Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nàng Phi Lười Có Độc – Chương 44

Nàng Phi Lười Có Độc

Tác giả: Nhị Nguyệt Liễu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ánh nắng chiều dần tắt, trăng sáng mới lên, hầu bàn tiểu Thất nằm ngủ mê man trong thiện phòng của phương trượng đại sư chùa Hộ Quốc, Không Trí đại sư bắt mạch cho hắn rồi mới đứng dậy nói với Quân Hạo Thiên, “Hoàng thượng xin yên tâm, vị thí chú này cũng không đáng lo ngại, mạch tượng của hắn có dấu hiệu trúng độc chẳng qua vì dùng thuốc có cỏ Diệp Lăng, nước ép bản thân cỏ này có độc, nhưng công hiệu chủ yếu lại khiến người ta an thần, không cần lo lắng cho tính mạng của vị thí chủ này.”

“Vậy khi nào hắn có thể tỉnh lại?” Chân mày ngọn núi của Quân Hạo Thiên hơi nhíu, hắn lại bị hắn ta lừa!

“Tuy cỏ Diệp Lăng này có thể khiến người ta an thần nhưng không thể dùng nhiều, nếu dùng quá lâu thì dễ dàng khiến người ta ngủ mê không tỉnh, lão nạp vừa bắt mạch đã phát hiện vị thí chủ này bị dùng lượng quá lớn, cần phải ngủ năm ba ngày mới có thể tỉnh lại.”

Có thể khiến cho hắn tỉnh lại trước không, trẫm có chuyện hỏi hắn.”

“Hoàng thượng chờ trong chốc lát.” Không Trí die nda nle equ ydo nn gọi tiểu hòa thượng hầu hạ bên người dặn dò mấy câu, tiểu hòa thượng gật đầu rồi nhẹ bước chân ngắn rời đi.

“Hả, Kính Tu, đệ lại hái trộm quả phạm đề của phương trượng, cẩn thận tối nay bị phạt quỳ Phật đường.” Đại hòa thượng đang tưới nước cho cây làm hàng rào quanh vườn thấy vậy vội vàng lên tiếng ngăn cản.

“Kính Sắc sư huynh đừng hiểu lầm, quả này do phương trượng kêu Kính Tu tới hái.” Kính Tu vừa đáp vừa khó nhọc bò lên cây phạm đế, kết quả tay ngắn chân ngắn của hắn không còn khí lực, bò hai bước bịch một cái lại trượt xuống, đặt m//ô//n//g ngồi xổm trên mặt đất, dùng cả tay chân đứng lên sau đó lại bò lên cây rồi trượt xuống ngồi chồm hổm trên mặt đất, lại đứng đậy bò lên cây.

Đại hòa thượng Kính Sắc nhìn lên lắc lắc đầu khuyên nhủ: “Kính Tu, nói dối sẽ bị phương trượng phạt chép kinh Phật, quả phạm đế này bình thường phương trượng bảo vệ rất chặt chẽ, ngay cả bắt côn trùng tưới nước đều do phương trượng tự mình làm, sao lại tùy tiện cho đệ đến hái, nếu đệ thật sự thèm ăn muốn tìm đồ ăn, đợi tí nước sư huynh xuống núi múc nước hái trái cây cho đệ ăn.”

“Sư huynh, Kính Tu không nói dối, phương trượng thật sự đẻ Kính Tu hái, trong mấy thí chủ ở trong phòng phương trượng, có vị thí chủ cứ ngủ hoài, phương trượng để Kính Tu đến hái trái.” M//ô//n//g Kính Tú lại lần nữa ngồi xổm trên mặt đất, đưa tay gãi đầu trọc khó hiểu nhìn lên cây, không rõ tại sao mình luôn không bò được lên, cào vài cái, hắn lại đứng dậy tiếp tục bò lên.

Ôn Noãn vốn trở về phòng, đi đến chỗ rẽ nhìn hành vi ngốc nghếch của tiểu hòa thượng ngốc, chỉ cảm thấy ngốc nghếch vô cùng đáng yêu, khóe môi không chịu được nhếch lên vui vẻ, nhưng sau khi nghe lời của hắn sắc mặt lại khẽ thay đổi, hắn lại mang người đến chùa Hộ Quốc rồi hả?

Phương trượng để tiểu hòa thượng này tới hái quả phạm đế nhất định đã nhìn ra huyền diệu trong thuốc của nàng, chỉ có điều nghe giọng đại hòa thượng thì hình như phương trượng coi quả phạm đế die~nda4nle^qu21ydo^n là bảo bối, hôm nay lại vì gã sai vặt này lấy bảo bối ra, nhất định là bởi vì Doãn Thiên.

Kính Sắc nhìn Kính Tu vẫn không ngừng leo cây, không tin lời của hắn lắc đầu, “Bò mệt rồi thì về nghỉ ngơi đi, để sư huynh đi hái trái cây cho đệ ăn.” Nhìn dáng vẻ ngây ngốc kia, Kính Sắc cũng không lo lắng hắn có thể gặp rắc rối vì hái quả phạm đế xuống, nên mặc cho hắn tiếp tục bò, cầm thùng gỗ đi xuống chân núi múc nước.

