Ngân Dực Liệp Thủ Hệ Liệt – Chương 321
Ngân Dực Liệp Thủ Hệ Liệt
PHẦN 01
Editor: Maikari
Beta: Kaori0kawa
Tháng 11 năm 2065, Bắc Kinh cuối mùa thu cực kỳ xinh đẹp, cũng khá yên tĩnh.
Lăng Tử Hàn kết thúc công tác một ngày đêm, dưới sự bảo vệ của cảnh vệ rời khỏi “Thứu Tháp”, về tới Mai Uyển.
Cậu hiện tại là bộ trưởng Bộ An Toàn Quốc Gia, được thế giới gọi là “Boss” Quốc An mới của Trung Quốc, so với Lăng Nghị lúc xưa còn lợi hại hơn. Lúc cậu tiền nhiệm thì toàn bộ các bộ môn liên quan vì cậu mà sắp xếp cho cậu 1 nơi ở mới tương xứng với cấp bậc của cậu, nhưng Lăng Nghị bảo cậu cứ ở Mai Uyển, dù sao vẫn còn hai căn biệt thự trống trong đó.
Lăng Tử Hàn tự nhiên không ý kiến, liền trở lại Mai Uyển, dọn vào biệt thự Bạch Mai Hiên ở bên kia sân.
Phòng tất nhiên không nhỏ, nhưng cậu vẫn ở một mình. Toàn bộ các bộ môn đều biểu thị với cậu, nên sắp xếp cho cậu 1 bảo mẫu, giúp cậu quản lý nhà cửa, chăm sóc cuộc sống hằng ngày cho cậu nhưng cậu đều từ chối. Ngoại trừ mỗi tuần một lần có nhân viên công tác tới quét tước vệ sinh ra, thì những lúc khác cậu không muốn ai ra vào nơi đây cả. Cậu thích sự an tĩnh.
Đoàn xe vào Mai Uyển, thì nhanh chóng chạy tới trước Bạch Mai Hiên. Lăng Tử Hàn mở cửa xe, trực tiếp đi vào tiểu viện nơi biệt thự mình ở. Cảnh vệ của cậu lập tức lái xe đến ký túc xá bên cạnh.
Vừa đi vào trong viện, Lăng Tử Hàn liền ngừng bước chân.
Một cậu nhóc đang dựa người vào cửa gỗ trước nhà cậu.
Trên lưng nhóc mang một cái cặp da màu đen, mặc một chiếc áo khoác màu vàng nhạt của nhãn hiệu thời trang đang nổi tiếng cùng quần jean, chân mang một một đôi giày chơi bóng hàng hiệu, mái tóc đen lẫn vài cọng màu vàng và màu cà phê, rất có phong cách. Lúc này, vẻ mặt của nhóc như chán sắp chết, đang cửa mình qua lại trên cửa. Thấy Lăng Tử Hàn, nhóc ngừng động tác, đứng thẳng dậy.
Lăng Tử Hàn không hề giật mình gì, vẫn duy trì khuôn mặt bình tĩnh lạnh lùng nhiều năm qua mà nhìn nhóc.
Cậu nhóc kia cũng nhìn cậu, không hề kinh ngạc, cũng không có sợ hãi, nét mặt vẫn cà lơ phất phơ, chẳng hề để ý.
Nhìn nhau nửa ngày, Lăng Tử Hàn đành mở miệng trước: “Con tìm chú?”
Cậu nhóc gật đầu: “Đúng.”
“Có việc?”
“Có chút việc.”
Lăng Tử Hàn không dự định mời nhóc vào nhà, chỉ đứng yên ở đó, nhẹ giọng nói: “Nói đi.”
Cậu nhóc nhún vai: “Việc này nói hơi dài.”
“Vậy tóm tắt đơn giản thôi.”
Đối mặt với thái độ lạnh như băng của cậu, cậu nhóc không hề để ý mà chỉ bỏ hai tay vào túi quần: “Nói đơn giản, con họ Lăng, bọn họ nói ba là ba của con.”
Lăng Tử Hàn nhíu mày: “bọn họ là ai?”
Cậu nhóc chẳng hề để ý nói: “Cha của con, Vệ Thiên Vũ, còn có ông nội Đồng Duyệt, Lăng Nghị, Vệ Trọng, bà nội Ngả Toa.”
Vùng xung quanh lông mày Lăng Tử Hàn càng lúc nhăn càng chặt, ngưng thần nhìn nhóc. Cậu nhóc này lớn lên cao gầy cân xứng, đầu đã cao tới thắt lưng Lăng Tử Hàn. Tướng mạo cùng thân hình của nhóc đều giống y Lăng Tử Hàn, nhất là đôi mắt ôn nhuận trong suốt, tràn ngập linh khí kia, hoàn toàn xem là phiên bản của Lăng Tử Hàn, quả thật là một mỹ niên thiếu. Bất quá, toàn bộ người nhóc đều tản ra một sự lười biếng chẳng hề để ý, khác hẳn với Lăng Tử Hàn luôn nghiêm cẩn cẩn thận.
