Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngõ Cũ Tình Sâu – Chương 39: Con lén giấu một cô gái xinh đẹp trong nhà hả!

Ngõ Cũ Tình Sâu

Tác giả: Tứ Hành Nhất
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Điện thoại rung lên bần bật, khoảnh khắc nhìn thấy tin nhắn, Hứa An Ý cảm nhận được tay mình thoáng t//ê d//ạ//i, mí mắt giật mạnh, lập tức ngồi bật dậy khỏi giường.

Sao cô lại quên mất rằng căn nhà mô hình đó có ý nghĩa như một mái nhà nhỉ!

Câu nói của Trình Hách Đông quá mơ hồ, không thể nói là hiểu sai, nhưng hình như cũng chẳng hoàn toàn đúng.

Ngồi khoanh chân ngẩn người t//r//ê//n g//i//ư//ờ//n//g hồi lâu, Hứa An Ý mới cẩn trọng trả lời: [Anh cứ xem nó như một căn nhà mô hình là được rồi, đừng nghĩ nhiều.]

Mấy giây sau, tin nhắn mới xuất hiện: [Nghĩ nhiều gì cơ?]

Còn có thể nghĩ nhiều về điều gì nữa, câu hỏi của anh khiến Hứa An Ý vô thức cho rằng anh đã hiểu sai ý nghĩa của món quà này, nhưng lại không thể nói thẳng, nhỡ đâu anh bảo là anh không nghĩ như vậy thì sao?

Hình như hơi bị thất sách khi tặng món quà này rồi, Hứa An Ý sầu não cúi đầu.

Đang lúc cô không biết trả lời thế nào, Trình Hách Đông đã tự hỏi tự đáp:

[Trước đây tôi từng nói cô tặng gì tôi cũng nhận, nên nếu cô đã tặng cái này rồi thì tôi cứ nhận thôi. Còn về việc nghĩ thế nào, tôi quen nhìn vào bản chất qua hiện tượng rồi.]

Nhìn vào bản chất qua hiện tượng, Trình Hách Đông đang nói gì vậy? Anh cố tình hiểu sai ý nghĩa ban đầu cô tặng căn nhà mô hình, thậm chí còn nói sẽ nhận nó?

Nếu Hứa An Ý còn không hiểu ý anh nói là gì thì đúng là chậm tiêu thật.

Nhận ra hàm ý ẩn sau lời nói của anh, trái tim Hứa An Ý chợt run lên, những cảm xúc không thể kiểm soát ùa về, có ngỡ ngàng, có căng thẳng, có bàng hoàng, còn có cả niềm vui khó che đậy và sự rung động đã ngủ yên bấy lâu.

Những rung động nhỏ bé đó len lỏi vào tâm hồn Hứa An Ý, tiếng tim đập loạn xạ dường như cũng làm màng nhĩ rung lên, điên cuồng muốn nói cho cô biết phản ứng chân thật của mình.

Khoảnh khắc những cảm xúc bản năng sắp dâng trào, lý trí bỗng cất tiếng gào thét, Hứa An Ý đột nhiên xìu xuống như cánh hoa úa tàn, hàng mi thoáng r//u//n r//ẩ//y, che đi sự ảm đạm dần hiện hữu trong mắt cô.

Cô đâu thể tặng cho anh một mái nhà thực sự được…

Đến homestay này đã được một thời gian, cũng dần quen với Trình Hách Đông, Hướng Hủ Dương và nhóm bạn bè hàng xóm xung quanh họ hơn, khiến Hứa An Ý dường như dần quên mất rằng con người trước kia của cô vốn dĩ cô độc và vô vị, là người có q//u//a//n h//ệ xã hội cực kỳ tệ hại. Nên cô làm sao có thể tặng ‘mái nhà’ mà mình hằng mong ước cho người khác được?

Hứa An Ý chẳng có gì trong tay, đến nỗi cô tự cảm thấy những gì mình mang đến cho người xung quanh quá đỗi ít ỏi.

Nếu nhận lấy quá nhiều thiện ý của Trình Hách Đông, cô sẽ cảm thấy áp lực, nhưng bảo cô hồi đáp thì cô lại chẳng biết nên làm thế nào cho đủ. Sự chênh lệch quá lớn này khiến Hứa An Ý cảm thấy bất lực, như đang sa vào vòng xoáy tư duy kỳ lạ.

