Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngày Anh Trưởng Thành – Chương 8

Ngày Anh Trưởng Thành

Tác giả: Tiên Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- Có chút xích mích thôi ạ. Mà.. hắn mách mẹ sao?

- Không, người qua đường quay video rồi tung lên mạng. Cả hai đều thuộc hàng thừa kế thứ nhất của tập đoàn lớn, con nghĩ không ai nhận ra sao?

Qua hết mấy phút mà tôi chẳng nghe Hoàng Thiên trả lời trả vốn gì. Trái tim trong n.g.ự.c tôi dường như cũng đang ngừng đập để chờ đợi lời nói từ anh.

Gần ba năm sống cùng mẹ con họ thì đây là lần đầu tôi nghe tin anh đi đánh lộn, mà đối thủ lại là Phạm Minh Chính.

- Video đã được ba Minh Chính liên hệ gỡ xuống rồi. Hoàng Thiên à, đừng khiến ông con phiền lòng thêm nữa. Mà.. con có bị thương không?

Sau câu nói đó cái lắc đầu của anh. Tôi có thể đoán được vì cảm nhận tấm khăn phủ trên mặt mình chuyển động.

Tiếp đến là khoảng không im lặng bao trùm. Dù vậy thì tôi vẫn ngồi im như thóc vì chẳng biết bà Ngọc Minh còn đó hay đã đi rồi, mà Hoàng Thiên thì cũng chẳng kêu réo gì, thành thử tôi đâu dám cựa quậy dù rằng tay chân mỏi nhừ.

- Em ra đi Mỹ Trân. – Giọng anh chùng xuống, nghe như bị nghẹn.

Ngay khi Hoàng Thiên vừa nhích ra, tôi liền hấp tấp đứng lên. Còn chưa kịp nhảy khỏi bồn thì tiếng động lần nữa phát ra từ cánh cửa phòng khiến tôi hoảng hốt, theo phản xạ có điều kiện mà ngồi xuống lần nữa.

Thế nhưng, vì sợ và gấp gáp nên không còn là tư thế giống ban đầu, tôi ôm lấy thắt lưng anh, cúi đầu thật thấp, trốn sau tấm lưng rộng.

- À, con có thấy Mỹ Trân đâu không?

- Con nhờ cô ấy ra ngoài mua ít đồ rồi ạ.

- Vậy à? Mà.. hình như chuông cửa bị hỏng thì phải, mai con gọi người đến sửa nhé.

- Vâng.

Lần này, rút kinh nghiệm, cả tôi và Hoàng Thiên đều ngồi im thin thít và chờ đợi. Qua đâu năm, bảy phút, chẳng thấy bà Ngọc Minh quay lại thì anh mới chạm nhẹ vào tay tôi ra hiệu. Lúc này, tôi mới nhận ra mình đang ôm anh cứng ngắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Vội vàng buông tay, tôi gấp gáp lùi ra phía sau. Tôi không biết làm gì tiếp theo cả. Hoàng Thiên nói dối thành thử tôi không thể chạy về phòng mình được. Lỡ đâu mẹ anh bất thình lình xuất hiện và trông thấy bộ dạng kinh dị này của tôi phóng ra từ phòng anh thì chắc tôi cắn lưỡi tự tử mất thôi.

- Em ra ngoài đợi anh chút, anh tắm xong rồi canh chừng mẹ cho em về phòng.

Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thấy Hoàng Thiên giống một người đàn ông chững chạc, đàng hoàng. Tôi gật đầu lia lịa rồi làm theo lời anh, nhảy ra khỏi bồn tắm, với lấy cái khăn choàng đỡ để che đi phần da in qua lớp áo rồi nhắm tịt hai mắt bởi biết một khi anh xả nước thì cơ thể kia sẽ hiện rõ mồn một.

Khi tiếng xả nước ngừng lại tầm năm phút thì Hoàng Thiên cũng cất tiếng gọi tôi. Cả hai rón rén tiến đến cánh cửa. Tôi căng thẳng đến mức khó thở, đứng nép bên vách chờ đợi.

- Nhanh lên Mỹ Trân, mẹ anh không có đây. – Anh nhỏ giọng hối thúc.

Thế là, trong tích tắc, tôi đã chạy một lèo về phòng và mau mắn tắm gội, thay đồ. Cứ nghĩ tới cảnh cùng Hoàng Thiên ngồi chung trong cái bồn tắm phủ bọt xà phòng trắng xóa kia là tôi lại muốn dính luôn trong này, không bước chân ra nữa.

So với chuyện cùng anh l.à.m t.ì.n.h trong vô thức thì chuyện này xấu hổ hơn nhiều bởi ai cũng đang tỉnh táo. Nếu anh lại dùng nó để chọc ghẹo tiếp thì tôi chẳng biết giấu mặt vào đâu dù rằng trong gần ba năm qua, tôi đã cố làm cho mặt mình dày lên, trân tráo lên rất nhiều.

Cơ mà giờ tôi mới nhớ, sao lúc ấy không đóng cửa phòng tắm lại nhỉ? Như thế là xong rồi, sao phải nhảy vào bồn cùng anh?

- Hoàng Thiên c.h.ế.t tiệt. Đồ lợi dụng. Điên mất thôi.

Cố gắng hít thở sâu, tôi nhanh chóng lấy lại tinh thần thép và dũng cảm nhấc chân, thẳng lên sân thượng để lấy quần áo xuống xếp.

Cách duy nhất để tôi có thể cùng tồn tại song song với Hoàng Thiên chính là tập cho bản thân trở nên chai lỳ, không biết xấu hổ, không biết liêm sỉ. Đúng là như vậy, mấy khoản này tôi phải hơn anh thì mới chống chọi với anh được.

- Hôm nay cô về sớm vậy ạ? Cô không đi sinh nhật sao ạ? – Tôi mỉm cười thật tươi và cất tiếng hỏi khi thấy bà Ngọc Minh vừa bước ra khỏi phòng.

- Ừ, đột nhiên thèm cơm nhà và nhớ cháu nên cô về. – Bà nháy mắt, đùa với tôi.

- Dạ, cơm nhà luôn ngon nhất mà. Hơn nữa, cháu nghĩ là do cô nhớ anh Hoàng Thiên. – Tôi cũng mồm mép tép tôm đáp lại.

Bà Ngọc Minh cười nhẹ cái nữa rồi đi xuống nhà dưới. Tôi tiếp tục bước lên sân thượng. Nhờ phúc của Hoàng Thiên, hôm nay tôi tắm sớm, mọi thường phải năm giờ, sau khi công việc xong xuôi thì tôi mới tắm cơ.

Tận lúc này, tôi mới lờ mờ đoán ra lý do anh nhờ tôi kỳ lưng, chắc là tay anh có vấn đề nên không với ra sau được. Có lần bị trật cổ tay, tôi cũng cử động rất khó khăn.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...