Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nghịch Tập – Chương 255

Nghịch Tập

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ánh mắt của Trì Sính vô cùng hiểm độc gắt gao, rõ ràng Ngô Sở Úy chẳng có gì thẹn với lương tâm, cũng lộ ra vẻ lo lắng không thôi.

"Đúng......là cho anh xem mà! !"

Trì Sính không nói gì, cơ thể như một pho tượng đồng điêu khắc đứng lặng ở phía trước cửa sổ, toàn thân phả ra khí lạnh rùng mình.

Ngô Sở Úy thăm dò hỏi,"Anh ta nói gì đó?"

"Anh ta bảo ngày mai đến thăm cậu."

Giọng nói của Trì Sính nhẹ như sợi lông ngỗng nhưng đập xuống nền đất cũng ầm một tiếng vang chấn động cả căn phòng.

Ngô Sở Úy lập tức khẩn cấp,"Đây tuyệt đối là hiểu lầm! Tôi căn bản không có gọi điện cho anh ta, anh ta làm sao mà biết tôi bị bệnh?"

"Ý của cậu là tôi gọi?" Xương ở dưới lông mày của Trì Sính chậm rãi theo cơn thịnh lộ hiện lên,"Là tôi gọi điện cho anh ta, để cho anh ta đến thăm cậu?"

"Không phải, ý của tôi là có người âm thầm sai khiến! Nhất định là muốn gây xích mích ly gián, trông thấy cuộc sống của chúng ta quá tốt, cố tình phá hoại!" Ngô Sở Úy ra sức cãi lại.

Trì Sính chậm rãi di chuyển đến đầu giường, từ trên cao nhìn chằm chằm Ngô Sở Úy.

"Người ta vì sao lại chọn Uông Trẫm đến phá hoại? Uông Trẫm vì sao lại dễ bị xúi giục như vậy? Một cuộc điện thoại, anh ta ngay lập tức từ Ma Cao bay thẳng đến đây? Cậu có biết Uông Trẫm có bao nhiêu bạn bè hay không? Một năm anh ta bận rộn ở bên ngoài bao nhiêu ngày? Làm sao mà cậu có một chút biến động nhỏ anh ta ngay lập tức nhanh nhẹn mà chạy đến.?"

"Con mẹ nó, cậu không có quan trọng như vậy thì làm sao người ta có thể lo lắng cho cậu hay không?"

Cuối cùng một tiếng rống to, cô y tá đứng ở giữa cửa cũng sợ đến kinh hồn bạt vía.

Ngày thường, Ngô Sở Úy và Trì Sính có cãi nhau thì Ngô Sở Úy cũng đều rất ngang bướng, không biết vì sao, mỗi khi chuyện liên quan đến Uông Trẫm, Ngô Sở Úy liền vừa vội vừa giận nói không ra lời. Trì Sính hết lần này tới lần khác còn không chừa cho cậu đường sống nào.

Trì Sính một bước dài nhảy lên giường, giày thiếu chút nữa đập xuống đất tạo thành một cái hố trong phòng bệnh.

"Anh muốn làm gì? Tôi nói cho anh biết, đây là bệnh viện......Ôi! !"

Bàn tay to của Trì Sính đưa đến trên mép áo của Ngô Sở Úy, xoạt một tiếng rách vang lên, áo của Ngô Sở Úy từ cổ áo thẳng đến vạt áo rách toạc ra. Cúc áo cũng bắn tung ra nền đất, lòng của Ngô Sở Úy liền sợ đến run rẩy.

"Anh dựa vào cái gì mà xé quần áo của tôi? Dừng lại cho tôi!"

Ngô Sở Úy nhìn bộ quần áo yêu thích nhất bị xé rách, gấp đến độ dùng cái tay bị thương ngăn cản Trì Sính. Trì Sính hung hăng túm lại ép sang hai bên ngăn cản tay cậu chống cự, trực tiếp đem quần áo từ trên người cậu kéo xuống, ngay trước mặt cậu đem bộ quần áo xé rách tươm nhìn không ra hình dạng.

Cơn thịnh lộ của Trì Sính làm cho tim gan của Ngô Sở Úy chấn động một trận rồi tê liệt.

