Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nghiện ( Mê Mẩn) – Chương 15: EM ĐI VỚI ANH.

Nghiện ( Mê Mẩn)

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoàng Vận kinh ngạc, các đồng chí phía sau Nhiếp Quỵ cũng kinh ngạc không kém, đặc biệt là Chu Vũ Thương, cậu ta còn dụi mắt mấy lần, sao cũng không dám tin A Yên xinh đẹp trong lòng đội trưởng lại xuất hiện ở nơi này. Đạo diễn Lưu, Cố Viêm phát hiện Liễu Yên và Hoàng Vận không theo kịp nên quay lại xem nên cũng thấy được cảnh này từ hành lang.

Lâm Phong Dương lại càng kinh ngạc hơn

Học sinh ông ta tâm đắc nhất cứ thế mà khuỵu gối trước mặt một cô gái. Trong thoáng chốc ông ta nhớ lại câu “người trong lòng của đội trưởng Nhiếp”.

Chính là cô gái này?

*

“Tôi tự đi được.” – lúc người đàn ông cúi xuống, Liễu Yên nói một cách lạnh nhạt. Nhiếp Quỵ nghe ra được sự lạnh nhạt trong giọng nói của cô, anh nhìn cô chằm chằm, sau đó chẳng nói chẳng rằng khom lưng ôm ngang eo cô lên, mũ đã che đi đôi lông mày bén nhọn, chỉ để lộ ra đường viền hàm của anh.

Liễu Yên bị ôm lên không trung, hừ nhẹ một tiếng, nói: “Tình nhân nhỏ của anh sẽ thấy đó.”

Nhiếp Quỵ đang sải bước đi, nghe thấy câu này của cô, ánh mắt thờ ơ liếc qua nhìn cô: “Ý gì?”

Liễu Yên cười khẽ, dời tầm mắt đi, lười nói với anh.

Nhiếp Quỵ híp mắt.

Anh bước lên bậc thang, đi ngang qua hơn phân nửa sân tập, bế cô đi thẳng đến phòng y tế. Lúc này Quách Tú Ảnh đang đứng trước bàn làm việc của bác sĩ Tiền, hai người đang nói chuyện với nhau, nghe thấy tiếng động liền quay đầu nhìn lập tức sững sờ. Cái sững sờ này của Quách Tú Ảnh rất rõ ràng, cô ta nhìn người đàn ông cao lớn trước rồi lại nhìn cô gái trong lòng anh.

“Yên…chị Yên…” – Cô ta mấp máy môi, như thể vẫn đang mơ chưa tỉnh lại, có chút không dám tin, một hồi lâu sau mới nói chuyện.

Nhiếp Quỵ đặt Liễu Yên lên giường, Liễu Yên thở dài một cái, ngước mắt nói với Quách Tú Ảnh: “Tú Ảnh, lâu rồi mới gặp.”

Dù sao cũng có chút khó xử.

Vì cô cũng có ý đồ riêng.

Nghĩ đến việc này, Liễu Yên rút chân khỏi tay Nhiếp Quỵ, Nhiếp Quỵ ngước mắt lên nhìn cảnh cáo, Liễu Yên nói nhỏ: “Anh cũng chả phải bác sĩ, đến phòng y tế rồi để bác sĩ xem đi.”

Đôi môi mỏng của Nhiếp Quỵ mím chặt, không để ý đến cô, anh nói với Quách Tú Ảnh: “Lấy rượu thuốc qua đây, cô ấy bị trẹo chân rồi.”

Nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh, Quách Tú Ảnh mới hoàn hồn lại, vội vàng đi lấy rượu thuốc qua, trong lúc tìm kiếm đầu óc cô vẫn hỗn loạn đến tay cũng run rẩy. Sau khi cầm rượu thuốc và tăm bông, Nhiếp Quỵ lại ngước cằm lên nhìn Liễu Yên một cái, cầm tăm bông và rượu thuốc, nói: “Đau thì nói, anh nhẹ tay lại.”