Trái tim đập lạc nhịp cũng dần trở nên chậm rãi, bình yên, cho đến khi nhịp điệu trở nên đều đặn và thanh thản.

Hứa An Ý không trả lời tin nhắn của Trình Hách Đông nữa, vì cô không biết phải trả lời thế nào mới là phù hợp nhất. Trong đầu cô có hai luồng tư tưởng giao tranh quyết liệt, sự nhiệt huyết muốn đột phá và sự ổn định đã chiếm giữ bấy lâu nay va c//h//ạ//m v//à//o nhau, cuối cùng vẫn mất cân bằng.

Bên kia, Trình Hách Đông nhìn chằm chằm vào tin nhắn mình đã gửi đi, chờ một hồi lâu cũng không thấy có tin nhắn mới. Anh cau mày, vứt điện thoại sang một bên, trong lòng tự biết tối nay sẽ chẳng nhận được thêm điều gì.

Căn nhà mô hình trước mặt đã được anh cắm điện, chiếu sáng rực rỡ mọi ngóc ngách bên trong.

Nhìn kỹ còn có thể thấy được, mặc dù các đồ nội thất bên trong không hề giống với phong cách Vân Đoan, nhưng cách bài trí dường như đã được cô cố tình mô phỏng theo dáng vẻ của sảnh đa năng.

Sảnh đa năng do chính Trình Hách Đông thiết kế, thế nên anh rất quen thuộc, đương nhiên cũng dễ dàng nhận ra tấm lòng ẩn chứa bên trong căn nhà mô hình trước mắt này.

Nào có chuyện Hứa An Ý không tốt chứ? Cô rất tốt, chỉ là bản thân cô có lẽ vẫn chưa nhận ra thôi.

Trình Hách Đông hiểu rõ lòng mình, anh không bao giờ nghi ngờ rằng việc mình phải lòng Hứa An Ý chỉ trong chưa đầy một tháng là một điều quá khó khăn.

Về phần bắt đầu rung động từ khi nào, có lẽ là từ khi Hứa An Ý đến đây ở lại, anh vô tình bắt gặp những khoảnh khắc ‘ngượng ngùng’ của cô, rồi chợt nhận ra ở cô có nét thú vị khác biệt.

Kể từ đó, Trình Hách Đông vô thức dành nhiều sự chú ý hơn cho cô, có lẽ cũng vì thân phận khách trọ của cô, nhưng anh hiểu rõ rằng, trong mỗi lần tiếp xúc với Hứa An Ý, anh luôn là người chủ động, từ sâu thẳm trái tim anh khao khát được trò chuyện với cô, bất kể là về chuyện gì. Điều này hoàn toàn đối lập với bản thân anh trong quá khứ - một người cực kỳ ghét ngồi lê đôi mách.

Rồi sau này mỗi lần hai người ra ngoài, đã không còn đơn thuần là mong muốn ban đầu của một ông chủ homestay muốn mang lại trải nghiệm tốt đẹp cho khách nữa. Trình Hách Đông tự nhận ra mình muốn cùng Hứa An Ý ra ngoài, kẻ tham lam từ trước đến nay đều là anh.

Thấy cô khó chịu sẽ tìm mọi cách an ủi cô, thấy cô bị bệnh sẽ trở nên lo lắng, sự điềm tĩnh vốn có của Trình Hách Đông từ lâu đã tan biến hoàn toàn trước mặt Hứa An Ý.

Mối q//u//a//n h//ệ giữa hai người hiển nhiên đã vượt xa giới hạn thích hợp của chủ nhà và khách, đương nhiên anh cũng không chỉ muốn duy trì một mối q//u//a//n h//ệ có thể kết thúc bất cứ lúc nào như vậy.

Ánh đèn từ căn nhà mô hình trước mặt hắt lên đôi mắt đen láy của Trình Hách Đông, anh chợt nhớ lại đoạn đường ban đầu khi vừa đón Hứa An Ý trở về homestay.

Hứa An Ý ngủ gật trên xe, đầu khẽ gật gù suýt c//h//ạ//m v//à//o kính xe. Khi Trình Hách Đông cầm gối kê đầu giúp cô, gò má cô đã cọ nhẹ vào tay anh. Đó cũng là l//ầ//n đ//ầ//u tiên anh biết rằng mặt con gái lại mang cảm giác m//ề//m m//ạ//i khiến người khác rung động như thế.

