Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nghịch Tập – Chương 123

Nghịch Tập

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngô Sở Úy không tình nguyện mặc vào, thái độ chỉ phô diễn.

Trì Sính cũng không tính toán với y, đưa tay giúp y chỉnh lại thắt lưng quần, vuốt phẳng lại những chỗ bị nhăn, cuối cùng để Ngô Sở Úy đứng lên, kéo kéo mép quần, coi như đã mặc xong.

Vải tơ tằm dán sát người, kết hợp hoàn mỹ trên thân Ngô Sở Úy. Vai rộng, eo hẹp, m//ô//n//g vểnh, chân dài... nói rõ đầy đủ thân hình này không phải lồ lộ ra, mà là "bao kín" ra.

Điều khiến Trì Sính vừa lòng nhất, y chỉ có thể mặc ở bên trong, để một mình hắn thưởng thức.

"Được chưa?" Ngô Sở Úy không kiên nhẫn hỏi.

Trì Sính không nói gì, vẫn nhìn chằm chằm vào m//ô//n//g của y.

Ngô Sở Úy tự quyết định cởi ra, kết quả bị Trì Sính cản lại, kéo ngã lên giường.

"Đừng cởi." tay Trì Sính nhẹ vuốt trên lớp vải trơn tuột che phần m//ô//n//g của Ngô Sở Úy, giọng nói thấp trầm vang lên bên tai: "Tôi thích nhìn, cứ mặc như thế đi."

Ngô Sở Úy biết lúc này nếu còn không mở miệng, thì sẽ triệt để đánh mất cơ hội, thế là vặn mạnh cổ tay Trì Sính, xô đẩy, kháng cự, chống đối hiện rất rõ ràng.

Trì Sính cũng không làm khó y, bình tĩnh hòa nhã nói: "Gặp Khương Tiểu Soái rồi?"

Cuối cùng, vấn đề đã bị khơi lên.

Ngô Sở Úy sầm mặt: "Phải."

Trì Sính lại hỏi: "Cậu ta cho cậu biết chuyện tôi cưỡng ép cậu ta khuyên cậu?"

"Không phải khuyên, là tính kế!" Ngô Sở Úy đột nhiên cao giọng.

Ngữ khí của Trì Sính vẫn rất bình thản: "Cho nên cậu cảm thấy tôi đùa cậu, lừa cậu, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn sao?"

Ngô Sở Úy đẩy mâu thuẫn thăng cấp thêm một bước.

"Phải! Anh rõ ràng nói sẽ kiên nhẫn với tôi, bất kể lúc nào tôi nghĩ thông anh cũng không để ý, còn nói tuyệt đối không cưỡng ép tôi. Kết quả âm thầm câu kết với Khương Tiểu Soái, cưỡng ép anh ta bức tôi vào khuôn khổ. Tôi vẫn luôn cho rằng anh là đàn ông, bụng dạ thẳng thắn, không ngờ anh lại giả dối như thế, vì thỏa mãn cây củ cải của mình, mà hoàn toàn không bận tâm đến cảm thụ của tôi."

Nói xong câu này, trong phòng chìm vào yên lặng.

Thật ra lúc này, Ngô Sở Úy hy vọng Trì Sính lật mặt, hy vọng hắn giảo biện, sau đó Ngô Sở Úy sẽ phun ra những lời có tính công kích mạnh hơn, triệt để đánh nát phòng tuyến tâm lý của Trì Sính.

Không ngờ, Trì Sính từ đầu đến cuối đều không biểu hiện chút phẫn nộ nào, cho dù bị Ngô Sở Úy quở trách như thế, vẫn bình tĩnh nhìn Ngô Sở Úy, trầm mặc đợi y trút hết toàn bộ oán hận trong lòng ra.

Ngô Sở Úy nhịn không nổi nữa, nện hai phát thật mạnh lên ngực Trì Sính.

"Anh biết mấy hôm đó tôi giãy dụa nhiều thế nào không, anh biết tôi tưởng lầm người yêu cũ của anh trở về, trong lòng khó chịu thế nào không? Anh lại dùng thủ đoạn ác liệt này để kích thích tôi, xây dựng niềm vui của anh trên nỗi khổ của tôi. Tôi bây giờ hối hận đến xanh cả ruột, lúc đó vì quái gì tôi lại mở cửa ra? Tôi nên nhốt anh ở ngoài cả đêm."