Chân Liễu Yên bị anh giữ chặt không thể động đậy, không thể giãy dụa, cô chống tay lên bên giường: “Vậy anh nhẹ tay chút, tôi sợ đau.”

Nhiếp Quỵ không trả lời nhưng động tác trên tay quả thực nhẹ hơn nhiều.

Anh vẫn duy trì tư thế một chân quỳ gối một chân còn lại để cô giẫm lên. Anh cẩn thận bôi thuốc vào chỗ bị trật, sau đó nhẹ nhàng xoa bóp. Động tác tay rất thành thạo nhưng cảm giác đau vẫn kéo đến khiến Liễu Yên rụt người lại mấy lần, cô biết rõ đây đâu.

Đương nhiên sẽ không kêu đau trước mặt những người này.

Nhiếp Quỵ nâng mi mắt nhìn cô một cái.

Liễu Yên đang cắn môi dưới nhịn xuống cơn đau.

Nhiếp Quỵ quá hiểu cô, anh khẽ an ủi: “Sắp xong rồi.”

“Vậy anh mau chút” – giọng cô có hơi căng thẳng, Nhiếp Quỵ nghe thấy, đầu mày khẽ nhướng rồi nhìn đi nơi khác, tiếp tục xoa cho cô.

Dịu dàng, kiên nhẫn.

Bầu không khí trong phòng y tế rất yên tĩnh, cho dù là bác sĩ Tiềnm Quách Tú Ảnh hay là đám người đang núp ngoài cửa rình xem cũng không khỏi trầm trồ kinh ngạc.

Đội trưởng Nhiếp cũng có một mặt như thế này.

Chu Vũ Thương nhìn sang Lâm Phong Dương nhiều lần.

Đầu mày của Lâm Phong Dương cau chặt đến nỗi có thể kẹp chết một con ruồi.

Tình huống này.

Ông ta nào có ngờ.

Trước kia Chu Vũ Thương nói ông ta còn không tin.

*

Nửa giờ sau.

Hoàng Vận vào để dìu Liễu Yên, binh sĩ hậu cần cũng đi vào, báo cáo với Nhiếp Quỵ lý do hôm nay nhóm người Liễu Yên vào quân đội, sau đó Nhiếp Quỵ đưa mắt nhìn Liễu Yên.

Liễu Yên dựa vào thành giường, khóe môi cong lên, đầu tóc cô hơi rối nhưng vẫn rất xinh đẹp. Nhiếp Quỵ mở miệng, hỏi: “Quay lúc nào?”

Thứ anh hỏi là bộ phim.

Liễu Yên: “Một năm trước.”

Ánh mắt Nhiếp Quỵ tối đi: “Em không thấy gai mắt?”

Liễu Yên mỉm cười, trả lời: “Nhiếp Soái, tôi nói rồi, tôi đã buông tay.”

Nhiếp Quỵ bị sốc.

Anh cứ mãi nhìn cô, trong mắt anh đều là cô.

“Hoàng Vận, đi thôi.” – Liễu Yên nói với Hoàng Vận, Hoàng Vận hoàn hồn, vội vàng nhìn người đàn ông đẹp trai vượt mức này một cái sau đó đỡ Liễu Yên xoay người.

Đau đến nổi không cảm thấy đau nữa, Liễu Yên thử bước đi hai bước, cô nhìn Quách Tú Ảnh, nói: “Tú Ảnh, xin lỗi nhé, lần này tôi đến vì công việc.”

Quách Tú Ảnh mím môi, lắc đầu, sau đó lại gật đầu, tỏ ý cô ta hiểu.

Đám đông đang túm tụm ngoài cửa thấy hai người họ đi ra liền tránh đường, Chu Vũ Thương ho khan một tiếng, ngay lúc Liễu Yên bước ra khỏi cửa, cậu ta gào lên: “Chào chị dâu.”

Liễu Yên sửng sốt, nhướng mắt nhìn qua.

