Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nghịch Tập – Chương 140

Nghịch Tập

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi về nhà, Ngô Sở Úy tiếp tục than ngắn thở dài, cơm cũng chẳng ăn bao nhiêu, chuyện bình thường thích làm nhất là khi tắm giành cái vòi sen với Trì Sính, hôm nay cũng ngoan ngoãn đứng hứng nước dưới cái vòi sen khác không thường dùng. Lên giường từ sớm, tựa vào đầu giường, nhìn chằm chằm vào bức tường đối diện.

Trì Sính nhìn ra được, cảm xúc của Ngô Sở Úy có bảy phần giả, ba phần thật.

Nhưng chính ba phần thật này, vẫn khiến hắn bị lôi vào tròng.

Ngô Sở Úy dùng khóe mắt liếc nhìn Trì Sính, hắn vừa mới cạo râu xong, cằm đặc biệt sạch, sờ lên chắc chắn rất láng. Bỏ đi, thích láng thì láng, dù sao tôi cũng không định chủ động sờ, dù anh có cọ lên người tôi, tôi cũng phải suy nghĩ một chút mới quyết định có để anh cọ hay không.

Suy nghĩ xong vấn đề vô vị này, cuối cùng Ngô Sở Úy ngã xuống giường, đưa lưng về phía Trì Sính.

Đợi năm phút, không thấy Trì Sính thò tay qua, Ngô Sở Úy lại lật người qua nhìn Trì Sính, thấy hắn đang chơi điện thoại, trong lòng càng không thoải mái. Tôi đã thế này rồi, anh còn có tâm trạng chơi điện thoại? Má! Lần sau đợi khi anh không vui, tôi cũng xổ ca khúc của Diêu Minh, vừa xổ vừa xoắn.

Thật ra Trì Sính đang hỏi thăm nhân viên công ty về hành động của Ngô Sở Úy cả hôm nay.

"Ôi..."

Trong thời gian không đến nửa tiếng, không biết Ngô Sở Úy đã thở dài bao nhiêu lần, trở người bao nhiêu lần. Lần trở người cuối cùng, hai ánh mắt sắc bén đen kịt đ//â//m thẳng vào mắt y, Ngô Sở Úy giật mình, thấy Trì Sính nắm chặt di động, đột nhiên nhớ đến lời cảnh cáo của Quách Thành Vũ, tâm trạng thoáng chốc rơi xuống đáy vực.

Kết quả, Trì Sính chỉ đưa tay ôm lấy Ngô Sở Úy, trầm giọng ra lệnh: "Đừng quậy nữa, ngủ."

Ngô Sở Úy âm thầm thở phào, lại hồi phục vẻ chán nản.

"Ngủ không được."

Cái kìm thép của Trì Sính lại kẹp chặt hai má Ngô Sở Úy, hỏi: "Tại sao?"

Ngô Sở Úy đẩy tay Trì Sính ra, quay đầu đi: "Nói xong càng khó chịu."

"Khó chịu cũng phải nói."

Ngô Sở Úy mím môi đầy ương bướng.

Trì Sính nhìn thấy quầng thâm đen thui của Ngô Sở Úy, nhớ lại mấy hôm nay y liên tục phải thức khuya làm việc, lòng liền mềm đi, vuốt mặt Ngô Sở Úy nói: "Không nói cũng được, thành thật ngủ đi."

Ngô Sở Úy trợn mắt thật to, mờ đục không ánh sáng.

Trì Sính lại sầm mặt: "Có phải cậu muốn bị đánh không?"

Ngô Sở Úy khổ sở: "Anh đánh đi, đánh xong tôi có thể sẽ dễ chịu hơn chút."

Nói thì nói thế, nhưng m//ô//n//g trứng gì đều căng chặt, chuẩn bị hễ Trì Sính vừa vươn tay qua sẽ nhảy tót ngay xuống đất.

Cho dù là thế, với dáng vẻ khổ sở không thể nói rõ của y lúc này, cũng đủ khiến Trì Sính đau lòng một phen.

"Vậy cậu cho tôi biết, tại sao nói rồi càng khó chịu?"