“Tiểu hòa thượng, cần ca ca giúp ngươi không?” Nàng thấy đại hòa thượng đã đi xa, cất bước đi tới ngồi xổm xuống bên cạnh tiểu hòa thượng hỏi rất thân thiết.

Kính Tu lắc lắc đầu trọc lốc, không nhìn hắn mà tiếp tục bò lên trên cây, sau đó... Lần nữa đặt m//ô//n//g ngồi chồm hổm trên mặt đất...

Ôn Noãn nhìn cái m//ô//n//g vàng vàng một mảnh của hắn chỉ cảm thấy thảm không đành lòng đánh cuộc, vì vậy, nàng thừa dịp tiểu hòa thượng không chú ý nhanh chóng hái quả xuống... Giấu trong tay áo mình, sờ đầu trọc lốc của tiểu hòa thượng tự nhiên rời đi, nàng cũng muốn quả này.

Quả phạm đế cực kỳ trân quý, cả trăm cây chẳng qua may mắn lắm còn tồn tại một hai cây, mà quả phạm đế là thuốc tiên chữa thương, nó tinh quý nhất ở chỗ có thể trừ độc là thịt thối hồi sinh, chỗ Minh Nguyệt các của nàng cũng có một cây, nhưng cho đến nay chưa từng kết quả, đúng là một việc đáng tiếc.

“Các chủ.” Nàng vừa trở lại phòng đóng cửa lại, trên cổ lập tức truyền đến lạnh buốt.

“Bổn Các chủ ghét nhất bị người uy hiếp, ngươi tốt nhất lấy thứ này ra.” Nàng miễn cưỡng dựa vào cánh cửa sau lưng, đáy mắt tràn đầy lạnh lùng.

“Quan hệ của ngươi và Hàn Vương như thế nào?” Người cao gầy không hề cử động, vẫn cầm kiếm lạnh lùng đặt sau gáy nàng.

“Quan hệ như thế nào?” Nàng cười lạnh một tiếng, “Ngươi cho rằng là quan hệ như thế nào?”

Người cao gầy vừa định mở miệng, nàng không kiên nhẫn gạt kiếm trên cổ ra, “Chủ tử ngươi hôm nay có muốn châm cứu không, nếu muốn đừng ở đây dây dưa với ta.”

“Ngươi!”

“Dẫn đường.” Ôn Noãn không nhìn vẻ mặt hung ác hận không thể trực tiếp cho nàng một kiếm của hắn, xoay người mở cửa đứng sang bên lạnh lùng nhìn hắn.

Người cao gầy nắm chặt kiếm di1enda4nle3qu21ydo0n trong tay, hung hăng trừng mắt nhìn nàng, cuối cùng thua trận dưới dáng vẻ rất không sao cả của nàng, sải bước mang theo nàng đi cua bảy quẹo tám trong chùa chiền, lại đến chỗ yên lặng cực kỳ kín đáo, nàng lạnh lùng cười cười, những người này đúng là quen thuộc chùa Hộ Quốc như hậu viện nhà mình, có thể thấy được bản lĩnh thật sự không ít, cũng không biết có phải hoàn toàn vì tránh tầm mắt Hàn Vương không.

Sau khi “Tỉ mỉ” châm hết kim cho Vương công công, thân thể nàng mệt mỏi rã rời gần như thoát lực, tuy đưa hắn về đường chết, nhưng cần phải nắm chặt có chừng mực khi châm kim vào huyệt vị, nếu không phải vậy, một kim châm xuống lấy luôn mạng hắn thì quá tiện nghi cho hắn, huống chi với tình huống thân thể của  nàng bây giờ, nếu thật sự đ//â//m người ta chết rồi, nàng sẽ có phiền toái không nhỏ.

Nàng cố gắng chống người chọn một gian phòng khá gần phòng Vương công công định ngủ trước rồi dậy gẩy kim cho hắn, mượn ánh sáng hắt ra ngoài cửa sổ đến trước giường, nàng không chút do dự nằm xuống.

Ngủ đến mơ màng, hình như bên tai có tiếng nức nở nghẹn ngào trầm thấp tiếng được tiếng chăng vang lên, nàng nhíu nhíu mày, thuận tay kéo chăn lên bịt kín đầu, đầu bị bịt kín nhưng tiếng nức nở nghẹn ngào vẫn còn quanh quẩn bên tai không đi lại nghe rõ ràng hơn.

Khí lạnh nổi lên trên sống lưng nàng khiến đầu óc mê man lập tức tỉnh táo lại, bịt vết thương xoay người ngồi dậy, hai mắt cảnh giác nghi ngờ lướt một vòng trong phòng, nhưng không phát hiện ra cái gì, chẳng lẽ có quỷ? Lòng nàng hơi rụt rè lui về phía cửa, nhưng lùi hai bước lại nghĩ tới bản thân mình là chính là xuyên qua mà đến nhập vào thân thể này, nghiêm túc mà nói cũng coi như cô hồn dã quỷ, nếu đều là quỷ thì có gì đáng sợ.

Nghĩ thông suốt điểm ấy, buồn ngủ lại tập kích đến, nàng lê bước lại một lần nữa nằm trên giường tiếp tục ngủ, tai dán lên gối thì tiếng khóc nghẹn ngào kia lại yếu ớt truyền đến.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nàng Phi Lười Có Độc
Chương 44

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 44
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...