Các binh sĩ khác thấy vậy đều cảm thấy thằng nhãi Chu Vũ Thương này quá hiểu chuyệni, vì thế bắt chước gào theo: “Chào chị dâu.”

Liễu Yên nhướng mày.

Cô quay đầu lại nhìn Nhiếp Quỵ: “Bọn họ hiểu lầm cái gì hả?”

Nhiếp Quỵ cởi mũ xuống, nhìn cô nhưng không trả lời, có vẻ là anh cố ý. Liễu Yên tặc lưỡi, thu hồi ánh nhìn rồi đi với Hoàng Vận.

Khu quân sự được xây theo kiểu đơn giản nhưng kiên cố, khắp nơi đều thể hiện ra bầu không khí nghiêm túc, kỷ luật. Đạo diễn Lưu thấy cô đi tới, liền giới thiệu với cô lãnh đạo của Nhiếp Quỵ – Lâm Phong Dương.

Liễu Yên gật đầu với đạo diễn.

Ánh mắt Lâm Phong Dương nhìn cô có đôi phần phức tạp: “Chào cô, khoảng thời gian này có cần gì thì cứ nói với hậu cần. Đã vất vả cho mọi người.”

Liễu Yên mỉm cười: “Là chúng tôi làm phiền mọi người.”

Cô rất xinh đẹp.

Lâm Phong Dương vẫn nghĩ sao Nhiếp Quỵ lại không hề nói gì, có gì đó không đúng.

*

Nhóm của Liễu Yên được sắp xếp ở trong ký túc xá khu A, đây cũng là nơi hậu cần ở. Dù sao nơi này cũng khu vực tương đối xa, vì vậy Liễu Yên và Hoàng Vận ở chung một phòng, hai nữ biên kịch khác ở một phòng khác,còn Cố Viêm và những người đàn ông khác dù sao sắp xếp cũng dễ hơn.

Sau sự việc lần này Hoàng Vận cũng hiểu ra vài chuyện, cô ấy vừa lau tóc vừa nói: “Đạo diễn Lưu nói Hứa thiếu gia sắp xếp hết rồi cô cứ yên tâm. Tôi còn đang thắc mắc sao cô lại đến nơi này, xem ra là còn ý đồ khác.”

Liễu Yên đã tắm xong trước, thay xong quần áo, cô cười: “Mỗi thứ một nửa.”

“Mỗi thứ một nửa?” – Hoàng Vận cảm thấy Liễu Yên đang che giấu gì đó, cô ấy đi qua, hỏi: “Anh ta là ai?”

Liễu Yên nhìn cô ấy: “Tình đầu.”

Hoàng Vận ngạc nhiên, sau đó cười nói: “Tình đầu này được nha, quá có tố chất.”

Liễu Yên mỉm cười.

“Cũng không hẳn.”

Bị quá nhiều cô gái thương nhớ.

Hoàng Vận nhìn bầu trời bên ngoài vẫn mưa lất phất. Bên ngoài có tiếng gõ cửa, sau đó nghe thấy giọng của đạo diễn Lưu: “Ăn cơm thôi.”

Hoàng Vận: “Đến liền.”

Cô ấy treo khăn lông xong, đi qua dìu Liễu Yên. Liễu Yên lắc đầu, đứng dậy nói: “Không cần đâu, tôi có thể tự lết được.”

“Lết? Cô đang dùng từ lết đấy.”

Liễu Yên mỉm cười, thay sang đôi dép kẹp, đặt tay lên mu bàn tay của Hoàng Vận rồi đi ra ngoài. Hai người xuống lầu, lúc sắp xuống đến lầu một, một bóng người cao lớn đang dựa vào tường, tay đút túi quần, yên tĩnh đứng đợi ở đó.

Hoàng Vận chợt dừng bước.

Liễu Yên hơi nheo mắt lại.

Nhiếp Quỵ thấy cô đi xuống thì đứng thẳng người lên, hỏi: “Chân còn đau không?”

Liễu Yên: “Hết rồi.”