Trình Hách Đông chưa từng yêu đương, càng chưa từng rung động trước một người khác giới. Hứa An Ý đã mang đến cho anh rất n//h//i//ề//u l//ầ//n đầu tiên, có lẽ ngay từ khoảnh khắc ấy anh đã xiêu lòng tự lúc nào mà chẳng hề hay biết.

Dù là dùng ‘lâu ngày nảy sinh tình cảm’ hay ‘tình yêu sét đánh’ để miêu tả cảm xúc của Trình Hách Đông dành cho Hứa An Ý thì nghe thế nào cũng không đủ.

Có lẽ, nên nói rằng ‘lâu ngày nảy sinh tình cảm’ chính là tiếng vọng dài của ‘tình yêu sét đánh’, đây là mô tả chân thực nhất mà anh dành cho cô.

Tối nay Hứa An Ý đã tặng Trình Hách Đông món đồ cô thích nhất, anh nghĩ, có lẽ anh không thể chờ đợi thêm được nữa rồi.

Dưới một mái hiên chung, trong đêm dài yên bình và dịu dàng, cách nhau một khoảng cách chẳng mấy xa xôi, hai người mang trong mình những tâm sự khác biệt.

Sáng hôm sau, Hứa An Ý không dậy ăn sáng, vì tâm trạng đêm qua vẫn chưa hoàn toàn được giải tỏa, nên cô cố ý tránh ở riêng với Trình Hách Đông.

Đến trưa, cô cố gắng giữ vẻ ngoài bình thường như mọi khi, nhưng chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt của Trình Hách Đông là cô lại mất hết dũng khí, như chim đà điểu chẳng dám đối diện với ánh mắt của anh.

Hướng Hủ Dương cũng nhận ra sự bất thường giữa hai người, rõ ràng nhất là việc giao tiếp đã giảm hẳn đi, suốt bữa ăn không nói với nhau được mấy câu, hơn nữa chị An Ý cứ tránh không chịu nhìn anh Đông, hay là cãi nhau rồi chăng?

Ăn trưa xong, Hứa An Ý lên lầu, Hướng Hủ Dương chớp thời cơ mon men đến gần anh, hỏi với vẻ tò mò: “Anh với chị An Ý bị sao vậy? Cãi nhau à?”

Nói xong, cậu ấy lại tự mình bác bỏ, nhíu mày lẩm bẩm: “Cũng không thể có chuyện đó được, chị An Ý hiền lành như thế, làm sao mà cãi nhau được. Với lại anh cũng đâu nỡ làm chị An Ý giận chứ.”

“Vậy rốt cuộc hai người bị gì thế?”

Hướng Hủ Dương cực kỳ muốn biết, cậu ấy cứ nhìn chằm chằm Trình Hách Đông.

Trình Hách Đông ngồi trên ghế, đôi mắt ẩn chứa vẻ u ám, cũng không biết là đang nghĩ gì trong đầu, qua một chốc sau mới nói một câu ngắn gọn: “Không có cãi nhau.”

“Thế thôi à?” Hướng Hủ Dương kinh ngạc không thôi, cậu ấy đang chờ nghe nguyên nhân, ai ngờ chỉ nhận được một câu gọn lỏn, làm cậu ấy buồn bực chết đi được. Vì không cam lòng, cậu bám riết hỏi cho ra nhẽ:

“Hay là anh tỏ tình rồi bị chị An Ý từ chối, nên bây giờ mới khó xử như vậy?”

Có lẽ hai chữ “tỏ tình” đã c//h//ạ//m v//à//o dây thần kinh của Trình Hách Đông, ánh mắt anh thoáng thay đổi, nhìn về phía Hướng Hủ Dương, giọng điệu mang theo một chút phiền muộn: “Không thể xem là tỏ tình.”

Anh quả thật có ý định đó, nhưng chuyện tối qua không thể xem là tỏ tình được. Điều khiến anh phiền muộn là thái độ né tránh của Hứa An Ý. Tuy anh đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng cảm giác mất kiểm soát này thật sự rất khó chịu.

Trình Hách Đông có cảm giác mơ hồ không thật, vừa lo được vừa lo mất, vừa mắc kẹt giữa việc nghi ngờ mình đã bốc đồng và niềm hân hoan khi mạnh dạn thổ lộ lòng mình. Một người vốn dĩ luôn điềm tĩnh như anh, khi đối mặt với tình yêu nửa vời và người mà anh muốn đối xử bằng cả tấm lòng, anh vẫn ngây ngô như một kẻ khờ chưa trải sự đời.

