Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngày Anh Trưởng Thành – Chương 132

Ngày Anh Trưởng Thành

Tác giả: Tiên Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi bắt tay với hai người họ, ánh mắt và bàn tay đẹp của Hoàng Thiên di chuyển sang tôi.

Không có lựa chọn nào khác, tôi chìa tay ra cho anh nắm. Lực siết mạnh đột ngột khiến tôi mở to mắt nhìn thẳng vào anh.

- Chào giám đốc.

- Chào em. – Anh cười và từ từ buông tay.

Cứ nghĩ xã giao vậy là xong nào ngờ Hoàng Thiên lại ngỏ ý mời cả ba chúng tôi sang bàn anh ăn uống cho vui vẻ vì dù gì cũng quen biết nhau.

Tôi mong Tấn Phong từ chối biết bao nhiêu nhưng cuối cùng anh lại bị cái gã có tên Hoàng Thiên thuyết phục.

Thế là cả ba rồng rắn theo Hoàng Thiên sang dãy bàn dài được nối từ nhiều cái bàn ngắn nằm phía bên kia.

Sau màn giới thiệu, mọi người cùng nhau ngồi xuống và vào bữa.

Đúng là thiên vị. Quán thấy nhiều người nên phục vụ nhiệt tình, mau mắn, không như ban nãy, để tôi và Tấn Phong chờ dài cả cổ. Còn bên đây, có mấy phút đâu mà bưng bê lên đầy đủ cả rồi.

Cũng may là tôi không ngồi cạnh Hoàng Thiên, người xui xẻo đó là Ánh Tuyết. Có cô ấy làm lá chắn, tay chân tôi cũng bớt lóng ngóng hơn.

- Chẳng hiểu sao mà sếp lại chọn đúng quán em đang ăn. Xem ra là có duyên đấy. Dù gì đây cũng là bữa tiệc tạm chia tay sếp mà.

Tôi dỏng tai lên nghe chị Hoa nói mà chẳng hiểu gì cả. Tiệc tạm chia tay là gì vậy? Hoàng Thiên định đi đâu sao?

Dù tò mò nhưng tôi cũng không hỏi lại, chỉ gật gù rồi tiếp tục ăn.

Hai tiếng đồng hồ trôi qua mà tôi cứ ngỡ như hai mươi tiếng. Lâu ơi là lâu. Đến lúc chị Hoa gọi phục vụ tới thanh toán, tôi mới thấy lòng nhẹ nhõm.

Những tưởng sắp được về nhà thì người tình cũ lại đề nghị được bao mọi người một chầu karaoke.

Đương nhiên chẳng ai dám từ chối sếp bự cả. Phần nữa là phòng kinh doanh toàn những người tăng động, khoái vui, ham chơi.

Hơn nữa, họ có nằm mơ cũng chưa từng mơ rằng có ngày được nhị hoàng tử Hana mời mọc. Nay được anh chủ động ngỏ lời, ai lại từ chối chứ.

- Anh Tấn Phong và cô Ánh Tuyết cũng đi chung cho vui nhé. – Hoàng Thiên quay sang phía chúng tôi, dịu giọng.

- Được, đi thêm một chút cũng không sao.

Trước lời khẩn khoản của Hoàng Thiên, Tấn Phong đã nhận lời. Thế là, lại kéo nhau đi tới địa điểm mới để hát hò, nhảy múa.

Vì số lượng người lên đến ba mươi lăm người nên chúng tôi phải chia đôi ra, chui vào hai phòng.

Nếu chất hết vào một phòng, một là ngộp thở, hai là có người đợi đến mùa quýt cũng không hát được bài nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Thấy Hoàng Thiên mời Tấn Phong chui vào phòng số hai mươi hai, tôi liền nắm tay Ánh Tuyết nhào vào phòng số hai mươi bốn.

Nhạc nhanh chóng được bật lên và mọi người hào hứng chọn bài.

Tôi với Ánh Tuyết ngồi im như tượng. Cô ấy bảo cô ấy cũng không có tâm trạng để hát vì đồng nghiệp của tôi loi nhoi quá.

Mở màn là chị Hoa với bài Mùa Thu Lá Bay, tiếp đến là trưởng phòng với bài Đắp Mộ Cuộc Tình. Toàn là chia ly, chia lìa, buồn muốn não ruột.

Hoàng Thiên cũng đã nói rằng chỉ hát đúng một tiếng đồng hồ rồi về cho mọi người còn nghỉ ngơi, mai đi làm nên mỗi người chỉ hát một bài, nhường lượt cho người khác. Nếu còn dư thời gian mới chọn tiếp.

- Cậu với anh chàng đó có vấn đề gì không? Mình thấy cậu mất tự nhiên khi đối diện anh ta đấy. Vậy lúc ở công ty thì sao? – Ánh Tuyết ghé vào tai tôi, hỏi nhỏ.

- Thì cũng vậy đó. Làm sao tự nhiên được. – Tôi cười mếu, đáp lời cô nàng.

Vừa cho trái nho vào miệng thì cửa phòng đột ngột hé mở và Hoàng Thiên tiến vào, tay anh cầm theo ly bia.

Nhác thấy anh chàng đang hát đột nhiên im bặt, Hoàng Thiên liền ra hiệu cho anh ta cứ tiếp tục rồi tiến đến cụng ly cùng những người trong bàn.

Tôi cũng đưa ly nước lọc lên trước ánh mắt bất mãn của anh.

Cái gì vậy kìa? Vừa vào, tôi đã uống nước lọc rồi, đâu phải anh xuất hiện thì tôi mới đổi đồ uống đâu chứ. Không phải là anh cho rằng tôi khi dễ anh đấy chứ?

- Rót bia vào đi. – Anh cười nhưng giọng nói cực kỳ nghiêm túc.

Khổ thân cho tôi, thò tay vào thùng bia khua khoắng thì phát hiện ra chẳng còn lon nào cả. Thế là, tôi đưa cái thùng lên cho anh xem.

Bây giờ đã là chín giờ kém mười phút, cũng chuẩn bị về rồi, kêu thêm thì lại dư mà không lẽ bảo nhân viên mang một lon vào thì kỳ cục quá.

- Uống chung vậy.

Hai mắt tôi trợn tròn, còn chưa kịp phản đối thì Hoàng Thiên đã đưa ly bia lên miệng tôi.

Trời đất ơi, cái tình huống oái ăm gì vậy? Tôi chẳng còn nghe ai hát nữa, chỉ thấy mọi người đang đổ dồn ánh mắt về phía mình.

Bất lực. Thật là tận cùng của bất lực.

Cuối cùng, tôi đành đón lấy ly bia, một hơi uống hết nửa ly rồi đưa lại cho anh. Và con người này nhanh chóng đặt môi lên chỗ tôi vừa uống mà trút cạn.

Anh đang hôn gián tiếp tôi đó à? Thằng đần cũng có thể nhận ra đấy.

- Oa, trông hai người như đang uống rượu giao bôi ấy. Vậy sếp với Mỹ Trân hát một bài luôn đi, cũng gần hết giờ rồi.

Anh chàng ốm nhách gần đó đột nhiên lên tiếng và mọi người đồng loạt vỗ tay rần rần.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 132

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 132
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...