Sắc mặt Trì Sính cuối cùng biến đổi, cánh tay mạnh mẽ đầy sức lực giữ chặt thân thể Ngô Sở Úy.

Ngoài mặt Ngô Sở Úy tức giận không thôi, nhưng trong lòng thì trộm vui, bị người ta sỉ vả như thế, anh còn chịu nổi sao? Có bản lĩnh anh đến đi! Văng tục, chửi bậy, nói xong ông liền vạch trần nội tình của anh, cho anh không chỗ dung thân.

"Tôi thừa nhận, đây là tôi làm không đúng."

Chuyện khác với ý nguyện, Trì đại thiếu vẫn luôn càn quấy ngang ngược, kiêu ngạo không chịu trói buộc, hôm nay lại chủ động nhận sai.

Ngô Sở Úy có hơi khó tiếp nhận.

Trì Sính kéo mạnh cánh tay đang đặt trên hai vai Ngô Sở Úy, kéo y ngã trước mặt mình, thực hiện cự ly không đến ba cm, dùng thái độ thành khẩn nhất xin lỗi y.

"Là tôi quá nôn nóng, tôi sợ chờ quá lâu, cái đầu ngu ngốc ương bướng của cậu không biết lại nghĩ lệch đến đâu. Quan hệ của cậu và Khương Tiểu Soái thân mật như thế, cậu ta là người hiểu rõ cậu nhất, cũng biết chỗ yếu của cậu ở đâu, cho nên tôi mới tìm cậu ta. Đương nhiên, thủ đoạn có hơi cứng rắn, trong lòng tôi cũng rất không đành."

Ngô Sở Úy cố giữ vững thần kinh không dao động, tiếp tục mở miệng châm lửa: "Bớt giả vờ giả vịt đi! Nếu anh thật sự không đành, thì lần đầu tiên có thể thao tôi đến bán sống bán chết sao?"

Mặt Trì Sính đã sắp dán hẳn lên mặt Ngô Sở Úy, hương thơm sữa tắm hòa quyện cùng mùi thuốc, khiến mùi vị dương cương của phái nam đập vào mũi Ngô Sở Úy.

"Chỉ vì thích cậu, mới muốn thao cậu như thế, vì thương cậu, mới thao hung như thế!"

Một câu giải thích quá khốn nạn, nhưng nói ra từ miệng Trì Sính, lại rất hùng hồn lý lẽ.

Mặt Ngô Sở Úy đã bị nhiệt khí Trì Sính thở ra nướng chín.

Trì Sính đưa tay giữ sau gáy Ngô Sở Úy, tiếp theo, mũi chạm mũi, mắt nhìn mắt, một hồi sâu, mài mòn kiên nhẫn của Ngô Sở Úy, mới cưỡng ép hôn lên. Ngậm đôi môi mỏng của y, trêu chọc đầu lưỡi y, càn quét khoang miệng y, chuyển giao áy náy nồng đậm, bức Ngô Sở Úy tiếp nhận.

Đợi khi dừng lại, Ngô Sở Úy còn sót lại chút lý trí, nhưng khí thế gây sự đã không còn đủ nữa.

"Tôi còn cho rằng anh không muốn tôi gặp Khương Tiểu Soái là vì ghen, vì lo lắng cho thân thể của tôi, hóa ra là do sợ sự tình bại lộ! Còn giả vờ giống như thế."

Câu này thật sự oan uổng Trì Sính, hắn đẩy Ngô Sở Úy ngã xuống giường, thở dốc nói: "Nếu tôi thật sự sợ sự tình bại lộ, thì có thể khiến tất cả mọi người đều ngoan ngoãn ngậm miệng, cậu có thể không nghe được một chữ."

Nói xong, vươn lưỡi liên tục l//i//ế//m láp lỗ tai Ngô Sở Úy, khiến ý thức của Ngô Sở Úy tan rã, thở dốc phì phò. Vậy mà Trì Sính lại cứ liều mạng dịu dàng, dịu dàng ngậm lấy, dịu dàng vòng quanh, khi m//ú//t l//i//ế//m còn phát ra tiếng, dịu dàng đến hút hồn người.