Ngô Sở Úy cố sức lót đường một câu: "Vì nói xong anh sẽ khó chịu, cho nên trong lòng tôi càng khó chịu."

Trì Sính nói: "Cậu không nói, sao biết tôi sẽ khó chịu?"

Vẻ mặt Ngô Sở Úy càng đau đớn: "Chắc chắn anh sẽ khó chịu."

Cạm bẫy bày ra trước mắt, chui vào hay không?

Trì Sính không hổ là cáo già lươn lẹo, lập tức đáp: "Cậu nói trước đi, nói xong tôi sẽ biểu đạt thái độ."

Nhóc lươn lẹo chửi thầm, vậy không phải đồng nghĩa nói trắng ra sao? Sau đó y mặt ủ mày ê quay người đi, lỗ tai cụp xuống, vai rũ xuống, lưng cong lại, ra vẻ bị ăn hiếp.

"Tôi không muốn để anh khó chịu, cho dù anh đánh chết tôi tôi cũng sẽ không nói."

Lại một cạm bẫy bày ra trước mắt, chui vào hay không?

Cáo già lươn lẹo bước một chân vào, "Khó chịu hay không không phải tôi có thể khống chế, tôi chỉ có thể bảo đảm tôi sẽ không động thủ."

Nhóc lươn lẹo lập tức thở phào nhẹ nhõm, sự thật chứng minh, y căn bản không quan tâm cáo già lươn lẹo có khó chịu hay không, chỉ cần bản thân không bị đánh, cái khác đều dễ nói.

Ngô Sở Úy dự định ném ra một viên đá dò đường trước, viên đá này chính là chuyện tiểu cúc bị nhìn lén. Đường dễ đi rồi mới đi tiếp, nói thật chuyện của Nhạc Duyệt luôn. Đường khó đi thì lùi lại, ngày sau trải phẳng đường rồi hãy nói.

"Lúc trước tôi vẫn luôn lo lắng bị rò hậu môn, sau đó gặp mặt Khương Tiểu Soái, nhắc đến chuyện này, anh ta kể cho tôi nghe những chuyện từng thấy từng nghe trong nhiều năm làm nghề y, tôi bị dẫn dắt, lúc đó..."

"Nói trọng điểm." Trì Sính cường thế cắt lời.

Ngô Sở Úy ho nhẹ một tiếng, "Tôi để anh ta kiểm tra cho tôi một chút."

Màu mắt Trì Sính dần trầm: "Kiểm tra?"

Ngô Sở Úy gật đầu, "Chính là kiểm tra bình thường của bác sĩ với bệnh nhân, chỉ là chỗ cần kiểm tra hơi đặc biệt. Nhưng cái này ở khoa hậu môn trực tràng cũng là chuyện bình thường, ai cũng không thể tránh được."

"Cũng chính là cậu ta đã nhìn m//ô//n//g cậu?" Trì Sính chỉ chú ý đến tin tức này, cái khác đều bị che khuất.

Ngô Sở Úy căng thẳng nói: "Không phải nhìn, là kiểm tra."

Trên mặt Trì Sính không lộ ra quá nhiều cảm xúc, điều này làm Ngô Sở Úy âm thầm thở phào.

"Còn nữa, hình như Quách Thành Vũ cũng thấy rồi."

Sắc mặt Trì Sính đông lại, nhưng vẫn vững như núi Thái Sơn.

Ngô Sở Úy triệt để thả hết dũng khí nói: "Quách Thành Vũ quá âm hiểm, trong câu lạc bộ của anh ta chỗ nào cũng có camera, nếu tôi biết anh ta giám sát Khương Tiểu Soái chặt chẽ như vậy, tôi đã không cởi quần rồi. Tên đó giỏi nhất chính là châm ngòi ly gián, ai biết anh ta có thêm mắm dặm muối, nói Tiểu Soái cố ý tách m//ô//n//g tôi, thò tay vào trong chọt bậy gì đó hay không? Nếu thật sự nói thế, vậy oan cho tôi quá! Trong lòng anh cũng sẽ rất khó chịu!"

