Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nghe nói trời sắp mưa – Chương 17

Nghe nói trời sắp mưa

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi suýt nữa phun hết ngụm trà trong miệng.

Văn Tuấn hoàn toàn không nhận ra câu nói của mình có chút... hiểu lầm.

Một đám “già đời yêu đương” lập tức nghĩ lệch đi.

“Cosplay luôn rồi hả?”

“Tôi sai rồi, tôi còn lo anh Văn không biết theo đuổi, ai ngờ anh Văn quá biết luôn ấy chứ.”

Văn Tuấn sa sầm mặt: “Dẹp ngay mấy thứ dơ bẩn trong đầu mấy người đi, lo ăn cơm giùm cái.”

Mấy nam sinh lập tức im như thóc.

Mà bên cạnh tôi, Phó Kiều Linh gần như không thể ngồi yên nổi.

Cô ta hoàn toàn thất tình rồi.

Từ lúc nãy đến giờ như người mất hồn.

Nhưng không ai quan tâm đến cảm xúc của cô ta.

Những nam sinh mà cô ta xem như “người trong phe mình”, thậm chí chẳng thèm liếc nhìn cô ta một cái.

Đang ăn giữa chừng,

câu chuyện lại quay về chủ đề Văn Tuấn.

“Anh Văn, theo đuổi con gái không thể chỉ cosplay được, phải tặng quà nữa, mấy món con gái thích ấy.”

“Đã mua rồi, vòng cổ bản giới hạn của hãng E.”

“Gì cơ?” Một nam sinh ngẩng đầu lên, “Cái vòng cổ giới hạn năm nay bị anh mua rồi à? Hèn gì, cả thành phố A chỉ về một chiếc, bạn gái em thích lắm, hỏi hãng thì người ta bảo có người mua mất rồi, em còn đang rủa thằng nào không có mắt… Ờm, anh Văn, em sai rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

“Bạn gái tôi cũng gửi ảnh cái đó cho em xem.”

Một nam khác nói thêm.

“Đẹp thiệt đó, có viên kim cương hồng nhỏ đính trên mặt trăng, lại là bản giới hạn, giá gấp cả chục lần bản thường luôn.”

Tim tôi đột nhiên đập lệch một nhịp.

Không lẽ…

Chính là cái vòng mà Văn Tuấn tặng tôi?

Anh ấy tặng tuần trước.

Ban đầu tôi không nhận.

Anh ấy lại nói: “Anh mua cho hết đám chị em họ trong nhà rồi, còn dư một cái, em cứ đeo chơi đi.”

Hóa ra… chính là chiếc duy nhất trong toàn thành phố…

Tôi bắt đầu cảm thấy không được tự nhiên.

Đúng lúc đó, đứa bạn cùng phòng vốn nổi tiếng đầu óc hơi đơ của tôi lại bất ngờ lóe sáng.

“Khoan đã, vòng cổ có đính kim cương hồng trên mặt trăng á?”

Tôi muốn bịt miệng nó lại.

Trà Đá Dịch Quán

Nhưng không kịp rồi.

“Vũ Ý, lấy cái vòng cổ cậu đang đeo ra cho mọi người xem cái nào!”

---

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nghe nói trời sắp mưa
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...