Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngày Anh Trưởng Thành – Chương 98

Ngày Anh Trưởng Thành

Tác giả: Tiên Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- À, vâng. Sếp giao cho tôi chút việc và tôi vẫn chưa hoàn thành.

Hoàng Thuận dời ánh mắt từ gương mặt đờ đẫn của tôi đến chiếc máy tính. Bàn tay anh nhanh chóng vươn đến, chạm vào con chuột đen thui.

Khoảnh khắc bảng đề xuất ý tưởng lên kế hoạch cho chiến dịch quảng cáo hiện ra, tôi thấy đôi chân mày anh nhíu lại.

Cái gì vậy? Chẳng lẽ tôi làm sai rồi sao? Có phải nó giống như một mớ hỗn độn không?

Tôi vẫn chưa sắp xếp câu cú cho hoàn chỉnh, cho mượt. Tóm lại là tôi chưa làm xong.

- Cũng tạm ổn rồi, chỉ là ý trên mặt chữ chưa được diễn đạt một cách tốt nhất, còn lủng củng.

Nghe Hoàng Thuận nửa khen nửa chê, tôi gật đầu lia lịa bởi tự mình cũng thấy không ổn.

Tôi đi tiếp thị, quảng cáo, miệng tôi nói hay nhưng khi diễn đạt bằng con chữ thì lại chẳng hay ho gì.

Tôi học dốt nhất là môn văn, điểm cao nhất tôi từng đạt được với bộ môn này là sáu điểm, không có hơn được.

- Những ý tưởng này là ý tưởng cũ, tôi lấy được từ các tư liệu của phòng marketing. – Tôi cúi đầu, lí nhí đáp.

- Cách tốt nhất và nhanh nhất để thu hút và lấy được thiện cảm từ mọi người chính là những việc có liên quan đến thiện nguyện. Cô nghĩ sao nếu chúng ta tổ chức một chương trình ca nhạc và một bữa tiệc để gây quỹ cho việc này?

Thật lòng mà nói, tôi cũng đã từng nghĩ tới ý tưởng này, có điều chẳng dám đưa nó vào bảng đề xuất.

Người đàn ông trước mặt tôi đây sao lại có cùng suy nghĩ với tôi vậy? Anh thân là tổng giám đốc Hana, anh đã nói thế thì tôi chỉ còn biết gật đầu tán thành mà thôi.

- Ghi vào đi. – Hoàng Thuận mỉm cười, nhướn mày ra hiệu cho tôi.

[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi người nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Hạt Đậu Khả Ái (hatdaukhaai.com) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em có động lực ra chương nhanh ạ.]

Bản thân tôi lúc này như bị thôi miên, lật đật làm theo lời anh. Thế nhưng, tôi chỉ mới gõ được năm từ thì anh đã giành lấy bàn phím rồi nhanh chóng thao tác.

Hai cánh tay anh như hai cái càng cua bọc tôi vào giữa, hại tôi chỉ biết nín thở, dán mắt vào màn hình máy tính.

- Thao tác của cô chậm quá, tay cô bị thương à?

Các ngón tay tôi bất giác co lại khi nghe anh hỏi.

Người đàn ông này thật tinh tế, chỉ nhìn thoáng qua thôi mà anh biết tôi bị thương.

- À, tôi không thao tác nhanh được, ngón tay hơi cứng…

- Cho tôi mượn ghế của cô nhé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Hoàng Thuận lùi lại cho tôi đứng lên rồi anh gấp gáp thế vào chỗ tôi.

Đúng là người giỏi có khác, thao tác của anh rất nhanh, chữ nghĩa chẳng có lỗi chính tả.

Bộ dạng nghiêm túc và chuyên nghiệp này bỗng gợi cho tôi nhớ về ảnh hình của ai kia.

Không ngờ tôi lại tìm thấy bóng dáng Hoàng Thiên nơi người anh không cùng huyết thống này.

Qua hết mười lăm phút, đúng vậy, chính xác là mười lăm phút không hơn kể từ khi Hoàng Thuận ngồi xuống thì bảng đề xuất ý tưởng đã hoàn thành.

Tôi mở to mắt, đọc và nhận ra nó thật hoàn hảo, câu từ ngắn gọn, đủ ý, không lê thê, dài dòng như tôi từng làm.

Không hổ danh là người thừa kế sáng giá của Hana. Anh khiến tôi mở rộng tầm mắt. À không, mắt tôi sắp rớt ra ngoài luôn rồi.

- Xong rồi đó.

Anh nhấn vài cái trên bàn phím và chẳng mấy chốc, tờ giấy đã chạy ra khỏi máy in.

Tôi với tay cầm lên, xem qua một lượt nữa.

Hoàng Thuận như là quý nhân của tôi vậy. Anh như ông Bụt xuất hiện khi tôi đang ngủ mơ và giúp tôi hoàn thành công việc.

- Cám ơn anh, tổng giám đốc Hana.

- Ừ, anh nhận lời cảm ơn này. Có điều, em hãy gọi anh là Hoàng Thuận. Cách gọi kia kỳ lạ thế nào ấy, anh không thích.

Gì chứ? Anh cho tôi gọi thẳng tên họ anh ra luôn sao?

Còn nữa, anh xưng hô chẳng còn khách sáo, anh gọi tôi là em và xưng mình là anh.

Mải suy nghĩ m.ô.n.g lung nên tôi chẳng trả lời anh, tận khi anh cốc vào trán tôi một cái thì tôi mới tỉnh hồn, vội gật đầu lia lịa.

Và cũng trong lúc này, tôi gần như c.h.ế.t lặng khi thấy anh cười với mình, một nụ cười rạng rỡ và rất hiền.

Xem ra, mấy vị CEO của Hana ai cũng ấm áp nhỉ. Ngoại trừ cái tên kia ra.

- Anh… anh Hoàng Thuận ở lại công ty luôn sao?

- Ừ, có phòng dành riêng cho cán bộ cao cấp mà. Tại anh mới tới, trật múi giờ, khó ngủ nên đi vòng vo, rồi thấy trong phòng kinh doanh còn người nên vào xem thử. Chẳng ngờ là em.

Khoảnh không gian rơi vào im lặng tầm vài giây thì Hoàng Thuận lại lên tiếng. Anh đề nghị được đưa tôi về và tôi liền đồng ý bởi chẳng có lý do gì đề từ chối một người đàn ông tốt bụng như anh cả.

Tôi đã nhận ơn anh rồi, nhận thêm lần nữa cũng có làm sao đâu.

Chúng tôi cùng nhau sóng bước rời khỏi phòng. Tiếng gót giày của tôi khua động xuống mặt sàn.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 98

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 98
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...