Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nếu Cậu Còn Ở Đây – Chương 2

Nếu Cậu Còn Ở Đây

Tác giả: Khuyết Danh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cậu ấy cầm lấy bó hoa trong tay tôi, tỏ ra mất kiên nhẫn:

“Rảnh thì đọc thêm sách đi, đừng suốt ngày chỉ nghĩ tới mấy chuyện tình cảm yêu đương.”

2

Tôi sững người.

Trong đám đông bắt đầu vang lên những lời xì xào:

“Nhìn kìa, Lâm Nguyệt Dã khóc rồi.”

“Cô ấy theo đuổi Thẩm Dực bao nhiêu năm, cuối cùng lại thành trò cười của cả trường.”

“Haiz, tôi còn thấy ngượng thay cho cô ta.”

Kiếp trước, đúng là tôi đã khóc đến tan nát cõi lòng vì nhục nhã.

Nhưng lúc này đây, trong mắt tôi chỉ có mỗi người đứng ở góc kia, mái tóc vàng nổi bật.

Tôi nhìn cậu ấy không chớp, môi mấp máy, nhưng không thể phát ra tiếng, nước mắt cứ tuôn ào ạt.

Thấy tôi như vậy, Thẩm Dực nhíu mày, thở dài:

“Lâm Nguyệt Dã, sao em lại hay khóc thế chứ?”

Tôi thấy phiền lắm rồi.

Cậu ta vừa nói vừa chắn mất tầm nhìn của tôi.

Tôi mạnh tay đẩy cậu ta sang một bên, lao thẳng vào vòng tay người tôi tưởng đã mất.

“Chồng ơi…”

“Chồng ơi anh còn sống… tốt quá rồi… hu hu hu…”

b* ng*c ấm nóng, mùi nắng quen thuộc.

Tôi ôm chặt lấy cậu ấy, khóc đến mức không nói nên lời.

Người trong lòng tôi thoáng cứng người lại.

“Không phải cậu ơi… cậu nhận nhầm người rồi đúng không?”

Cậu ấy đỏ mặt tới tận mang tai.

3

“Lâm Nguyệt Dã, em gọi ai là chồng đấy hả?”

Giọng Thẩm Dực vang lên từ phía sau, mang theo sự giận dữ.

“Cùng một chiêu, em định dùng bao nhiêu lần nữa đây?”

Cũng phải thôi, kiếp trước tôi từng giả vờ thân mật với không ít nam sinh chỉ để khiến Thẩm Dực ghen.

Cậu ấy có giận, nhưng chỉ cần dỗ vài câu là qua.

Chỉ là, lần này... người tôi ôm lại là tên lưu manh mà cậu ấy ghét nhất.

Tôi ôm chặt Kỳ Trầm, nước mắt càng lúc càng dữ dội:

“Hu hu hu… chồng ơi, anh thật sự còn sống…”

Tôi không tin nổi, liền luồn tay vào áo cậu ấy, sốt ruột muốn kiểm tra xem chỗ ngực cậu có còn vết thương chí mạng của kiếp trước không.

Kỳ Trầm bị hành động của tôi làm cho phát hoảng:

“Vãi đạn! Cậu làm gì vậy!”

Tôi nấc lên: “Anh cởi áo ra… cho em xem một chút…”

Mặt cậu ấy đỏ bừng:

“Tôi là người đàng hoàng đó nha!”

Tôi lại càng khóc to hơn:

“Hu hu hu… chồng ơi em xin anh mà… cho em xem một cái thôi…”

Cậu ấy luống cuống tay chân, không biết giấu vào đâu.

Cuối cùng đành hạ giọng đầu hàng:

“Khụ… đợi… đợi lúc không có ai rồi xem, được không?”

Thẩm Dực nhìn cảnh đó, ánh mắt tràn đầy chán ghét:

“Lâm Nguyệt Dã, trước mặt bao nhiêu người mà em không thấy mất mặt à?”

“Lần này, anh sẽ không dỗ em nữa đâu.”

Nói rồi quay người rời đi.

Đám đông cũng giải tán trong lặng lẽ.

4

“Đại tiểu thư à, hết vai rồi còn chưa chịu buông?”

Tiếng nói trêu chọc vang lên trên đầu tôi.

Tôi chỉ biết lắc đầu, vẫn ôm chặt cổ cậu ấy, khóc nấc không ngừng:

“Không buông, cả đời này cũng không buông…”

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nếu Cậu Còn Ở Đây
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...