Cô và Hoàng Vận đi phía sau, bước chân giẫm lên bậc thang phát ra tiếng lạch bạch, Nhiếp Quỵ rũ mắt nhìn xuống chân của cô, đôi dép kẹp màu đen làm cho làn da của cô trông trắng hơn, móng chân sơn màu đỏ tươi rất bắt mắt.

Lúc này Nhiếp Quỵ nhớ lại một vài chuyện.

Lúc còn đi học, cô rất thích sơn móng chân màu đỏ, rất thích mang dép kẹp. Có một lần cô mặc áo thun màu trắng của anh, trong tay cầm chùm chìa khóa nhà thuê của mẹ anh ném lên ghế sofa. Cô nói đây là phụ kiện cần có của bà chủ nhà trọ. Nhiếp Quỵ bước một bước dài, xuống bậc thang, đồng bộ với bước chân cô.

Hoàng Vận cảm thấy mình như cái bóng đèn cao áp.

Muốn chạy trốn.

Liễu Yên vẫn có tâm trạng nhàn nhã nhìn ngọn núi cách đó không xa. Ba người cứ im lặng như vậy đi đến căn tin. Có lẽ hành vi ngày hôm nay của Nhiếp Quỵ quá mức chấn động nên gần như đã lan truyền khắp nơi, rất nhiều binh sĩ đều tò mò nhin qua. Sau khi Nhiếp Quỵ vào cửa, kéo ghế, ý bảo Liễu Yên ngồi chỗ này.

Bàn này có đạo diễn Lưu, Lâm Phong Dương, có hai biên kịch nữ, còn lại ba chỗ trống, rõ ràng là chừa lại cho ba người họ. Liễu Yên thong dong ngồi xuống, Hoàng Vận ngồi bên cạnh, Nhiếp Quỵ cũng lập tức ngồi xuống ngay bên trái cô. Đồ ăn cũng không không tệ.

Lâm Phong Dương hết nhìn Nhiếp Quỵ một cái, lại nhìn Liễu Yên một cái, sau đó mới thu hồi tầm mắt, nói với đạo diễn Lưu: “Năm đó lão Trần…”

Giọng điệu Lâm Phong Dương có một chút tiếc nuối: “Dù thế nào bọn tôi cũng không nghĩ tới lần đó sẽ xảy ra chuyện. Sau này, tôi còn thấy ông ấy đã viết sẵn thư tuyệt mệnh để trong mũ.”

“Lão Nhiếp…” – ông ta nhìn Nhiếp Quỵ một cái, ngập ngừng, những lời sau đó cũng không nói tiếp nữa. Đạo diễn Lưu nói: “Ông yên tâm, tôi nhất định sẽ quay bộ này thật tốt. Ông thấy diễn viên chúng tôi chọn thế nào?”

“Khá ổn, có bóng dáng.” – Lâm Phong Dương nhìn Cố Viêm, gật đầu.

Cố Viêm mỉm cười.

Liễu Yên dùng đầu ngón tay lau khóe môi rồi nhìn người đàn ông bên cạnh mình.

Nhiếp Quỵ cầm đũa lên gắp khoai tây sợi vào chén của cô. Cơm đã ăn xong, bầu trời bên ngoài vẫn chưa tối hẳn, Liễu Yên muốn hút thuốc, cô đi ra ngoài căn tin nhìn trái nhìn phải.

Vừa quay đầu liền thấy Nhiếp Quỵ đang dựa lên cửa, cô thoáng khựng lại.

Nhiếp Quỵ: “Muốn hút thuốc?”

Khóe môi Liễu Yên thoáng cong lên: “Chỗ này của anh có khu hút thuốc không?”

Nhiếp Quỵ không lên tiếng.

Lúc này Quách Tú Ảnh cầm bình thuốc đi về phía bên này, thấy Nhiếp Quỵ liền nói theo bản năng: “Đội trưởng Nhiếp, bác sĩ Tiền bảo anh đến phòng y tế, ông ấy muốn xem vết thương của anh.”