Nhìn cậu nhất thời không nói gì, nhóc nhún vài: “Con thấy ba cần thời gian để suy nghĩ kỹ, vậy con đi trước.” Nói xong, cậu nhóc nhảy xuống bậc thang, nghênh ngang đi về hướng bên ngoài.
Lăng tử hàn ôm nhóc lại: “Đứng lại.”
Nhóc đứng lại, ngửa đầu nhìn cậu.
Lăng Tử Hàn bình tĩnh nói: “Đừng vội, chúng ta cần phải nói rõ việc này.”
Vẻ mặt của nhóc lại không quan trọng: “Tốt.”
“Chúng ta vào nhà rồi nói.” Lăng Tử Hàn xoay người đi mở cửa.
Mới vừa đặt tay vào ổ khóa bằng vân tay, cậu liền thấy có sự khác lạ, kiểm tra kỹ rồi quay đầu lại hỏi: “Đây là con làm?”
Cậu nhóc kia mạn bất kinh tâm gật đầu: “À, chỉ đùa chút thôi. Con chỉ phá mật mã, nhưng chưa tiến vào trong.”
“Vì sao lại làm vậy?” Lăng Tử Hàn lạnh lùng nhìn nhóc.
Nhóc nhún vai: “Không có gì, chỉ là thói quen, thấy mã khóa là muốn phá thôi.”
Lăng Tử Hàn nhất thời nhớ tới Vệ Thiên Vũ, xụ mặt hỏi: “Là cha dạy con?”
“Nào có chứ? Tụi con tự học đó.” Cậu nhóc cười nhạt. “Cha có bản lĩnh gì mà dạy tụi con mấy thứ này chứ?”
“Có bản lĩnh gì à?” Lăng Tử Hàn nhàn nhạt mà nói. “Cha con chính là cao thủ máy vi tính nổi danh thế giới đấy.”
“À, sau này tụi con cũng biết rồi.” Cậu nhóc không để ý mà gật đầu. “Cha làm mấy tấm chắn internet, tường phòng gì đó, đều khó mà phá được. Tụi con nghiên cứu đã lâu, nhưng cách phá được chúng cũng không nhiều lắm.”
Lăng Tử Hàn cảm thấy hơi khó hiểu: “Tụi con? Còn ai nữa?”
Cậu nhóc nhanh chóng móc ra một cái tai nghe mini trong túi mang vào lỗ tai, nghiêm trang mà nói: “Xem ra không có gì nguy hiểm, ra đi.”
Lăng Tử Hàn vừa thấy hành động của nhóc này, trong lòng có chút vui vẻ, nhưng trên mặt vẫn đang lạnh như băng, nhìn nhóc xem thử coi có trò gì.
Sau đó, từ một cây đại thụ bên cạnh nhà có một thằng nhóc khác nhảy xuống, chạy nhanh tới.
Lăng Tử Hàn vừa thấy, nhất thời giật mình.
Cậu nhóc này giống y như cậu nhóc kia, rõ ràng là song sinh.
Cậu nhóc này bị kích động mà nói: “Ba à, ba rất rất tuấn tú nha.”
“Đúng vậy, rất uy phong.” Cậu nhóc đầu cũng lên tiếng, đầy đắc ý. “Thì ra ba còn lợi hại hơn cả cha nữa, haha, quả thật lời to rồi.”
Lăng Tử Hàn có chút phẫn nộ rồi, trầm giọng hỏi: “Cha tụi con đâu? Gọi cha con tới, ba có chuyện muốn hỏi.”
“Biết là ba sẽ hỏi mà.” Cả hai thằng nhóc đều nhảy nhót. “Tụi con đã nhốt cha trong nhà ba rồi, bất quá tụi con chưa vào đâu, phải để ba mắng cha trước đã.”
Lăng Tử Hàn không nghĩ tới hai thằng nhóc này lại quậy phá như vậy, không sợ trời không sợ đất. Bảo vệ an toàn trong đại viện này vô cùng nghiêm mật, vậy mà chúng lại có thể phá hư ổ khóa nhà mình, giúp Vệ Thiên Vũ ẩn vào trong phòng, nhưng không kinh động nhân viên cảnh vệ, thực sự là làm cho người ta ngạc nhiên. Bất quá, nếu là Vệ Thiên Vũ ra tay, thì cũng không kỳ quái cho lắm.
