưng Hướng Hủ Dương quả thật nhỏ tuổi hơn cô, nếu gọi cả họ lẫn tên thì nghe không được lịch sự. Ngoài cách này ra, cô thực sự không biết gọi bằng gì nữa.

Hiện tại được Trình Hách Đông nhắc nhở, Hứa An Ý càng không dám chắc mình có gọi đúng không.

Cũng may là Trình Hách Đông nghe xong không có phản ứng gì, chỉ ừ một tiếng rồi đáp: “Tôi để phần cho cậu ấy rồi, bình thường cậu ấy hay dậy muộn.”

“Ồ.” Hứa An Ý gật đầu, lại cúi đầu tập trung ăn cháo.

Tốc độ ăn của Trình Hách Đông rất nhanh, Hứa An Ý còn chưa ăn hết một bát thì anh đã đặt đũa bát xuống, kết thúc bữa sáng của mình.

Dù không ai giục giã nhưng Hứa An Ý cũng ngầm thấy sốt ruột, bất giác tăng nhanh tốc độ ăn của mình.

Trình Hách Đông ăn xong cũng vội rời khỏi bàn ăn ngay, ngón tay anh nhẹ nhàng gõ trên mặt bàn, không biết đang suy nghĩ gì.

Nhìn thấy Hứa An Ý sắp ăn hết bát cháo, anh mới ngừng động tác, cất lời hỏi: “Đêm qua cô ngủ không ngon giấc à?”

Rõ ràng là một câu hỏi, nhưng Hứa An Ý lại nhận ra sự chắc chắn ẩn chứa trong ngữ điệu của anh, cô ngước mắt nhìn anh.

Trình Hách Đông dùng ngón tay chỉ vào hõm mắt dưới của mình: “Nhìn vào chỗ này là biết.”

Hứa An Ý vội vàng chạm nhẹ vào chỗ đó, lẽ ra nên dặm thêm chút kem che khuyết điểm.

Cô cũng không phủ nhận, nhẹ nhàng nói: “Đúng là có hơi mất ngủ.”

“Vì đổi sang môi trường mới nên chưa thích nghi được sao?”

Hứa An Ý ngập ngừng giây lát, cân nhắc câu chữ trong đầu rồi mới trả lời: “Cũng không hẳn vậy, môi trường của homestay thực ra rất lý tưởng.”

Đây cũng là lời thật lòng, bởi lẽ cô mất ngủ chẳng phải vì vấn đề môi trường mới gì cả.

Trình Hách Đông vô thức nhíu mày, trên gương mặt của người đối diện lại một lần nữa thấp thoáng nét ưu tư như khi anh vừa đón cô về đây, tựa như có chuyện phiền lòng gì đó đang đè nặng trong lòng.

Những người đến đây lưu trú hiếm khi không có chuyện gì phải lo nghĩ.

“Cô có biết tại sao homestay này lại được gọi là “Vân Đoan Tiểu Trúc” không?” Trình Hách Đông đột ngột nhắc đến chủ đề này.

Hứa An Ý lắc đầu, lắng nghe anh tự giải thích: “Bởi vì vào bình minh hoặc hoàng hôn, nơi đây là điểm gần rìa mây nhất.”

Ánh mắt Trình Hách Đông xuyên qua sảnh đa năng, neo đậu trên những ngọn núi xa xa ngoài cửa sổ, cất giọng đều đều: “Lô Xuyên nằm lọt giữa những ngọn núi, ẩn mình trong làn sương mù giăng mắc, như đang được cuộn mình vào giữa tầng mây bồng bềnh, và tất cả chúng ta đang ở trong đó.

“Thế nên, Hứa An Ý, cô có thể thả lỏng mình để tận hưởng cảm giác tuyệt vời này.”

Ánh mắt Trình Hách Đông chẳng biết từ bao giờ đã chuyển sang gương mặt của Hứa An Ý, bóng hình phản chiếu trong đôi đồng tử sâu thẳm của anh trở lên lấp lánh, như có thêm một vệt sáng nổi bật.

Màng nhĩ Hứa An Ý rung lên, mang theo cảm giác t//ê d//ạ//i ngứa ngáy xa lạ, lời nói của Trình Hách Đông tựa như tiếng vọng từ nơi xa thẳm, chứa đựng một sự rung chuyển mạnh mẽ và sức mạnh đánh thẳng vào tim.