Ngô Sở Úy triệt để rơi vào vòng vây ngọt ngào của Trì Sính, còn có thể nói gì nữa? Có phun ra được cũng chỉ là những từ đơn mê loạn.

Trì Sính cắn lỗ tai Ngô Sở Úy, trêu chọc nói: "Vành tai mềm như thế, còn muốn bức bản thân ghi thù? Cậu là thật sự muốn nổi giận với tôi, hay muốn để tôi dỗ cậu đến không xuống được giường hả?"

Kế hoạch nhỏ bé của Ngô Sở Úy đã không biết bay đến tận đâu rồi.

Sau khi làm xong một lần, đã là chuyện của hơn một tiếng sau, Ngô Sở Úy trần truồng nằm trong ổ chăn thở dốc, nội y mới mua kia không biết dính bao nhiêu nước miếng, ướt nhẹp còn lấp lánh ánh d//â//m mị. Tay Trì Sính vẫn còn luẩn quẩn ở giữa chân Ngô Sở Úy, ngón tay cọ qua cửa động, khiến Ngô Sở Úy lại run rẩy một trận.

Lúc này, Ngô Sở Úy cuối cùng cũng tìm về một chút thần trí, nhưng cũng ý thức được một vấn đề nghiêm trọng: Y đây là lặng lẽ tha thứ cho Trì Sính, xóa giải hiểu lầm rồi, cắt đứt con đường mình trải sẵn luôn rồi.

"Mấy tiếng kêu cuối cùng của cậu thật d//â//m đ//ã//n//g." Trì Sính còn đang nhớ lại.

Ngô Sở Úy cố gắng ngăn chặn lời tán tỉnh lồ lộ của Trì Sính, cưỡng ép bản thân suy nghĩ đến chính sự. Vừa rồi đã biểu hiện ra không còn tính toán nữa, lúc này lại vẫn canh cánh trong lòng, cũng không khỏi quá vô vị. Không được, mình phải gợi chuyện ra lần nữa, mình phải gây hục hặc, mình phải dồn anh ta vào cục diện bị động.

"Tôi muốn uống nước." Ngô Sở Úy đột nhiên mở miệng.

Trì Sính để trần người xuống giường, trong quá trình lấy nước, Ngô Sở Úy đột nhiên phun ra một câu.

"Quách Thành Vũ thượng Tiểu Soái rồi."

Cũng coi như Trì Sính xui xẻo, một ly nước yên lành, lại đột ngột bị một vố như thế, cả ly nước liền rớt xuống đất, phát ra một tiếng vỡ, trên ngón tay Trì Sính còn thừa lại phần cán ly.

Tim Ngô Sở Úy thoáng chốc lạnh đi, không cách nào hình dung cảm xúc trong lòng, cho dù nằm trong chăn vẫn cảm thấy toàn thân lạnh lẽo. "Tranh chấp" nên có đã có rồi, có thể nhân cơ hội gợi chuyện, nhưng Ngô Sở Úy lại không nói nổi một câu.

Trì Sính lại rót cho Ngô Sở Úy ly nước khác, Ngô Sở Úy thì một chút cũng không uống, mắt đăm đăm nhìn thẳng lên trần nhà, trong đầu liên tục vang dội suy đoán của Khương Tiểu Soái, rõ ràng như mới.

Trì Sính nằm lên giường, phát hiện Ngô Sở Úy khác thường.

"Hôm nay rốt cuộc cậu sao vậy?" Mở miệng hỏi.

Ngô Sở Úy quay đầu qua, ánh mắt đen hấp háy bắn thẳng vào Trì Sính, hỏi: "Anh còn hận Uông Thạc không?"

Sắc mặt Trì Sính thay đổi, "Đang yên lành nhắc tới cậu ta làm gì?"

Ngô Sở Úy thoáng chốc biết được đáp án, lại hỏi: "Vậy anh còn bận tâm anh ta không?"

"Không bận tâm." Trì Sính trả lời dứt khoát nhanh chóng.

"Nếu anh không bận tâm, tại sao còn hận anh ta?"

Trì Sính khựng lại, nói: "Tôi không bận tâm cậu ta, mà bận tâm chuyện năm đó."

Ngô Sở Úy hỏi ra một câu mấu chốt nhất, "Vậy anh hận Quách Thành Vũ không?"