Cậu mở cửa chính, đi vào phòng khách, vừa liếc mắt thấy Vệ Thiên Vũ đang ngồi ở sofa. Thấy hai thằng nhóc bên cạnh cậu, trên mặt anh có chút hổ thẹn.
Lăng Tử Hàn đứng lại, ánh mắt lợi hại nhìn chằm chằm anh, thanh âm không lớn nhưng ẩn hàm phẫn nộ: “Vệ Thiên Vũ, tụi nó là con của em sao?”
Vệ Thiên Vũ lập tức đáp: “Phải.”
Lăng Tử Hàn lập tức hỏi: “Khi nào thì anh biết chuyện này?”
Thanh âm Vệ Thiên Vũ càng ngày càng thấp: “Ngay từ đầu … Đã biết.”
Sắc mặt Lăng Tử Hàn tái mét, cúi đầu nhìn một chút cậu nhóc đứng bên cạnh mình, ôn hòa hỏi: “Các con nhiêu tuổi?”
“10.” Một nhóc nói.
Nhóc kia tiếp lời: “10 tuổi rưỡi.”
Lăng Tử Hàn vừa nghe, giận tím mặt: “Vệ Thiên Vũ, chuyện lớn như vậy, anh lại giấu em 11 năm.”
Vệ Thiên Vũ cúi đầu mà nói: “xin lỗi.”
“Xin lỗi?” Lăng Tử Hàn tức giận. “Một tiếng xin lỗi là xong? Anh xin lỗi em chuyện gì? Đây rốt cục là chuyện gì hả? Làm sao em tự dưng lại có 2 đứa con, hơn nữa cũng hơn 10 tuổi mà bản thân em lại tuyệt không biết?”
Vệ Thiên Vũ nghẹn lời. Việc này nói đến rất dài, nhưng sự tình lại không thể nói ra dễ dàng được, nếu như không phải hai thằng nhóc kia tự chủ trương, khư khư cố chấp, muốn tìm ba mình, chỉ sợ anh cũng vô pháp đối mặt Lăng Tử Hàn.
Thấy tình cảnh đó, hai nhóc kia không chỉ không sợ mà còn hăng hái hăng hái.
Một nhóc hăng say nói: “Ba, có phải ba muốn tra khảo cha không? Con giúp ba nhé.”
Nhóc kia càng dũng cảm hơn: “Ba chờ con chút, con tìm ông nội lấy sợi dây.” Nói xong nhóc nhanh chân chạy ra ngoài.
Lăng Tử Hàn bị bọn nhóc làm cho sửng sốt, buồn cười, phẫn nộ trong lòng cũng giảm xuống, nhưng cơn giận còn sót lại nên nhìn chằm chằm Vệ Thiên Vũ.
Vệ Thiên Vũ giơ một tay lên che kín mắt.
Nhóc kia chạy tới biệt thự Lăng Nghị, lớn tiếng kêu: “Ông ơi, ông ơi, cháu cần sợi dây.”
Đồng Duyệt cùng Lăng Nghị đều đang lo lắng ngồi trong phòng khách, lúc này nghe nhóc kêu như thế, cảm thấy bất ngờ. Đồng Duyệt nhanh chóng đứng dậy, yêu thương sờ đầu nhóc, thoải mái nói: “Ngồi xuống trước đã, chậm rãi nói, chuyện gì vậy?”
“Không được, cháu đang rất gấp, có sợi dây nào không?” Vẻ mặt nhóc đầy lo lắng.
“À, để ông tìm xem.” Đồng Duyệt nhanh chóng vào nhà tìm.
Cậu nhóc nhắm mắt theo đuôi theo sát hắn, vẻ mặt hưng phấn.
Đồng Duyệt nhanh chóng tìm ra một sợi dây ni lông, hỏi nhóc: “Cháu thấy được không?”
Cậu nhóc cầm lấy sợi dây, dùng sức lôi kéo, thấy sợi dây rất rắn chắc, lập tức xoay người chạy ra ra bên ngoài, vừa chạy vừa nói: “Cám ơn ông nha.”
Lúc nhóc chạy ngang qua, Lăng Nghị hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Nhóc vội vã mà nói: “Chúng cháu phải giúp ba trói cha lại, nghiêm hình tra tấn.” Lời còn chưa dứt, thì bóng nhóc đã biến mất ngoài cửa.
Nghe nói thế, Đồng Duyệt nhịn không được cười to, Lăng Nghị cũng nở nụ cười.
Cậu nhóc chạy rất nhanh, một vòng chưa tới 10′. Trong khoảng thời gian này, Lăng Tử Hàn vẫn không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào Vệ Thiên Vũ. Mà Vệ Thiên Vũ đang ngồi cũng tựa như đứng ngồi không yên, khó chịu vô cùng, điều duy nhất anh có thể làm lấy tay che đi đôi mắt, không nhìn Lăng Tử Hàn.