Hướng Hủ Dương cũng chẳng rõ anh trai mình đang nói gì. Cái gì gọi là không thể xem là tỏ tình? Có là có, không là không, “không thể xem” là từ gì chứ.

Cậu ấy khác với anh mình, suy nghĩ thẳng thắn hơn, bèn đưa ra lời khuyên: “Anh Đông, chi bằng anh cứ thẳng thắn nói với chị An Ý là anh thích chị ấy đi. Với cái thái độ ‘đun ếch bằng nước ấm’ của anh, em xin nói cho anh biết nhé, hợp đồng thuê nhà của chị An Ý sắp hết hạn rồi đấy.”

“Chỉ còn hơn một tuần nữa thôi.”

Trình Hách Đông tự biết rất rõ, anh liếc nhìn Hướng Hủ Dương, nhưng không lên tiếng, vì anh đã có tính toán riêng của mình rồi.

Trình Hách Đông xưa nay không phải là người do dự, có lẽ người khác nhìn vào sẽ thấy anh rõ ràng đang chần chừ, nhưng đồng thời anh cũng là người hiểu rõ tính cách của Hứa An Ý.

Nếu anh không cho cô bất kỳ dấu hiệu báo trước nào mà cứ đi thẳng vào vấn đề, vậy thì chỉ khiến cô tránh anh xa hơn thôi. Anh đang tạo tiền đề, đang chờ một cơ hội thích hợp, vừa để Hứa An Ý thích nghi, vừa là cơ hội cho chính mình.

Im lặng giây lát, Trình Hách Đông liếc nhìn Hướng Hủ Dương với ánh mắt khó chịu, giọng điệu cũng cứng nhắc: “Sao em cứ cho rằng cô ấy sẽ từ chối anh?”

Hướng Hủ Dương khẽ rùng mình, gãi đầu rồi tỉnh bơ nói: “Với cái vẻ mặt khó ở của anh, trừ khi là chuyện liên quan đến chị An Ý, chứ em cũng chẳng nghĩ ra anh có thể vì chuyện gì khác nữa đâu.”

Quả thật đúng là vậy, trong mắt Hướng Hủ Dương, anh Đông của cậu ấy đúng là một người có nội tâm mạnh mẽ, xử lý mọi việc bình tĩnh và cực kỳ đáng tin cậy, chỉ khi gặp chuyện liên quan đến Hứa An Ý thì anh mới vô tình để lộ cảm xúc thật của mình.

Trình Hách Đông hiện tại đang buồn bực trong lòng nên cũng không có tâm trạng bận tâm đến lời cậu ấy.

Trên lầu, Hứa An Ý ngồi trên ghế cạnh cửa sổ, ánh mắt lướt qua khoảng sân nhỏ, cũng chẳng biết đang nhìn về đâu. Mà hình như cô cũng chẳng nhìn cố định vào đâu cả, khóe mắt rủ xuống, thoạt nhìn không được vui vẻ lắm.

Việc cô và Trình Hách Đông vô hình trung biến thành kiểu tương tác thế này không phải là ý muốn của cô, nhưng cô vẫn xử lý rất tệ.

Ban nãy trong lúc ăn uống, người thiếu đi sự hứng thú không chỉ có mình cô, mà Trình Hách Đông trông cũng không được thoải mái lắm. Hứa An Ý cảm thấy rất có lỗi, nhưng lại bất lực, cảm giác chán ghét bản thân này như tràn ngập khắp cơ thể cô, khiến cả người cô toát lên vẻ chán nản

Câu nói của Trình Hách Đông đêm qua cứ luẩn quẩn mãi trong tâm trí cô, tấm màn ngăn cách giữa hai người vẫn chưa được vén lên, nhưng Hứa An Ý rõ ràng đã nhận ra sự thăm dò của Trình Hách Đông.

Có lẽ cô có thể tiếp tục giả vờ ngốc nghếch, vẫn có thể che đậy mọi chuyện êm đẹp, nhưng Hứa An Ý lại cảm thấy mình không sao làm được điều đó nữa.

Nhìn chằm chằm vào xa xăm quá lâu, mắt Hứa An Ý cay xè và đau nhức, lồng n//g//ự//c cô như có một khối đá nặng trĩu đè ép khiến cô không thở nổi.