Sợ hãi, nhưng lại khó nén được tức giận trong lòng, vì vậy Ngô Sở Úy ở bên cạnh hùng hùng hổ hổ lên án.

"Có ai như anh không hả? Không phải chỉ là một cuộc điện thoại hay sao? Động gì đến anh? Anh nhìn tôi không vừa mắt thì anh 'xé' tôi! Anh xé quần áo làm gì? Con mẹ nó, cái này không phải mất tiền mua hả......."

Vừa mới nói xong, Trì Sính lập tức 'xé' cậu.

Trì Sính đem hai cánh tay của Ngô Sở Úy cố chống cự giãy giụa dùng vải băng trói lại áp lên phía đỉnh đầu, hai chân dài mạnh mẽ đem Ngô Sở Úy kẹp chặt lại, ánh mắt nồng đượm nhìn cậu từ trên xuống dưới như thiêu đốt từng tế bào của cậu, rồi cắn một cái lên yết hầu của Ngô Sở Úy.

Thanh âm của Ngô Sở Úy đau đớn không ngừng được mà phát rùng mình.

"Tôi với cậu trước đây xa nhau, lúc đó cậu với anh ta rốt cuộc đã làm gì?" Trì Sính ép hỏi.

Ngô Sở Úy tức giận gương mặt đỏ lên,"Tôi còn có thể cùng anh ta làm cái gì, lúc đấy mẹ tôi ốm còn đang nằm trên giường bệnh, tôi còn có thời gian rảnh rỗi hay sao?"

Trì Sính hoàn toàn không nghe Ngô Sở Úy giải thích, dường như anh ta hỏi vấn đề này để bùng nổ sự thô bạo, trút hết bực dọc trong lòng. Bất kể Ngô Sở Úy có trả lời như thế nào, anh ta cũng không dập ngọn nửa trong lòng.

"Có phải cậu để cho anh ta 'thao' qua rồi không?" Hai hàng lông mày của Trì Sính nheo lại dữ tợn.

Ngô Sở Úy xấu hổ và giận dữ không thôi,"Anh mới để cho anh ta 'thao' qua đấy!"

Vừa mới nói xong, bộ lông giữa hai chân bị Trì Sính hung hăng giật một cái, giật đến lỗ chân lông cũng mở ra. (Hơi bị thốn)

Ngô Sở Úy đau đến trên cổ hiện gân xanh, gò má ửng hồng bốc lên hơi nóng.

"Anh ta có sờ qua cậu không?" Con mắt dũng mãnh của Trì Sính trợn lên uy hiếp. (Thế thì ông nội Úy Úy cũng không dám nói là có)

Ngô Sở Úy tức giận đáp lại,"Sờ qua rồi, hôn qua rồi, 'thao' qua rồi, bất cứ cái gì anh có thể nghĩ đến hai chúng tôi đều làm cả! Tôi chính là đồ đê tiện, JB ai to tôi cũng để cho 'thao'!"

Lời này vừa thốt ra khỏi miệng, mặt của Trì Sính trong nháy mắt dữ tợn gấp mấy lần, bàn tay to bóp cổ Ngô Sở Úy lại, suýt chút nữa thì bóp chết cậu. Mới đầu Ngô Sở Úy còn điên cuồng đạp đá giãy giũa loạn lên, gào to mắng chửi, sau lại thấy Trì Sính thật sự không muốn ngừng tay, Ngô Sở Úy dứt khoát không giãy giụa, nghiêng đầu ngoảnh đi chỗ khác cực kỳ bi thương.

Trì Sính thấy bộ dáng này của Ngô Sở Úy, căm hận đưa tay từ trên cổ Ngô Sở Úy rời đi, đem đầu cậu vặn quay sang. (ba ba quá là KHỐC đi.. quá là quyến rũ.... lần này chỉ thấy khốc không thấy gì quá đáng hết.. ha ha.. )

"Cậu bày ra cái mặt đáng ghét đấy cho ai nhìn hả? Cố tình nói mấy cái câu kia kích động tôi, con mẹ nó, cậu còn oan ức cái gì?"