Liễu Yên vừa nghe thấy vậy cô mỉm cười, xoay người đi về hướng ngược lại.

Đột nhiên cổ tay cô bị người đàn ông nắm lấy, anh kéo cô trở về, nói: “Em đi với anh.”

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2: HAY LÀ ANH NGHE NHÉ
Chương 3: ANH NÓI ĐI ANH CHỌN CÁI NÀO
Chương 4: ANH CÓ MỜI TÔI KHÔNG
Chương 5: KHÔNG ĂN KEM QUE NỮA SAO? KHÔNG ĂN ANH VỨT NHÉ.
Chương 6: ANH TA SẼ KHÔNG CHỦ ĐỘNG ĐÂU.
Chương 7: NGƯỜI GỌI MÌ CẮT KÉO(*) Ở PHÒNG BAO SỐ MẤY?
Chương 8: GHEN
Chương 9: ANH ĐANG GHEN.
Chương 10: ANH HÔN EM ĐI
Chương 11: ĐAU, ANH XEM CHO EM ĐI
Chương 12: ANH CÓ TỪNG “MUỐN” EM KHÔNG?
Chương 13: A YÊN, ANH VỀ QUÂN KHU, EM NHỚ CHĂM SÓC BẢN THÂN
Chương 14: ANH ĐƯA EM ĐẾN PHÒNG Y TẾ
Chương 15: EM ĐI VỚI ANH.
Chương 16: TRONG LÒNG ANH CÓ EM KHÔNG?
Chương 17: XUỐNG ĐÂY CHỤP HÌNH CHO EM
Chương 18:  CHÚNG TA CŨNG CHỤP MỘT TẤM ĐI?
Chương 18:  A YÊN, KHÔNG ĐƯỢC…
Chương 20: HÔ HẤP RẤT KHÓ KHĂN
Chương 21: CẮN ĐI
Chương 22: AI LÀ VỢ ANH?
Chương 23: CHƠI VỚI EM
Chương 24:  ANH NHÌN THẤY KHÔNG?
Chương 25: MUỐN CHO EM BẤT NGỜ
Chương 26: LÃO NHIẾP, VẪN KHỎE CHỨ?
Chương 27: LÃO NHIẾP, ĐÃ LÂU KHÔNG GẶP
Chương 28: ANH ĐẸP TRAI QUÁ ĐI
Chương 29: ANH GIẢ VỜ ĐỨNG ĐẮN
Chương 30: ĐỢI SAU NÀY CÓ CƠ HỘI SẼ ĐƯA EM ĐI NHĨ HẢI
Chương 31: ANH ĐƯA EM ĐI
Chương 32: LÃO GIÀ NHIẾP, LÀ CON
Chương 33:  ANH NHÌN EM NGỦ RỒI ĐI
Chương 34: CHÁU TRAI CỦA TÔI KHÔNG ĐẾN CÙNG À?
Chương 35: BỘ ĐỒ HÔM NAY RẤT PHONG ĐỘ, QUÁCH TỦ ẢNH MẶC GIÚP ANH À?
Chương 36:  TRONG LÒNG ANH CHỈ CÓ EM
Chương 37: VẪN CÒN GIẬN SAO?
Chương 38: MAU LÊN
Chương 39: EM CẢM THẤY CÓ VÀI CÂU CHU DƯƠNG NÓI RẤT ĐÚNG
Chương 40: CHO ANH HAI THÁNG SUY NGHĨ, ĐỒNG Ý HAY LÀ KHÔNG?
Chương 41: CHÁU TRAI CỦA ÔNG Ở TRƯỚC MẶT CON BÉ NHÀ HỌ LIỄU, QUẢ ĐÚNG LÀ NHỊ THẬP TỨ HIẾU
Chương 42:  LẦN SAU TRONG NHÀ SẼ CÓ QUẦN ÁO CỦA EM.
Chương 43:  ANH SẼ ĐỂ EM RA NGOÀI SAO?
Chương 44: HỪ,KHÔNG XỨNG
Chương 45:  NGHIỆP CHƯỚNG
Chương 46: TÔI ĐẾN THĂM LÃO LIỄU, XEM ÔNG ẤY THẾ NÀO?