Ánh mắt cô lướt qua những bông hoa khô héo đặt bên bệ cửa sổ, chúng đã úa tàn đến nỗi không còn nhìn rõ hình dáng ban đầu, đó thực ra là bó hoa mà Trình Hách Đông đã tặng cô cách đây gần hai tuần.

Hoa tươi sau khi cắt khỏi cành chẳng thể giữ được lâu, Hứa An Ý đã chăm sóc tỉ mỉ suốt một tuần mà chúng vẫn cứ úa tàn. Cô cắt tỉa để chúng tạm thời giữ được hình dáng như bây giờ, nhưng cánh hoa sớm muộn gì cũng sẽ rụng xuống.

Nếu không có cảm giác gì với Trình Hách Đông, vậy thì tại sao cô lại tìm đủ mọi cách để giữ lại những bông hoa anh tặng cô? Tại sao lại cảm thấy buồn bã khi thấy Trình Hách Đông không thoải mái?

Trong lúc miên man suy nghĩ, cô đột nhiên nghe thấy tiếng cửa phòng kêu cọt kẹt, lúc liên tục lúc lại ngắt quãng.

Hứa An Ý đứng dậy, vừa đặt chân xuống nền đất cô mới giật mình nhận ra mình đã ngồi quá lâu, chân t//ê d//ạ//i như bị hàng ngàn mũi kim châm.

Tiếng động ở cửa vẫn chưa ngưng bặt, cô nhẹ nhàng bước đi để giảm bớt cảm giác khó chịu ở chân, rồi vội vàng đi mở cửa.

Khoảnh khắc cánh cửa gỗ mở ra, một cục bông trắng muốt lọt vào tầm mắt cô, móng vuốt của Khốn Khốn cũng đúng lúc đặt xuống sàn.

Hứa An Ý thoáng sửng sốt, vô thức quay đầu nhìn về phía cầu thang, không có động tĩnh cũng không thấy bóng người.

Nhưng Khốn Khốn vốn dĩ thích ở trong phòng của Trình Hách Đông, nếu không phải được bế ra ngoài thì làm sao nó có thể xuất hiện trước cửa phòng cô được?

Trái tim Hứa An Ý bỗng chốc vỡ òa, chỉ cảm thấy một nỗi chua xót dâng trào trong khóe mắt, cô chớp mắt liên tục để kìm nén cảm giác n//ó//n//g r//a//n, rồi mới cúi người bế Khốn Khốn lên, khẽ nói: “Cưng đến bầu bạn với chị sao, Khốn Khốn?”

Khốn Khốn đương nhiên sẽ không trả lời cô, Hứa An Ý cũng không cần câu trả lời.

Khi ở một mình rất dễ suy nghĩ lung tung, tâm trí rối bời không tìm được lối thoát, nhưng vì sự xuất hiện của Khốn Khốn mà những cảm xúc hỗn độn đó tạm thời được gác lại. Hứa An Ý tìm thấy cuộn len còn sót lại từ lần trước cô đan yếm, ném lên giường chơi với Khốn Khốn.

Chẳng mấy chốc, Khốn Khốn đã ngáy khò khò, nằm sấp t//r//ê//n g//i//ư//ờ//n//g cuộn tròn trong một tư thế thoải mái rồi nhắm mắt lại.

Hứa An Ý cũng thuận thế nằm ngửa t//r//ê//n g//i//ư//ờ//n//g, ánh mắt đờ đẫn nhìn thẳng lên trần nhà. Cảm giác mệt mỏi ập đến, cô cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Khi lòng chất chứa trăm mối tơ vò, giấc ngủ tự nhiên cũng trở nên rất nông, như thể lơ lửng trên vỏ não, chỉ cần tiếng động rất khẽ cũng đủ khiến cô giật mình.

Khả năng cách âm của homestay thực ra không tệ, nhưng dù sao cũng không thể sánh bằng cách âm của một khách sạn đúng nghĩa. Hứa An Ý bị tiếng xì xào dưới lầu đánh thức, lẫn vào đó là những đoạn đối thoại lộn xộn, khi tỉnh dậy đầu óc cô vẫn còn choáng váng.

Cô ngồi t//r//ê//n g//i//ư//ờ//n//g xoa xoa mặt, rồi vào nhà vệ sinh chải lại mái tóc. Người trong gương trông như bị hút cạn tinh thần, héo hon ủ rũ.