"Cho nên, cậu chính là không đánh tự khai đúng không?" Giọng Trì Sính thản nhiên đến dọa người.

Ngô Sở Úy ngang nhiên nói: "Cái này... dù sao anh đã từng ngủ qua rất nhiều người của Quách tử, người ta nhìn người của anh một cái, cũng không có gì đúng không?"

"Đúng." Trì Sính nói xa xăm: "Không có gì với cậu."

Ngô Sở Úy ẩn ẩn có một dự cảm không hay.

"Nhưng có gì với tôi."

Ném ra mấy chữ này, mãnh hổ về núi, Võ Đại Lang Ngô Sở Úy mặc trang phục Võ Tòng bị bổ nhào đè xuống.

"Anh đã nói anh tuyệt đối không động thủ mà!"

"Yên tâm, không động thủ, động súng."

"Oa a..."

Viên đá ném ra, Ngô Sở Úy cuối cùng cũng nhìn ra được, mẹ nó con đường này không hề dễ đi!

...

Sáng hôm sau, Quách Thành Vũ thức dậy chưa bao lâu, đã nhận được điện thoại của Lý Vượng.

"Quách tử, tên đó chạy rồi!"

Quách Thành Vũ cố ý dùng giọng điệu cực nghiêm trọng chất vấn: "Cái gì? Chạy rồi?"

Khương Tiểu Soái ngồi đối diện hắn, trong lòng bất giác thắt chặt.

Quách Thành Vũ giả vờ ra vẻ mắng chửi: "Cậu làm ăn kiểu gì thế hả? Một người bệnh cũng không trông được! Hôm qua lúc nâng đi còn là giở sống giở chết, chưa bao lâu đã để gã chạy mất rồi?"

Lý Vượng thành thật nói: "Vừa rồi tôi ngủ gật một chút, gã đi vệ sinh, đợi khi tôi vào nhà vệ sinh, gã đã biến mất rồi, chắc chắn là chạy từ cửa sổ."

Thật ra, người này là Quách Thành Vũ bảo Lý Vượng cố ý thả đi.

Mục đích rất đơn giản: Thứ nhất, khiến Khương Tiểu Soái thấy căng thẳng, càng dễ nương tựa Quách Thành Vũ. Thứ hai, thả đi rồi lại bắt về, giấu ở chỗ mình, chỉnh cho chết!

Sự thật chứng minh, mục đích đầu tiên đã đạt được, tim Khương Tiểu Soái quả thật treo lên.

Còn cái thứ hai, trong lòng Quách Thành Vũ đã nắm chắc chín phần, người này tám phần đã lọt lưới. Nhưng vì hiệu quả, vẫn phải đỏ mặt tía tai gầm vào di động.

"Còn không mau đuổi theo đi?"

Nói xong, vừa định cúp máy, bên kia Lý Vượng đã gọi, giọng lớn đến mức Khương Tiểu Soái cũng nghe thấy.

"Quách tử, Quách tử, đừng cúp máy vội, tôi còn chưa nói xong mà!"

Quách Thành Vũ lại đưa di động lên tai, hỏi: "Còn gì nữa?"

Lý Vượng nói: "Không đuổi kịp."

Quách Thành Vũ thầm hừ lạnh, làm việc không linh hoạt gì, nhưng diễn kịch thì rất đạt.

"Vậy thì phái thêm nhiều người cùng đuổi theo, tôi không tin nhiều người khỏe mạnh vẫn không bắt được một người bệnh?"

Lý Vượng lại nói: "Gã đã biến mất rồi, muốn đuổi theo cũng không biết từ đâu!"

Sắc mặt Khương Tiểu Soái càng kém.

Quách Thành Vũ cảm thấy có hơi bất thường, liền bước ra ngoài, đứng bên ngoài nói với Lý Vượng, "Cậu có phải diễn hơi quá mức không? Tàm tạm là được, đừng diễn hoài không hết, mặt Soái Soái đã bị cậu dọa tái mét rồi."

"Tôi không hù dọa cậu ta!" Lý Vượng nôn nóng dậm chân, "Mạnh Thao thật sự chạy mất rồi!"