Chương 47: CON NGHĨ CÁCH ĐỂ CON BÉ NHẬN ĐI.
Chương 48:  SAO ÁO EM CŨNG NGẮN VẬY?
Chương 49: CẦN ANH KHÔNG?
Chương 50:  KHÂU KIỆT? CÓ MẶT CẬU NỮA À?
Chương 51:  ANH YÊU EM, A YÊN.
Chương 52:  KHÔNG MUỐN LIỄU YÊN KHÓ CHỊU
Chương 53:  THÌ RA LÀ VẬY
Chương 54:  ANH TIỄN EM ĐI?
Chương 55:  CHỊ YÊN, CHỊ BÁN ĐỨNG TÔI.
Chương 56: CHÚC MỪNG.
Chương 57: LẬP TỨC NÓI YÊU EM
Chương 58: CON NGƯỜI ANH ẤY, TRỪ TÔI RA SẼ KHÔNG YÊU AI KHÁC
Chương 59:  BA MƯƠI PHÚT NỮA ĐẾN CỬA NHÀ EM
Chương 60:  ANH CỨ HÔN CHO ĐÃ ĐI
Chương 61: LÀM SAO MỚI KHÔNG ĐAU NỮA?
Chương 62:  EM LÀ QUÝ GIÁ NHẤT
Chương 63:  ANH GIÚP EM.
Chương 64:  ANH ĐÚT EM.
Chương 65:  ANH THÍCH KHÔNG?
Chương 66: CÁI TÍNH CÁCH NÀY CỦA CON CHỈ CÓ CẬU TA MỚI CHỊU NỔI.
Chương 67:  ANH CÓ THỂ NÀO ĐỪNG NHÌN EM CHẰM CHẰM NHƯ VẬY KHÔNG?
Chương 68: VỢ À
Chương 69:  520, ANH PHẢI XẾP HÀNG.
Chương 70: VẬT VỀ VỚI CHỦ
Chương 71: SẼ KHÔNG, NĂM NAY ĂN TẾT CÙNG EM
Chương 72: HAI TIẾNG SAU XEM LẠI ĐI.
Chương 73: NÓ ĐƯA CHIẾC VÒNG TAY LẠI CHO CON RỒI?
Chương 74: TA CŨNG SỢ NÓ VẬY
Chương 75: CÓ THỂ KẾT HÔN CHƯA?
Chương 76: NGOẠI TRUYỆN 1: VẤN ĐỀ KẾT HÔN
Chương 77: NGOẠI TRUYỆN 2: TAM THẬP NHI LẬP (*)
Chương 78: NGOẠI TRUYỆN 3: NHẪN
Chương 79: NGOẠI TRUYỆN 4: CẦU HÔN
Chương 80: NGOẠI TRUYỆN 5: HÔN LỄ
Chương 81: NGOẠI TRUYỆN 6: NGHỈ KẾT HÔN
Chương 82: NGOẠI TRUYỆN 7: CẦU CON
Chương 83: NGOẠI TRUYỆN 8: MANG THAI
Chương 84: NGOẠI TRUYỆN 9: SINH CON
Chương 85: NGOẠI TRUYỆN 10: THAI LONG PHỤNG
Chương 86: NGOẠI TRUYỆN 11: Ở CỮ
Chương 87: NGOẠI TRUYỆN 12: NHẬT KÝ NUÔI CON
Chương 88: NGOẠI TRUYỆN 13: CHUYỆN HẰNG NGÀY CỦA CON (1)
Chương 89: NGOẠI TRUYỆN 14: CHUYỆN HẰNG NGÀY CỦA CON (2)
Chương 90: NGOẠI TRUYỆN 15: THỜI HỌC SINH

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nghiện ( Mê Mẩn)
Chương 15: EM ĐI VỚI ANH.

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 15: EM ĐI VỚI ANH.
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...