Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngày Anh Trưởng Thành – Chương 17

Ngày Anh Trưởng Thành

Tác giả: Tiên Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi đưa mắt nhìn tên chủ đẹp trai, giàu có đang đứng đối diện mình. Trời ạ, sao tôi thấy anh ta đẹp trai quá mức cho phép thế này. Người gì vừa cao ráo, vừa săn chắc, mắt, môi, mũi đều tinh xảo, còn thông minh, giỏi giang và sát gái nữa.

Không ngờ có một ngày, tôi bị năm tỷ làm cho mụ mị đầu óc, thích người mình từng ghét cay ghét đắng đến mức muốn ôm lấy mà tỏ lòng cám ơn.

Vẫn biết chiếc thẻ đen hôm trước có giá trị hơn nhưng chiếc nhẫn này vốn mang ý nghĩa rất khác, hơn nữa, Hoàng Thiên tặng nó cho tôi khi mà giữa cả hai đã phát sinh quan hệ thân xác.

Ít ra, anh không giống những người đàn ông mà tôi từng biết, lên giường rồi liền ngó lơ, bỏ bê, thậm chí là trốn tránh người con gái mà họ từng theo đuổi.

Anh đã đòi chịu trách nhiệm, vẫn nói yêu tôi và giờ là tặng cho tôi món quà quý giá này. Tuy không thể nắm bắt tâm tư anh nhưng tôi đã bị anh làm cho lay động.

- Mỹ Trân à, số tiền thâm hụt của SunshineBank là số tiền lớn, chiếc nhẫn này không đủ đắp vào đâu. Hơn nữa, đây là tiền riêng của anh, không liên quan đến quỹ ngân hàng.

Như đoán biết được những băn khoăn trong lòng tôi nên Hoàng Thiên cất tiếng giải thích. Tôi không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu. Chẳng ngờ lần đầu được đeo nhẫn kim cương lại là một viên kim cương tận mười carat.

- Lát nữa giúp anh soạn ít quần áo nhé. Đêm nay anh bay rồi.

- Không phải cuối tuần anh mới bay sao? – Tôi tròn mắt ngạc nhiên.

- Đi sớm về sớm. Anh còn có việc riêng nữa, không chỉ sang thăm ông nội.

- Được, giờ tôi đi xếp đồ cho anh luôn.

Nhanh như chớp, tôi quay đầu toan chạy đi nhưng Hoàng Thiên đã nhanh hơn. Anh nắm lấy tay tôi, giữ lại rồi đột ngột ôm trọn tôi vào lòng.

Tôi đứng đơ như khúc gỗ, cảm nhận được làn hơi ấm từ anh đang lan sang lưng mình và hơi thở thơm hương bạc hà phả nhẹ vào vành tai phải.

- Trông em có vẻ mong chờ việc anh rời khỏi nhà nhỉ?

- Đúng vậy. À.. à không.. không phải. Không phải anh nói anh sắp bay sao? Tôi sợ không chuẩn bị kịp.

Tiếng thở dài của Hoàng Thiên vang nhẹ sau câu chống chế của tôi. Anh buông tay, thả tôi đi và lẽo đẽo theo tôi xuống lầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Những lúc anh nghiêm túc thế này, tôi cũng chẳng ghét bỏ gì anh, sao anh lại không thể giữ cái bộ dạng này qua ngày qua tháng chứ?

- Anh muốn mặc bộ nào? Sơ mi màu gì? – Tôi mở tung cánh cửa tủ lớn, mời anh chọn như thể bản thân là một cô nhân viên bán hàng chuyên nghiệp.

- Em chọn đi. Bộ nào khiến anh trở nên đẹp trai ấy. – Hoàng Thiên vẫn cắm đầu vào điện thoại, hờ hững đáp.

- Anh đẹp sẵn rồi, mang bao bố cũng đẹp.

Tôi nói nhỏ rồi tự mình chọn lấy năm bộ đồ vest, cà vạt, vớ, bao tay, mũ len, mấy chiếc áo dạ dáng dài, áo len ghi lê, hai đôi giầy tây và vài bộ quần áo mang ở nhà cho anh.

Mùa đông ở Việt Nam chỉ là những cơn gió se lạnh nhưng ở Mỹ thì không như vậy, tuyết rơi trắng trời, lạnh đến cắt da cắt thịt.

Trước đây, khi ba tôi còn làm ăn được, tôi đã từng cùng ba mẹ du lịch đến đó. Khoảng thời gian ấy hóa thành vùng ký ức ngọt ngào trong tôi, cũng đan xen tái tê nữa, đầy tiếc nuối.

Mải chú tâm vào công việc nên tôi chẳng buồn nhìn đến Hoàng Thiên. Khi kéo chiếc vali đầy ắp lại và ngẩng đầu lên thì tôi mới phát hiện ra ai kia đang say sưa ngắm mình, khóe môi anh dường như còn đang mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, như có, như không.

- Mấy giờ anh đi? Mà.. mẹ anh có đi tiễn anh không?

- Không. Mẹ về tới nhà chắc cũng mệt rồi. Hay là.. em tiễn anh đi nhé.

- Tôi có biết lái xe đâu.

- Mình đi taxi mà.

Nhìn cái vẻ mặt háo hức, mong chờ kia thật không nỡ từ chối. Sau một hồi suy nghĩ, tôi gật đầu đồng ý. Liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, thấy đã tám giờ đúng, tôi liền nhanh chân về phòng, chuẩn bị.

Theo như Hoàng Thiên nói thì mười giờ đêm anh sẽ bay, khoảng chín giờ, chúng tôi sẽ xuất phát. Dù gì cũng là đi cùng chủ tịch SunshineBank, tôi không thể mang bộ đồ pijama có hình gấu thỏ mà sóng bước cùng anh được.

Vừa thay đồ xong thì bà Ngọc Minh cũng về tới. Có lẽ biết quý tử đột ngột đổi lịch bay nên bà rời bữa tiệc sớm. Mọi khi cũng phải chín giờ hơn, tôi mới thấy tài xế đưa bà về.

Cả Hoàng Thiên lẫn mẹ anh đều tự lái xe, ngoại trừ lúc có bia rượu trong người hoặc phải đi công tác tại các tỉnh xa, cần dưỡng sức thì mới gọi trợ lý làm tài xế.

Sau khi tiễn anh chàng trợ lý đẹp trai của bà chủ ra khỏi cổng, tôi mau mắn quay vào nhà, xay một ly nước cà chua rồi bưng thẳng lên phòng bà.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...