Cậu nhóc còn lại lúc thì ba, lúc thì nhìn cha, nét mặt vô cùng cảm thấy hứng thú.
Rất nhanh, nhóc kia cầm sợi dây chạy về, thở phì phò nói: “Ba, cho ba nè, có cần tụi con giúp ba trói người không?”
Lăng Tử Hàn nhìn cậu nhóc nét mặt đầy hài lòng đưa sợi dây trước mặt cậu, thực sự không thể kiềm được nữa, nhưng vẫn nỗ lực không xụ mặt xuống, đưa tay tiếp nhận sợi dây.
Hai nhóc càng thêm hưng phấn, xoa tay kéo tay áo, gọi tới gọi lui mà kêu: “Ba ơi cố lên, ba ơi cố lên.”
Bọn nhóc vô cùng năng nổ, nếu người ngoài kia không biết việc gì tình cờ nghe thấy, nhất định cho rằng người trong nhà đang đánh nhau rất kịch liệt.
Lăng Tử Hàn nhìn sự hoạt bát khả ái của hai nhóc, bỗng nhiên nói với Vệ Thiên Vũ: “em hiểu rồi, có phải anh không xử lý nổi tụi nó nữa nên mới đưa tới cho em không?”
Vệ Thiên Vũ bật cười, buông xuống đôi tay che khuất mắt mình nãy giờ, liên tục gật đầu: “Tử Hàn, em quả nhiên thông minh.”
“Có ý gì vậy?” Hai nhóc lập tức xụ mặt. “Cha, vì sao cha lại muốn xử lý tụi con?”
Vệ Thiên Vũ khổ não xoa xoa huyệt thái dương, lập tức nói rằng: “Cha không có muốn xử lý tụi con, cha làm gì có bản lĩnh đó chứ?”
Hai nhóc nhất thời vui vẻ, thầm thì cười.
Lăng Tử Hàn thả lỏng một ít, bước tới ngồi xuống một soafa khác, lãnh tĩnh nhìn Vệ Thiên Vũ, trầm giọng hỏi: “Vì sao lại giấu em? Hơn nữa còn giấu em nhiều năm như vậy?”
Vệ Thiên Vũ có rất nhiều lời muốn nói, nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu để có thể tóm tắt câu chuyện lại. Anh suy nghĩ một hồi lâu mới nói: “Lúc đó bọn anh luôn hỏi em chuyện sinh con, nhưng em luôn kiên quyết nói không muốn có con, anh thực sự không biết phải nói với em thế nào.”
Lúc này, hai nhóc đã tiến đến bên cạnh Lăng Tử Hàn, tự nhiên dựa vào lòng cậu. Nghe xong lời Vệ Thiên Vũ nói, Lăng Tử Hàn đang muốn tiếp tục hỏi thì hai nhóc đã quay đầu nhìn cậu, đôi mắt sáng sủa vụt sáng, tràn ngập nghi hoặc: “Ba, vì sao ba không muốn tụi con vậy?”
Lăng Tử Hàn nâng cao thanh âm, nghiêm khắc mà nói: “Vệ Thiên Vũ, chú ý cách dùng từ của anh đi. Em muốn anh lập tức nói rõ ràng với con, là em không muốn tụi nó sao?”
“Không phải.” Vệ Thiên Vũ lập tức nhìn hai nhóc, từ ái cười nói. “ba của tụi con không hề biết là có tụi con. Chỉ là lúc trước ba con không muốn sinh con thôi, không phải là không muốn tụi con.”
Hai nhóc có chút mơ hồ, nhưng vẫn hỏi chuyện mình không rõ: “Ba, vì sao ba không muốn sinh con?”
Lăng Tử Hàn nhìn hai nhóc đang quấy nhiễu trong lòng mình, thái độ ôn hòa. “Là thế này, sức khỏe của ba không tốt, sợ di truyền cho tụi con. Nếu tụi con hay bị bệnh, thì sẽ rất khó chịu.”
Hai nhóc kia lập tức nhảy dựng lên, ở trước mặt cậu cởi áo khoác ra, một tay chống nạnh, một tay thì giơ nắm đấm lên, thể hiện tư thế kiện mỹ thế giới. Hai nhóc mỗi người một câu, hỉ hả mà nói: “Ba, ba xem nè, tụi con đều rất khỏe mạnh, có nhiều sức khỏe lắm.”
Lăng Tử Hàn rốt cục kiềm không nổi nữa, cười rộ lên, gật đầu: “Tốt, vậy là ba yên tâm.”