"Ai kích động ai trước? Lúc đầu anh hỏi tôi mấy câu đấy là ý gì hả?"

Ngô Sở Úy càng nói càng thất vọng đau khổ, trong ánh mắt đều nhuộm một màu cay đắng khó chịu.

"Tôi cũng không hiểu, trước đây rõ ràng anh nói không để bụng chuyện quá khứ của tôi. Tôi và Nhạc Duyệt cũng từng yêu nhau bảy năm, anh cũng không tính toán cái gì. Vì sao cứ động đến Uông Trẫm anh lại không buông tha?"

Trì Sính nói,"Tôi cho cậu biết vì sao, bởi vì tôi với cậu lúc đó chia tay, con mẹ nó! Ngay cả chết tôi còn muốn, nhưng cậu vẫn còn nhập nhằng với anh ta."

Những lời này, Trì Sính nghẹn rất nhiều ngày, ngày hôm nay rốt cuộc cũng phun ra hết!

"Không phải lúc tôi đau khổ nhất, anh cũng đang dây dưa không ngừng với Uông Thạc hay sao?"

Nói xong câu đó, vành mắt của Ngô Sở Úy đỏ lên, triệt để không nhìn Trì Sính.

Nhưng Trì Sính lại cố giật tóc của Ngô Sở Úy, ép buộc đầu của cậu quay sang nhìn mình.

"Anh cút cho tôi, tôi không muốn nhìn thấy anh! " Ngô Sở Úy giãy giụa tức giận mắng mang theo giọng nghẹn ngào oan ức.

Trì Sính thô bạo mà gặm cắn môi mỏng và cằm của Ngô Sở Úy, hàm răng như lưỡi dao, di động đến từng tấc da tấc thịt non mềm của Ngô Sở Úy, bá đạo ngang ngược mà tuyên bố chủ quyền của chính mình. (Quá là bá đạo đi..)

"Đừng chạm vào tôi.....Tôi không thèm để ý đến anh...." Ngô Sở Úy vẫn thể hiện rõ đang phát cáu.

Hàm răng của Trì Sính chuyển qua trên ngực Ngô Sở Úy, từ rãnh ngực một mực gặm cắn núm v//ú, tập trung ở núm v//ú cắn xé chơi đùa. Làm cho nơi mẫn cảm này rỉ ra tia máu nhạt nhạt, sưng đỏ d//â//m mỹ, có chút rùng mình run rẩy. Lại tê dại pha chút ngứa ngáy mãnh liệt, đem Ngô Sở Úy giày vò thảm thiết nghẹn ngào không ngừng.

"Ừm... Anh là thằng đểu.... hu hu..."

Bàn tay Trì Sính đùa giỡn 'thằng nhỏ' của Ngô Sở Úy, chăm sóc đến mức 'thằng nhỏ' căng cứng không chịu nổi, lại lấy tay quất xuống một cái, Ngô Sở Úy đau đến mức kẹp chân mà khóc.

"Cậu thử mắng tôi một câu nữa! " Mắt Trì Sính hùng hổ trừng trừng.

Ngô Sở Úy khóc lóc thảm thiết liên tục đáp,"........Khốn nạn..... cút......."

Trì Sính lại đem chân Ngô Sở Úy cứng rắn tách ra, tiếp tục hung hãn quất lên vật cứng rắn của Ngô Sở Úy một cái. Ngô Sở Úy cơn đau còn chưa kịp đi qua, Trì Sính lại dùng bàn tay to chà xát hung hăng lên bao quy đầu, một tay lại quất xuống lớp da trên 'trứng thịt' cùng với bộ phận quan trọng của cậu được thăm hỏi một trận.

"Còn dám mắng nữa!"

Đau rát, khó chịu, ngứa ngáy. Thắt lưng của Ngô Sở Úy ở trên giường giãy dụa né tránh, căm hờn xen lẫn lửa dục kích thích đến tim gan, làm cho mặt Ngô Sở Úy lộ ra vẻ mê hoặc dụ người đặc biệt thu hút lại có chút hoang dã.

"......Không .. phải.. người.. hu hu......"

