Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngàn Dặm Tương Tư – Chương 16

Ngàn Dặm Tương Tư

Tác giả: Thanh An
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Type: Phương Thùy

Nơi đầu tiên chàng nói yêu nàng là kỳ đài, khi nàng vẫn còn mang dáng hình của Dao Thiển. Tính đến bây giờ đã gần tròn một năm. Nhưng khi dắt nàng đi lên cầu thang xoáy ốc với những viên gạch mang đầy dấu ấn thời gian, chàng lại có cảm giác kỳ lạ như thể chuyện chỉ vừa mới hôm qua.

Ngày ấy, chàng vừa trở về sau hơn nửa tháng hộ tống hoàng đế tới hành cung Thiên Trường, vội vã cho người đến hẹn gặp nàng. Dưới vòm trời bàng bạc của chiều thu se lạnh, nàng đứng tựa lưng vào bức tường gạch đỏ của kỳ đài, còn chàng cúi mình bên cạnh nàng, cầm lấy tay nàng và trượt vào cổ tay nhỏ xinh chuỗi vòng hải ngọc. Những viên hải ngọc xanh lam trong suốt như nước biển này gắn liền với một truyền thuyết của tộc người thiểu số sống ở vùng biển Bắc Hải mà chàng từng ghé qua.

Vị tộc trưởng già nơi ấy kể rằng thời xa xưa, công chúa con của Thủy thần và một ngư phủ nghèo đem lòng yêu nhau tha thiết, bất chấp sự ngăn cấm và đe dọa của cha nàng. Cuối cùng, vị thần này quyết định tạo nên một cơn sóng dữ, cướp lấy mạng sống chàng ngư dân nọ. Nàng công chúa đã ôm xác người yêu khóc đến khi cả hai tan ra thành nước rồi kết lại thành những viên hải ngọc long lanh. Vì thế, vòng tay hải ngọc trở thành tín vật và minh chứng cho một tình yêu thiên trường địa cửu.

Khi đeo chuỗi hạt vào tay nàng, Mạc Quân thật sự mong tình yêu của chàng và nàng sẽ trường tồn như thế.

Nhưng đáp lại ánh mắt say mê của chàng, ngày ấy, nàng lúng túng hỏi lại: “Có chuyện gì vậy?” Còn chàng dịu dàng đáp: “Ta rất nhớ nàng!” Nàng nhìn chàng, biểu hiện ngây ngốc. Chàng bật cười, nhẹ nhàng nắm lấy hai tay nàng,  hơi cúi người, môi chạm khóe miệng nàng, dịu dàng hôn lướt lên đó. Chàng nói rành mạch kèm một nụ cười: “Chưa hiểu sao? Ta yêu nàng.” Lúc ấy, chàng cảm thấy cực kỳ hạnh phúc.

Nhưng phản ứng của nàng? Đầu tiên là ngỡ ngàng, kế tiếp là hoảng hốt. Nàng lắp bắp chính câu hỏi chết tiệt đó: “Ngài… Sao ngài lại yêu tôi?” Chàng hơi sững người, nhưng vẫn hỏi lại: “Tại sao lại không? Thiển nhi?” Nàng đẩy chàng ra: “Tôi… Tôi không phải người ngài muốn. Chúng ta không thể…” rồi bỏ chạy. Chàng đuổi theo, nắm lấy cánh tay nàng kéo vào lòng mình, chưa kịp lên tiếng thì nàng đã giãy giụa: “Thả tôi ra! Tôi muốn về!” Chàng buồn rầu nhìn nàng, chậm rãi đáp: “Để ta đưa nàng về.”

Cả hai im lặng suốt đường đi. Đến cửa phủ Binh bộ thượng thư, trước khi nàng bước vào, chàng dịu dàng dặn dò: “Ta đoán nàng cần thời gian để suy nghĩ. Vậy hãy cứ suy nghĩ đi. Ba ngày nữa, ta sẽ tới tìm nàng.” Sau đó, hai người liền từ biệt nhau.

Ai ngờ một lời từ biệt báo trước một năm cách trở.

Giờ đây, cuối cùng nàng cũng đã trở lại. Chàng cúi đầu nhìn vào đôi mắt tĩnh lặng như nước hồ thu của người con gái trước mặt, cam tâm tình nguyện đắm hồn trong đó. Chàng đưa tay ôm lấy khuôn mặt nàng, thì thầm gọi: “Anh nhi!”

“Vâng!” Nàng trả lời.

Chàng thốt ra một tiếng thở dài nhẹ nhõm. Thật tốt khi luôn có thể nghe thấy nàng đáp lại mình như thế. Thật tốt khi luôn có nàng ở bên. Như lúc này.

“Nàng có biết…” Chàng ôm lấy thắt lưng nàng. “… truyền thuyết về hải ngọc không?”

Nàng lắc đầu, rồi chàng chậm rãi kể cho nàng nghe về truyền thuyết cổ xưa đó. Khi câu chuyện kết thúc chàng nâng cổ tay trắng mềm của nàng lên, đeo chuỗi hải ngọc vào tay nàng.

Thiên Anh sững sờ nhìn những hạt ngọc xanh trong suốt phát sáng dưới ánh trăng vằng vặc.

Mạc Quân tì trán mình vào trán nàng, thầm thì: “Anh nhi, nàng biết không, ta chưa từng yêu ai, cũng không hiểu nổi loại tình cảm mà thiên hạ thường nói ‘chỉ cần đứng từ xa nhìn người mình yêu hạnh phúc là mãn nguyện rồi’…” Chàng xoa xoa ngón tay lên môi nàng, tiếp tục thổ lộ: “Với ta, từ lúc yêu nàng, nếu không phải là chính ta thì ta không tin tưởng bất kỳ kẻ nào có thể làm cho nàng hạnh phúc. Vì thế, bằng bất cứ giá nào, ta cũng sẽ khiến nàng yêu ta và hạnh phúc bên ta.

Thiên Anh vươn tay ôm lấy gương mặt chàng, và trước khi kiễng chân dâng lên môi chàng một nụ hôn, Mạc Quân nghe thấy tiếng nàng nức nở bên tai: “Em muốn tin chàng, rất muốn tin chàng.”

Đáng lẽ chàng nên chú ý những lời nói đó.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngàn Dặm Tương Tư
Chương 16

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 16
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...