Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nghe Theo Hoàng Hậu – Chương 4

Nghe Theo Hoàng Hậu

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

7.

Trở lại tẩm điện, ta liền bảo Xuân Nhi sắp xếp mấy ma ma nghiêm khắc sang dạy cho Thượng Quan Linh.

Đã là kẻ nương nhờ, thì phải có dáng vẻ của kẻ nương nhờ, chẳng phải sao?

“Cứ nói là Hoàng thượng sai.”

Xuân Nhi do dự: “Nương nương, thế này… có tính là giả truyền thánh chỉ không ạ?”

“Không tính.” Ta nhướn mày, cười khẽ: “Đây gọi là đoán chuẩn thánh ý.”

Đuổi hết bọn hạ nhân ra ngoài, ta bước vào trong, mở chiếc rương gỗ cũ kỹ.

Bên trong nằm lẫn vài món đồ nhỏ bé đã ngả màu thời gian: con diều giấy vàng ố, chiếc hoa đăng thủng lỗ chỗ, cùng cây trâm gỗ khắc xấu xí.

Tất cả đều là những vật năm đó ta cùng Tiêu Dĩ Ngự rong chơi để lại.

Hắn vốn ít lời, lại hay giữ vẻ kiêu ngạo của Thái tử.

Còn ta cũng ít nói, phụ mẫu dặn phải đoan trang hiền thục.

Trong vô số đôi phu thê ân ái khắp Đại Tiêu, tình cảm giữa ta và hắn lại nhạt nhẽo như nước lã, thậm chí chẳng bằng chén trà còn đượm vị.

Trưởng công chúa từng vì tình mà sẵn sàng dâng ngàn dặm chiến mã, chỉ mong ở lại bên Tướng quân Trấn Bắc.

Con trai Thái phó từng một mình chống cả gia tộc, chỉ để cưới được cô gái câm đã cứu mình.

A nương bảo, những tình yêu cuồng nhiệt ấy vốn hiếm hoi.

Đa phần phu thê đều như ta và hắn, nhạt nhòa phẳng lặng.

Nhưng bây giờ… hình như có gì đó khác rồi.

Giống như mặt hồ tĩnh lặng bất chợt rơi xuống một hòn đá, từng gợn sóng lăn tăn khuếch tán ra ngoài…

Khóe môi ta khẽ cong, gọi Xuân Nhi: “Đem chiếc hoa đăng này sang Ngự thư phòng, nói với Hoàng thượng rằng sắp đến Thượng Nguyên rồi, hỏi xem Người có muốn ra ngoài dạo chơi không?”

Xuân Nhi nhìn chằm chằm chiếc hoa đăng méo mó, ố vàng, chỗ còn rách nát, mặt mày méo xệch: “Nô tỳ… còn chưa muốn ch*t đâu ạ…”

Ta: “…”

8.

Sau này, Xuân Nhi truyền lời lại, nói rằng Tiêu Dĩ Ngự chỉ khẽ đặt tấu chương trong tay xuống, nhàn nhạt bảo: “Nghe hoàng hậu.”

Rồi khi bước ra khỏi Ngự thư phòng, thái giám đã lập tức nhét cho nàng một nắm lớn hạt dưa vàng.

Ta thậm chí có thể tưởng tượng được cái thanh tiến độ trên đầu hắn “vù” một cái đầy ắp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Con người này ấy à… chỉ là quá hay giữ vẻ nghiêm trang thôi.

Ngày tháng cứ thế trôi qua.

Miệng thì nói bận việc triều chính, nhưng nửa đêm nào Tiêu Dĩ Ngự cũng len lén chui vào long sàng của ta.

 Mấy bà yêu thương thì Follow kênh Cám tại *: "Cam Sắc Cám" và "Đại Bản Danh Nhà Cám" nha 

Phái đoàn Bắc Sở thì đã trở về, chỉ để lại tiểu công chúa ở Đại Tiêu dạo chơi, mở mang tầm mắt.

Thượng Quan Linh cũng coi như nghe lời, mỗi ngày học quy củ, chép sách.

Ta liền “vừa đ.ấ.m vừa xoa”, thỉnh thoảng sai người tặng nàng vài món trang sức, xem như cho chút ngọt ngào.

Cho đến tết nguyên tiêu.

“Bắc Sở công chúa nói, nàng chưa từng thấy thượng nguyên ở Đại Tiêu, muốn ra ngoài xem thử.” Xuân Nhi vào bẩm báo.

Ta thay một bộ thường phục, nghĩ ngợi thấy quả thật nên đưa Thượng Quan Linh đi chơi.

Dù sao cũng là công chúa Bắc Sở, nhốt mãi trong hoàng cung Đại Tiêu thì coi sao được.

“Bảo nàng rằng vi hành, tuyệt đối chớ phô trương.”

Ta cài cây trâm gỗ xấu xí lên tóc, dặn thêm: “Thu xếp vài người võ nghệ tốt, đi kề bên bảo vệ.”

“Vâng.”

Xuân Nhi lui xuống, long sàng bỗng vang động, có một thân ảnh ngồi dậy.

Tiêu Dĩ Ngự nhíu mày: “Đưa nàng ta đi làm gì? Chướng mắt.”

“Công chúa Bắc Sở đã ở chỗ chúng ta hoặc thì tiếp đãi tử tế hoặc thì nguyên vẹn trả về. Cứ để mặc, chẳng phải khó coi sao?”

Tiêu Dĩ Ngự lười nhác dựa lên gối, giọng trầm lãnh: “Bắc Sở và Đại Tiêu giáp giới, năm nào cũng loạn chiến, giờ lại đưa công chúa tới, e chẳng có hảo tâm gì.”

“Chẳng phải Trấn Bắc hầu đang đàm phán với Bắc Sở sao?” Ta vừa thoa chút son môi vừa đáp: “Vậy thì gửi công chúa sang chính là để hòa thân, biểu thị thành ý cầu hòa thôi.”

“Trẫm không muốn cưới nàng ta, chướng mắt.”

Sự chán ghét của hắn bộc lộ chẳng hề giấu giếm.

Ta nhìn hắn, chỉ biết bất đắc dĩ.

Cái vị hoàng đế này, trước mặt ta sao lúc nào cũng tỏ ra trẻ con thế chứ.

Ta dịu giọng an ủi: “Đâu có bắt người cưới. Đến lúc đó, ngài chỉ cần lấy lý do long thể yếu nhược, e làm lỡ công chúa Bắc Sở, rồi tiện tay gả cho một vương gia nào đó là xong.”

Chưa kịp dứt lời, Tiêu Dĩ Ngự đã vươn tay kéo ta ngã xuống giường, vòng tay siết chặt.

Bên tai vang lên tiếng cười khẽ, mang theo chút trêu chọc: “Trẫm yếu nhược… hửm?”

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nghe Theo Hoàng Hậu
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...