Một sự trầm mặc chí mạng.

Tim Ngô Sở Úy như bị khoét ra một cái lỗ, rõ ràng làm chuyện này là hai người nhưng Trì Sính chỉ hận Uông Thạc, cái này nói rõ điều gì? Nói rõ hắn chỉ là dựng cái cớ "hận Uông Thạc", âm thầm câu kết với Quách Thành Vũ thôi!

Trì Sính thấy gương mặt tái nhợt của Ngô Sở Úy, hai tay liền ôm đầu y nói: "Đại Bảo, chúng ta đừng nói những chuyện tệ hại trong quá khứ nữa được không? Cậu và bạn gái trước yêu nhau bảy năm, tôi cũng không nhắc tới một chữ, cậu còn muốn tôi phải thế nào nữa?"

Ngô Sở Úy giật mình, nhìn chằm chằm Trì Sính.

"Anh biết tôi từng có bạn gái quen nhau bảy năm?"

Trì Sính sầm mặt ừ một tiếng.

Ngô Sở Úy run môi hỏi: "Vậy... anh biết cô ta là ai không?"

"Không biết cũng không muốn biết." Trì Sính quyết đoán nói.

Ngô Sở Úy rụt rè hỏi: "Tại sao?"

"Tôi không chịu nổi trong lịch sử mà tôi không cách nào thay đổi, cậu từng có một tình cảm khắc cốt ghi tâm."

Ngô Sở Úy cảm thấy, y có thể thẳng thắn vào lúc này, bất kể kết quả ra sao, đều không cần phải tiếp tục che giấu nữa, nhưng trước khi thẳng thắn, y vẫn còn một câu muốn hỏi, không hỏi rõ ràng, y chung quy không cách nào giải tỏa. Vì không chỉ liên quan đến bản thân y, mà còn có Khương Tiểu Soái từng chữa thương tâm lý cho y.

"Tại sao anh để ý chuyện năm đó như thế?"

Mắt Trì Sính trầm như nước, nhìn không ra chút dao động nào.

"Tôi hận nhất là người khác lừa gạt tôi."

Tim Ngô Sở Úy bị đập nát bấy, lời nói ra cũng mang theo mùi vị giãy dụa chờ chết.

"Tôi cũng lừa anh không ít đúng không? Nhưng sao anh không làm gì tôi chứ!"

Trì Sính nhàn nhạt nói: "Trong phạm vi tôi có thể khống chế, lừa gạt của cậu không tính là lừa, chỉ gọi là chơi trò tâm nhãn, nhưng nếu vượt qua khỏi phạm vi khống chế của tôi, luôn che giấu tôi gì đó, vậy mới là lừa gạt chân chính."

Ngô Sở Úy hoàn toàn tuyệt vọng.

Khi Trì Sính ôm tới, Ngô Sở Úy vẫn còn trong trạng thái chết cứng.

"Cậu từng lừa tôi?" Trì Sính cố ý hỏi.

Ngô Sở Úy hé răng, tê liệt ừ một tiếng.

"Lừa thế nào?"

Ngô Sở Úy ngẩn người rất lâu, nói: "Thật ra lúc trước tôi tiếp cận anh, là có mục đích."

Tay Trì Sính siết chặt: "Mục đích gì?"

Sắc mặt Ngô Sở Úy tái nhợt, môi mở rồi khép cũng không ra được một chữ.

Trì Sính không nhẫn tâm, gương mặt căng cứng thoáng chốc dịu đi, "Bỏ đi, không hù cậu nữa, cậu không phải chỉ vì chia tay với bạn gái cũ, chịu kích thích, muốn mượn bờ vai của tôi thôi sao? Tôi không để ý điểm xuất phát vì tính lợi ích của cậu, tôi không để ý cậu lợi dụng tôi, tôi nguyện ý dẫn 'dê con' bị thả nuôi nhà cậu đi ăn cỏ thơm ngon hơn."

Ý niệm cố gắng chống đỡ của Ngô Sở Úy lập tức sụp đổ, một người đàn ông biết rõ y chơi trò tâm kế còn thản nhiên dung túng, y không dám đánh mất. Cho dù phải tiếp tục gạt hắn, ngày sau phải trả giá càng thê thảm hơn, y cũng nhận.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nghịch Tập
Chương 123

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 123
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...