Khoảnh khắc này, xung quanh yên ắng không một bóng người, trái tim Hứa An Ý đột nhiên đập dữ dội lạ thường.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Người dân chất phác thật thà, không có chuyện bắt cóc hay lừa gạt ai
Chương 2: Đúng vậy, còn đẹp hơn cả mấy cô diễn viên người mẫu
Chương 3: Bao ngủ ngon
Chương 4: Sức hút nam tính ngập trời
Chương 5:  Ấn tượng đầu tiên mà tôi mang đến không đủ thân thiện
Chương 6: Thích cô
Chương 7: Thứ anh Đông kinh doanh không phải là homestay
Chương 8: Đêm qua ngủ không ngon giấc à?
Chương 9: “Không tìm được đường về nhà à?”
Chương 10: Sao lại khóc?
Chương 11: “Hứa An Ý, cô đừng buồn, nếu không tôi sẽ tự trách mình đấy.”
Chương 12: Sao đến mùa thu rồi mà anh vẫn còn hừng hực sức sống thế?
Chương 13: Trình Hách Đông tặng hoa cho cô ư?
Chương 14: Tại sao lại không dám nhìn tôi
Chương 15: Anh đang xao động vì điều gì?
Chương 16: Cũng được, tùy cô thôi à
Chương 17: Không thể dựng chuyện có bạn gái được
Chương 18: Cô hoàn toàn không thể chống đỡ nổi bầu không khí mập mờ này
Chương 19: Anh hối hận vì đã không nán lại v//u//ố//t v//e thêm một lúc nữa.
Chương 20: “Thanh nhiệt càng tốt, tôi cũng đang cần cái đó”
Chương 21: “Với người khác tôi chưa chắc đã như vậy”
Chương 22: Tay Anh Hình Như Đang Dừng Đúng Chỗ Tôi Bị Va Phải
Chương 23: Hay là trên người Hứa An Ý có mùi của Trình Hách Đông…
Chương 24: Hứa An Ý khen cậu không ngớt miệng
Chương 25: Trước đây chưa từng nghĩ tới, nhưng bây giờ đã có suy nghĩ về việc kết hôn
Chương 26: Món đồ chơi nhỏ để dỗ cô
Chương 27: Không ngờ anh Đông cũng khá bám người đấy
Chương 28: Cô cũng được xem là người nhà của tôi
Chương 29: Hứa An Ý, cô nhảy đẹp lắm
Chương 30: Gặp ai cũng nhào vào lòng thế à?
Chương 31: Có thể bao trọn ông chủ Vân Đoan luôn rồi đấy
Chương 32: Hứa An Ý, cô sẽ rất may mắn
Chương 33: Ông chủ Trình, tôi nghi ngờ anh đang lừa tôi
Chương 34: Vô tình ‘đút’ cho anh một miếng...
Chương 35: Trình Hách Đông chăm sóc em chu đáo nhỉ?
Chương 36: Bởi vì nó có ông chủ Trình tuyệt vời nhất
Chương 37
Chương 38: Định tặng tôi một mái nhà sao?
Chương 39: Con lén giấu một cô gái xinh đẹp trong nhà hả!
Chương 40: “Tôi luôn có một nguồn sức mạnh dào dạt không ngơi nghỉ, để yêu em”
Chương 41: Mãi mãi ở bên anh
Chương 42: Hay là cùng nhau trải nghiệm l//ầ//n đ//ầ//u?
Chương 43: Hôn m//ạ//n//h b//ạ//o quá chẳng giữ ý tứ gì cả
Chương 44: Có thể nhẹ nhàng hơn chút không?
Chương 45: Với vóc dáng này của anh
Chương 46: Có tên đàn ông nào mà chẳng mang đủ ‘họa’ trên đầu
Chương 47: Vậy thì anh đã gặp được một bảo bối vô giá rồi…
Chương 48: Vậy tối nay chúng ta ngủ chung nhé?
Chương 49: Nhớ anh không?
Chương 50: Trình Hách Đông, anh đúng là một con cáo già giấu đuôi...
Chương 51: Giờ không ôm em được, đừng trêu ghẹo anh…
Chương 52: Nếu không phải tận hưởng, vậy sao em….
Chương 53: Cục cưng, chào mừng em trở lại Vân Đoan Tiểu Trúc
Chương 54: Nhất thời không kiềm chế được, anh sẽ cố nhịn
Chương 55: Đáng lẽ sáng nay anh nên ôm cô ngủ thêm một lát
Chương 56: Có cần dịch vụ bầu bạn về đêm không?
Chương 57: Anh bị mắc chứng ‘thèm được tiếp xúc d//a t//h//ị//t’ hả?
Chương 58: Hôn anh một cái mới tính là cảm ơn.
Chương 59: Anh lừa em lên giường đấy
Chương 60: Em thương anh nhiều hơn một chút đi
Chương 61: Bất ngờ dành cho em, chào mừng em về nhà……
Chương 62: Không nên tỏ tình nhiều, chỉ nên ‘l//à//m t//ì//n//h’ nhiều...
Chương 63: “Đây có phải là sức hấp dẫn từ bộ vest công sở không nhỉ?”
Chương 64: Em tưởng đây là một bài hát sao? Chỉ hát một lần là đủ?
Chương 65: HOÀN CHÍNH VĂN
Chương 66: NGOẠI TRUYỆN (1)
Chương 67: NGOẠI TRUYỆN (2)
Chương 68: NGOẠI TRUYỆN (3)
Chương 69: NGOẠI TRUYỆN (4)
Chương 70: NGOẠI TRUYỆN (5)
Chương 71: NGOẠI TRUYỆN (6)
Chương 72: NGOẠI TRUYỆN (7)
Chương 73: NGOẠI TRUYỆN (8)
Chương 74: NGOẠI TRUYỆN (KẾT)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngõ Cũ Tình Sâu
Chương 8: Đêm qua ngủ không ngon giấc à?

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8: Đêm qua ngủ không ngon giấc à?
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...