Giọng Quách Thành Vũ trở nên hung tàn: "Cậu nói gì?"

"Tôi ngủ hơi lâu, đợi khi kịp nhận ra, người đã chạy từ lâu rồi!"

Quách Thành Vũ tức giận không nhẹ: "Cậu thật đúng là biết làm hỏng chuyện! Còn không mau đi tìm đi?"

"Đang tìm đó mà!"

Quách Thành Vũ cố thở chậm, cưỡng ép mình phải bình tĩnh.

"Cậu nghe đây, gã mặc đồ bệnh nhân, mục tiêu rõ ràng như thế, không tiện bắt xe ngoài bệnh viện, chắc chắn gã đi không xa. Cậu không cần lái xe đi tìm lung tung, cứ kiểm tra xung quanh bệnh viện, chắc chắn gã đang trốn ở đâu đó."

"Ừ, tôi biết rồi."

Quách Thành Vũ đoán đúng, Mạnh Thao thật sự chưa đi xa, gã chỉ ở trong nhà vệ sinh công cộng của bệnh viện, không biết trộm được cái áo lông dài của ai, phủ bên ngoài đồ bệnh nhân, yên lặng hút thuốc.

Gã ở cùng Lý Vượng một tối, đã nhìn ra người này không mấy thông minh, thậm chí gã còn đoán được Lý Vượng cố ý thả gã chạy. Cho nên không lao ra đường, không chạy vào chỗ kín đáo, mà chọn những nơi nhiều người nhiều chuyện, gã biết Lý Vượng sẽ không tìm ra.

Đợi chịu đựng một thời gian nhất định, khi Lý Vượng ra ngoài tìm kiếm gã khắp nơi, gã đã có thể an toàn ra khỏi cửa bệnh viện, tùy tiện bắt xe rời khỏi đây.

...

Ngô Sở Úy bị súng bắn quét cả đêm, trong người vẫn còn sót đạn, đã mang thương tích xông pha chiến đấu.

Hết cách rồi, chuyện lần này rất quan trọng, không đích thân đi một chuyến thì muốn dưỡng thương cũng không yên tâm nổi.

Trên đường, Ngô Sở Úy vừa lái xe, vừa vặn m//ô//n//g, chậm rãi thích ứng khó chịu bên dưới. Sáng nay lại ăn cháo, nín cả buổi rồi, nhưng nhớ đến hiệu ứng liên kết của thịt phần trước và phần sau, y liền không dám đi tiểu. Nhà vệ sinh công cộng ở khu này đều không có vách ngăn, một người tiểu, một hàng người nhìn, y nào dám vào đó để cho mất mặt chứ!

Sau khi đi ngang qua vô số nhà vệ sinh công cộng chen đầy người hơn nữa còn không có vách ngăn, Ngô Sở Úy ký thác hy vọng cuối cùng vào một bệnh viện bên đường. Bệnh viện là nơi rất chú trọng, nhà vệ sinh chắc sẽ có phòng riêng chứ?

Kết quả, vừa vào cửa nhà vệ sinh, đã bị một người cản lại.

"Anh bạn, có thể đi nhờ xe không?"

Ngô Sở Úy nín hết nổi rồi, phô diễn cho xong: "Đợi tôi tiểu xong rồi nói."

Mạnh Thao chính là nhìn ra Ngô Sở Úy gấp lắm rồi, mới cố ý muốn cản y.

"Cậu không cho tôi đi nhờ xe tôi sẽ không cho cậu tiểu!"

Ngô Sở Úy bực bội, từng thấy kẻ mất dạy, nhưng chưa thấy ai mất dạy thế này!

"Anh còn cản tôi, tin tôi tiểu lên người anh luôn không?"

Mạnh Thao nhướng mày: "Đến đi!"

Ngô Sở Úy rất muốn tiểu lên người gã, nhưng nghĩ đến khi tiểu còn phải nhe răng khè miệng, có trút giận cũng chẳng nở mày được gì, chỉ đành gồng mình đồng ý.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nghịch Tập
Chương 140

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 140
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...