Hứa An Ý đưa tay đẩy khóe môi mình lên, cố gắng tạo ra một nét mặt trông thoải mái hơn một chút, nhưng chẳng có tác dụng gì cả.

Khốn Khốn cũng bị động tĩnh của cô đánh thức, đứng t//r//ê//n g//i//ư//ờ//n//g mở to đôi mắt mèo tròn xoe nhìn cô, đầy vẻ tò mò.

Trái tim Hứa An Ý lập tức mềm nhũn, cuối cùng cũng nặn ra được một nụ cười, đưa tay v//u//ố//t v//e nó. Sau khi chỉnh trang xong xuôi, cô mới bế nó mở cửa xuống lầu.

Không còn cánh cửa phòng ngăn cách, tiếng động dưới lầu càng rõ ràng hơn, nghe kỹ thậm chí còn có giọng nữ.

Hứa An Ý cũng không nghĩ nhiều, cô lần theo tiếng động vừa đi vừa chau mày nghi hoặc.

Ai ngờ vừa đi đến cầu thang, cúi đầu nhìn xuống, cô đã thấy mấy người đang ngồi trên ghế sofa ở sảnh đa năng: hai người đàn ông mặc đồ chỉnh tề, vẻ mặt trông rất nghiêm nghị, ngoài ra còn có một người phụ nữ mặc áo khoác dài màu xám đậm đầy khí chất, khó đoán được tuổi thật.

Bước chân của Hứa An Ý bất giác khựng lại, chân cô cứng đờ, đầu óc nhanh chóng lướt qua những lời Trình Hách Đông nói đêm hôm kia, chợt nhận ra hình như đây là người nhà của anh....

Nhưng chẳng phải anh bảo mấy ngày nữa họ mới đến sao!

Từ đêm qua, Hứa An Ý đã bị những cảm xúc phiền muộn vây kín tâm trí, hoàn toàn quên mất chuyện này. Bây giờ trông cô giống như một đứa trẻ làm sai chuyện, bối rối, căng thẳng, đứng im lìm không nhúc nhích, ánh mắt lơ đãng vô thức tìm kiếm bóng dáng quen thuộc của mình.

Thấy cô đi xuống, Trình Hách Đông lập tức đứng dậy khỏi ghế sofa, định đi về phía cầu thang, nhưng không ngờ bà Tần mẹ anh lại nhanh hơn anh một bước, nhận ra cô trước tiên.

Khoảnh khắc ngẩng đầu lên nhìn thấy Hứa An Ý, bà lập tức bật dậy khỏi ghế, khuôn mặt được chăm sóc kỹ lưỡng tràn ngập vẻ kinh ngạc, buột miệng thốt ra một câu:

