Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 166
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
Từ tòa án về khách sạn không xa, chưa đầy hai mươi phút đã tới. Lý Trạch đỗ xe trong hầm để xe của khách sạn, xe dừng, vừa mở cửa xe đi xuống thì nhận được điện thoại từ đội ngũ luật sư.
Lý Trạch đứng cạnh xe, xử lý xong cuộc gọi ngắn gọn này. Cúp máy, Lý Trạch quay đầu nói với An Thanh và An Hạ đứng bên cạnh.
"Luật sư Nghiêm nói còn có việc cần An tiểu thư xử lý."
An tiểu thư này là gọi An Thanh.
An Thanh nghe vậy thì khẽ gật đầu, đáp: "Được. Cần quay lại toà án sao?"
"Đúng."
An Hạ nghe vậy, cũng nâng tay lên.
[Em đi với chị.]
"Em về thu dọn hành lý trước." An Thanh nói với cô: "Luật sư Nghiêm không gọi thẳng cho chị, chắc không phải chuyện gì quan trọng, chị xử lý xong việc bên đó sẽ quay lại."
An Thanh nói xong, Lý Trạch cũng nhìn về phía An Hạ, giải thích với cô: "Có một phần tài liệu cần đương sự xác nhận."
Nghe vậy, An Hạ gật đầu, không tiếp tục kiên trì. Cô đi sang một bên, An Thanh và Lý Trạch ngồi về xe rời đi, An Hạ thì đứng tại chỗ một lát rồi cũng quay người, một mình đi vào thang máy khách sạn.
-
Trong phòng khách sạn nằm trên tầng cao nhất.
An Hạ đứng trong thang máy, nhìn con số dần tăng lên, cuối dùng dừng lại ở tầng cao nhất. Cửa thang máy mở, An Hạ bước ra ngoài, cầm thẻ phòng đi thẳng về phòng mình.
Tầng trên cùng chỉ có vài phòng, An Hạ quẹt thẻ, mở cửa đi vào.
Cô và chị gái ở Tần thành một tuần, ngoại trừ khách sạn và toà án thì không đi đâu khác, hành lý mang đến có thế nào thì mang về y như vậy. Cô nhanh chóng bắt đầu giúp chị thu dọn hành lý trước.
An Thanh không giỏi làm việc nhà, những việc này vốn đều là công việc của An Hạ. Chị gái không có nhiều đồ, An Hạ làm rất nhanh. Xếp đồ xong, cô quay lại phòng mình, kéo chiếc vali nhỏ ra chuẩn bị xếp đồ.
Cô cũng chỉ có vài bộ quần áo để thay, rất nhanh đã xếp xong. Vừa xong việc thì bên ngoài truyền đến tiếng chuông cửa, An Hạ dựng chiếc vali vào vệ tường, ngẩng đầu nhìn ra cửa.
Hẳn là chị gái đã về, An Hạ đoán chị quên mang thẻ từ nên phải bấm chuông.
Nghĩ thế, An Hạ ra khỏi phòng ngủ, đi mở cửa.
Nhưng khi cửa mở ra, trước mặt lại không phải chị gái như trong dự đoán. Yến Bắc Thần đứng đó, có lẽ cũng không ngờ An Hạ lại mở cửa nhanh như thế. Khi bảo mẫu nhỏ đứng đó ngẩng đầu nhìn hắn, ý cười trong mắt Yến Bắc Thần lan rộng, hắn dang hai tay, nói với An Hạ.
“Surprise!”
(*) Câu này nghĩa là "Ngạc nhiên chưa~"
An Hạ đứng sững tại chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
Yến Bắc Thần: "..."
Phản ứng này không giống như trong tưởng tượng của Yến Bắc Thần.
Hắn không báo trước với An Hạ mà cứ thế bay qua, An Hạ hẳn là không biết hắn đến đây. Nhưng phản ứng này của An Hạ là sao? Khi nhìn thấy hắn, cô cũng chỉ hơi sững ra mấy giây, rồi sau đó, cô nhìn hắn khẽ mỉm cười.