Sự thật thì, Ngô Sở Úy chỉ mạnh miệng mắng chửi, đã sớm phối hợp cùng anh, bùng lên một cảm giác kích thích từng tế bào.

"Không được, không được.... Aaaaa...."

Trì Sính tiến quân thần tốc, Ngô Sở Úy không kiềm chế được thân thể kích động, tiếng kêu gào d//â//m loạn buột miệng phun ra, còn có một nguyên nhân khác là ngoài cửa phòng bệnh có tiếng bước chân làm cho cậu ngượng mặt đỏ bừng bừng vành tai cũng bạo hồng.

'Súng dài' của Trì lão gia vừa xuất trận, 'tiểu cúc' d//â//m đ//ã//n//g của Ngô Sở Úy lập tức hy sinh.

"Vẫn còn mắng chửi được hả?" Trì Sính dữ tợn 'đỉnh' một cái đến tận cùng vách ruột kích thích lên điểm G của Ngô Sở Úy.

Thắt lưng của Ngô Sở Úy điên cuồng run rẩy, ánh mắt tràn ngập hơi nước mê hồn, khuôn mặt cứng cỏi quật cường gần như hoàn toàn sụp đổ, Trì Sính một trận liên tục bắn phá phía sau ầm ầm không biết mệt mỏi, lại cố tình thúc vào điểm mẫn cảm nhất.

"AAA... đừng.... Không chịu được..... Đừng thúc.... đừng đỉnh....."

Trì Sính không mềm tay vì Ngô Sở Úy có chút thỏa hiệp, nằm ở trên người Ngô Sở Úy một trận kịch liệt ra vào điên cuồng vũ bão. Đầu lưỡi tàn phá bừa bãi cổ và xương quai xanh của Ngô Sở Úy, l//i//ế//m đến ý thức Ngô Sở Úy rối loạn, mồ hôi đầm đìa.

"Tôi có phải không trấn áp được cậu hả?" Ánh mắt của Trì Sính phát ra cực độ điên cuồng ép hỏi.

Ngô Sở Úy lắc đầu, mang theo giọng nghẹn ngào r//ê//n rỉ kìm nén lại nuốt vào trong.

Trì Sính vừa một trận càn quét tiến công, mạnh mẽ dứt khoát tàn nhẫn mà 'thao', cặp mắt phát ra tia máu ép hỏi,"Có phải 'thao' cậu không đủ sướng hay không?"

(Mẹ, đến con d//â//m(dân) còn sướng thì Úy Úy lại không phê đến bốc ngộ mới lạ.)

Thân thể Ngô Sở Úy bị thúc, đỉnh, nhấp đến rung động nghiêng ngả, tiếng kêu r//ê//n d//â//m loạn phun ra như muốn phá vỡ cổ họng, liên tục cầu xin tha thứ lặp đi lặp lại từ, 'ĐỦ'........Nhưng vẫn bị Trì Sính một trận hung ác di chuyển ra vào hành hạ đến dục vọng cực khoái không còn biết bản thân là ai, thái độ càng ngoan ngoãn thì càng bị 'chơi' càng mạnh mẽ, thái độ không tốt thì 'thao' đến khi ngoan ngoãn, cứ thế tiếp diễn vòng luân hồi d//â//m loạn...

Một tiếng gầm nhẹ của Trì Sính như tiếng sấm rền vang, sau đó Ngô Sở Úy hoàn toàn ngã xuống giường không còn chút sức lực.

Trì Sính lại túm Ngô Sở Úy, lấy điện thoại đưa tới trước mặt của cậu.

"Gọi điện thoại cho anh ta, bảo anh ta ngày mai đừng tới."

Ngô Sở Úy khàn giọng hỏi,"Sao anh không trực tiếp nói với anh ta?"

"Tôi muốn để chính miệng cậu nói với anh ta!" Ánh mắt hổ báo của Trì Sính trừng trừng uy hiếp.

Trong lòng của Ngô Sở Úy thầm chửi mấy tiếng đúng là cái đồ lòng dạ hẹp hòi, vẫn tức giận không phục mà làm theo.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nghịch Tập
Chương 255

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 255
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...