“Trình Hách Đông, con lén giấu một cô gái xinh đẹp trong nhà hả!”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Người dân chất phác thật thà, không có chuyện bắt cóc hay lừa gạt ai
Chương 2: Đúng vậy, còn đẹp hơn cả mấy cô diễn viên người mẫu
Chương 3: Bao ngủ ngon
Chương 4: Sức hút nam tính ngập trời
Chương 5:  Ấn tượng đầu tiên mà tôi mang đến không đủ thân thiện
Chương 6: Thích cô
Chương 7: Thứ anh Đông kinh doanh không phải là homestay
Chương 8: Đêm qua ngủ không ngon giấc à?
Chương 9: “Không tìm được đường về nhà à?”
Chương 10: Sao lại khóc?
Chương 11: “Hứa An Ý, cô đừng buồn, nếu không tôi sẽ tự trách mình đấy.”
Chương 12: Sao đến mùa thu rồi mà anh vẫn còn hừng hực sức sống thế?
Chương 13: Trình Hách Đông tặng hoa cho cô ư?
Chương 14: Tại sao lại không dám nhìn tôi
Chương 15: Anh đang xao động vì điều gì?
Chương 16: Cũng được, tùy cô thôi à
Chương 17: Không thể dựng chuyện có bạn gái được
Chương 18: Cô hoàn toàn không thể chống đỡ nổi bầu không khí mập mờ này
Chương 19: Anh hối hận vì đã không nán lại v//u//ố//t v//e thêm một lúc nữa.
Chương 20: “Thanh nhiệt càng tốt, tôi cũng đang cần cái đó”
Chương 21: “Với người khác tôi chưa chắc đã như vậy”
Chương 22: Tay Anh Hình Như Đang Dừng Đúng Chỗ Tôi Bị Va Phải
Chương 23: Hay là trên người Hứa An Ý có mùi của Trình Hách Đông…
Chương 24: Hứa An Ý khen cậu không ngớt miệng
Chương 25: Trước đây chưa từng nghĩ tới, nhưng bây giờ đã có suy nghĩ về việc kết hôn
Chương 26: Món đồ chơi nhỏ để dỗ cô
Chương 27: Không ngờ anh Đông cũng khá bám người đấy
Chương 28: Cô cũng được xem là người nhà của tôi
Chương 29: Hứa An Ý, cô nhảy đẹp lắm
Chương 30: Gặp ai cũng nhào vào lòng thế à?
Chương 31: Có thể bao trọn ông chủ Vân Đoan luôn rồi đấy
Chương 32: Hứa An Ý, cô sẽ rất may mắn
Chương 33: Ông chủ Trình, tôi nghi ngờ anh đang lừa tôi
Chương 34: Vô tình ‘đút’ cho anh một miếng...
Chương 35: Trình Hách Đông chăm sóc em chu đáo nhỉ?
Chương 36: Bởi vì nó có ông chủ Trình tuyệt vời nhất
Chương 37
Chương 38: Định tặng tôi một mái nhà sao?
Chương 39: Con lén giấu một cô gái xinh đẹp trong nhà hả!
Chương 40: “Tôi luôn có một nguồn sức mạnh dào dạt không ngơi nghỉ, để yêu em”
Chương 41: Mãi mãi ở bên anh
Chương 42: Hay là cùng nhau trải nghiệm l//ầ//n đ//ầ//u?
Chương 43: Hôn m//ạ//n//h b//ạ//o quá chẳng giữ ý tứ gì cả
Chương 44: Có thể nhẹ nhàng hơn chút không?
Chương 45: Với vóc dáng này của anh
Chương 46: Có tên đàn ông nào mà chẳng mang đủ ‘họa’ trên đầu
Chương 47: Vậy thì anh đã gặp được một bảo bối vô giá rồi…
Chương 48: Vậy tối nay chúng ta ngủ chung nhé?
Chương 49: Nhớ anh không?
Chương 50: Trình Hách Đông, anh đúng là một con cáo già giấu đuôi...
Chương 51: Giờ không ôm em được, đừng trêu ghẹo anh…
Chương 52: Nếu không phải tận hưởng, vậy sao em….
Chương 53: Cục cưng, chào mừng em trở lại Vân Đoan Tiểu Trúc
Chương 54: Nhất thời không kiềm chế được, anh sẽ cố nhịn
Chương 55: Đáng lẽ sáng nay anh nên ôm cô ngủ thêm một lát
Chương 56: Có cần dịch vụ bầu bạn về đêm không?
Chương 57: Anh bị mắc chứng ‘thèm được tiếp xúc d//a t//h//ị//t’ hả?
Chương 58: Hôn anh một cái mới tính là cảm ơn.
Chương 59: Anh lừa em lên giường đấy
Chương 60: Em thương anh nhiều hơn một chút đi
Chương 61: Bất ngờ dành cho em, chào mừng em về nhà……
Chương 62: Không nên tỏ tình nhiều, chỉ nên ‘l//à//m t//ì//n//h’ nhiều...
Chương 63: “Đây có phải là sức hấp dẫn từ bộ vest công sở không nhỉ?”
Chương 64: Em tưởng đây là một bài hát sao? Chỉ hát một lần là đủ?
Chương 65: HOÀN CHÍNH VĂN
Chương 66: NGOẠI TRUYỆN (1)
Chương 67: NGOẠI TRUYỆN (2)
Chương 68: NGOẠI TRUYỆN (3)
Chương 69: NGOẠI TRUYỆN (4)
Chương 70: NGOẠI TRUYỆN (5)
Chương 71: NGOẠI TRUYỆN (6)
Chương 72: NGOẠI TRUYỆN (7)
Chương 73: NGOẠI TRUYỆN (8)
Chương 74: NGOẠI TRUYỆN (KẾT)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngõ Cũ Tình Sâu
Chương 39: Con lén giấu một cô gái xinh đẹp trong nhà hả!

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 39: Con lén giấu một cô gái xinh đẹp trong nhà hả!
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...