Yến Bắc Thần thu tay về, kỳ quái nhìn An Hạ.
“Sao thế nhỉ? Em không ngạc nhiên à? Em biết hôm nay anh đến à? Không đúng, anh đâu có nói với ai đâu...”
Yến Bắc Thần tự lẩm bẩm một mình, trong lúc hắn tự nghi ngờ chính mình, An Hạ bỗng bổ nhào vào lòng hắn.
Cơ thể bảo mẫu nhỏ tuy không lớn nhưng lại có sức mạnh bất ngờ, như chú mèo con nhào vào n.g.ự.c hắn, khiến Yến Bắc Thần phải lùi một bước mới đứng vững, giơ cánh tay ôm lấy cô.
Cơ thể trong lòng hắn rất thơm rất mềm, lúc ôm lấy cô, những lời lảm nhảm của hắn thoáng chốc tan biến. Nghe thấy tiếng cười, An Hạ ngẩng đầu nhìn hắn, nâng tay lên:
[Em nhớ anh lắm.]
--- Lời tác giả ---
Yến tổng: Nhìn đi, bạn gái tôi yêu tôi cỡ đó!
-
Bảo mẫu nhỏ thẳng thắn dùng ngôn ngữ ký hiệu bày tỏ nỗi nhớ nồng cháy dành cho hắn.
Yến Bắc Thần ôm cô, thấy mắt cô sáng rực khi làm những động tác tay. Trong lúc cô thể hiện tâm ý, thì nỗi nhớ của Yến Bắc Thần cuối cùng cũng có điểm đặt chân.
Hắn cười nhìn cô, cô kết thúc các động tác, cánh tay lại tự nhiên vòng quanh cổ hắn. Khoé mắt Yến Bắc Thần cong cong, bàn tay đặt ở eo cô khẽ dùng sức, bế bổng An Hạ lên.
“A!” - An Hạ kinh ngạc bật ra một âm thanh khe khẽ, giây tiếp theo, cô cảm giác cơ thể mình nhẹ nhàng xoay vòng.
Yến Bắc Thần bế cô xoay tròn hai vòng giữa không trung.
An Hạ ôm chặt cổ Yến Bắc Thần, cười càng ngọt ngào hơn.
Yến Bắc Thần ôm lấy cô, gò má áp vào bên cần cổ mảnh mai, hít lấy hương thơm nhàn nhạt và hơi ấm dịu dàng của cô.
“Anh biết.”
“Vậy nên hôm nay anh mới đến đây.” Yến Bắc Thần nói.
Nghe Yến Bắc Thần nói xong, cơ thể An Hạ nằm trong cái ôm của hắn thoáng trở nên mềm mại hơn, cô ngẩng đầu, khóe mắt cong cong chứa đầy ý cười.
…
Hai người đứng ôm nhau rất lâu trước cửa phòng khách sạn.
Một tuần không gặp, không cần biết là Yến Bắc Thần hay An Hạ, nỗi nhớ dành cho đối phương của cả hai đã lên tới đỉnh điểm. Hai người đều không muốn buông tay, mãi một lúc sau, An Hạ mới như sực nhớ ra, nâng tay nói với Yến Bắc Thần.
[Chị với trợ lý Lý đến tòa án rồi.]
Lúc ở dưới hầm đỗ xe, Lý Trạch nhận được cuộc gọi từ đội ngũ luật sư, cần An Thanh đến tòa xử lý một số việc. Bây giờ đã hơn mười một giờ, chắc hai người cũng sắp quay lại.
Sáng nay Yến Bắc Thần ngồi máy bay đến, mới tới khách sạn không lâu. Hắn liếc nhìn đồng hồ, nói.
--------------------------------------------------













