Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngày Anh Trưởng Thành – Chương 10

Ngày Anh Trưởng Thành

Tác giả: Tiên Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Có điều, nếu mọi chuyện giống như Hoàng Thiên nói thì anh ta thiệt thòi thật, bị cấp trên đè xuống, buộc làm rồi khi xảy ra sự cố lại phải xin lỗi dù rằng bản thân vốn chẳng làm sai.

Cổ phiếu Milan tuột giá liên tục trong mấy phiên giao dịch gần đây, nếu Hana đã thu mua thì khối tài sản bốc hơi ít nhất phải hàng trăm tỷ đồng chứ chẳng đùa. Một con số có thể đè c.h.ế.t tôi.

Tôi cố gắng ăn hết số thức ăn trên bàn rồi mau mắn dọn dẹp. Hôm nay, Hoàng Thiên lại thức đêm làm việc và theo như thường lệ, đúng chín giờ tối, tôi chuẩn bị một ít bánh, một ly sữa ấm mang lên cho anh.

Đến trước cửa phòng, tôi đưa mắt nhìn qua khe hở, quan sát một lát chứ chẳng vội vào.

Số là có mấy lần, Hoàng Thiên như biết được giờ tôi lên, anh đứng nấp ngay sát cửa, chờ tôi bước vào thì nhảy ra dọa khiến tôi giật mình, sữa mả, bánh trái đổ hết xuống sàn.

Và rồi trong khi tôi dọn dẹp trong sự bực bội thì anh khoanh tay, tựa vách, cười như được mùa bội thu.

Bị hẳn ba lần như vậy, tôi liền khôn ngoan ra. Tôi sợ nếu có lần thứ bốn, tôi chắc chắn sẽ không kiềm được mà bóp cổ anh đến c.h.ế.t mất.

Chắc chắn lúc đó tôi sẽ được lên báo, lên truyền hình, nổi tiếng rồi vào tù, xui nữa thì bị tử hình luôn.

- Đang làm việc à? Đúng là chỉ nên nhìn anh ta từ xa thì mới ngưỡng mộ được. Sao lúc ở gần tôi thì anh lại biến thành thằng nhãi ranh vậy hả anh kia? – Tôi lầm bầm thật khẽ.

Cứ chốc chốc, tôi lại thấy Hoàng Thiên ngừng lại, bóp bóp cổ tay phải, mặt anh thoáng nhăn nhó. Có lẽ nào anh thật sự bị đau sao? Ngay cả khi không có tôi mà anh cũng như thế thì hẳn là anh không hề diễn.

- Anh có biết chuyện cậu bé chăn cừu không? Ai bảo mấy lần trước anh toàn giả đau giả ốm lừa tôi làm trò vui.

Sau câu thì thầm, tôi đẩy cửa tiến vào, đặt khay sữa và bánh xuống bàn. Vốn định ngó lơ nhưng lương tâm lại không cho phép.

Chuyện cổ phiếu Milan lao dốc hẳn đã khiến tâm tư Hoàng Thiên rối rắm ít nhiều vì dẫu sao thì tài sản ấy trước sau gì cũng thuộc về anh và Hoàng Thuận bởi chủ tịch Hana chỉ còn hai đứa cháu trai này thôi.

- Tay anh chắc bị trật khớp rồi, đưa tôi sửa cho. – Tôi xòe tay ra, cất tiếng.

- Em biết làm sao?

- Đương nhiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Nói rồi, tôi nhanh chóng bắt lấy tay anh, sờ nắn một hồi. Lúc trước, tôi từng theo ông hàng xóm vốn là một thầy chữa bệnh bằng phương pháp vật lý trị liệu đến các làng lân cận làm từ thiện, thành thử học được chút ít kinh nghiệm.

Đúng như tôi nghi ngờ, khớp xương cổ tay của Hoàng Thiên bị lệch ra. Tôi đoán chắc nơi nào đó trên cơ thể Minh Chính cũng bầm tím rồi, hẳn anh đã dùng lực rất mạnh.

Xem ra, Minh Chính có thằng bạn đáng đồng tiền bát gạo quá, cho ăn cho nhậu ngày trước rồi ngày sau thượng cẳng tay, hạ cẳng chân với người ta.

- Chịu đau chút.

Dứt lời, tôi nắm cổ tay Hoàng Thiên nắn mạnh. Anh khẽ kêu nhẹ một tiếng nhưng vẫn không rụt tay lại. Khớp xương lồi lên nhanh chóng xẹp xuống, tiếp đó, tôi đan tay mình vào tay anh và ấn cho bàn tay anh ngã về phía sau.

Tôi vốn trong sáng và làm theo những gì đã nhìn thấy ông hàng xóm làm nhưng tôi lại quên mất người đàn ông đối diện mình đây là một tên biến thái. Khi tôi nhìn lên thì thấy anh đang nhìn mình đắm đuối, miệng mỉm cười rất tình.

- Xong rồi. – Tôi vội thu tay lại, trái tim bất giác đập như trống đánh liên hồi.

- Tay em ấm thật. – Hoàng Thiên lại buông lời tán tỉnh.

- Lát nữa tôi đưa ít rượu thuốc, anh nhớ xoa bóp thường xuyên cho mau hết sưng.

Tôi phớt lờ, lên tiếng căn dặn rồi quay lưng cất bước. Chỉ sợ nán lại thêm chút nữa thì chẳng biết cái gã này còn bày ra trò gì.

Khi đã ra đến hành lang, tôi đưa hai tay lên áp vào má mình, rõ ràng nó lạnh tanh mà anh dám nói là ấm. Đúng là lừa mình, lừa người.

Tôi vốn là một cô gái có bàn tay lạnh nhưng trái tim vô cùng ấm áp, nếu không thì tôi đã mặc kệ anh, cho anh dị tật luôn.

Về đến phòng, tôi nhanh chóng rót rượu thuốc từ chai lớn sang một cái chai nhỏ rồi tung tăng xách lên phòng anh. Rượu này quý lắm, một thang nhỏ xíu có giá gần hai triệu, ngâm ra được tầm nửa lít.

Thật tình mà nói, nhìn tôi phơi phới thế thôi chứ cơ thể cực kỳ yếu đuối, mới hai mươi mấy tuổi mà xương cốt đau nhức hết rồi, thành thử tôi phải thường xuyên dùng nó.

Có hôm, tôi dậy trễ, chưa kịp tắm buổi sáng đã lao ra bếp nấu nướng tưng bừng cho kịp giờ Hoàng Thiên và bà Ngọc Minh đi làm. Thế là, anh cứ ngửi ngửi và một hai quả quyết rằng tôi mới bét mắt ra đã uống rượu.

Sau cái đêm bị anh giày vò ấy, lưng tôi như muốn gãy đôi, tay chân thì rã rời. Nếu như không có chai rượu này thì chắc tôi bò bằng bốn chân chứ không đi đứng được như này đâu.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...