Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nàng Phi Lười Có Độc – Chương 27

Nàng Phi Lười Có Độc

Tác giả: Nhị Nguyệt Liễu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quả nhiên không có

chuyện gì tốt, Ôn Noãn nhìn bóng lưng Vương công công luôn mang theo mấy phần âm khí rời đi, che miệng ngáp một cái, lười biếng kéo thân hình đi về viện mình.

Đi chùa Hộ Quốc cầu phúc cho Quân Dập Hàn? Ừ, chủ ý này không tệ, nàng đang cân nhắc dùng biện pháp mới gì khiến Quân Dập

Hàn sớm đi, hôm nay vừa đúng cầu được các tiên nhân sớm thu yêu nghiệt

này.

Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, xe ngựa đã đợi trước cửa

Vương phủ, mí mắt Ôn Noãn khổ sở đánh nhau, kéo hơn phân nửa sức nặng

thân thể dựa trên vai gầy nhỏ của Minh Nhi, mặc cho nàng ấy dìu mình về

phía xe ngựa.

“Tiểu thư, tỉnh.” Minh Nhi nhỏ giọng kêu lên bên tai Ôn Noãn.

“Không cần tỉnh, em trực tiếp đỡ ta lên xe.” Ôn Noãn mơ hồ nói, thuận tiện giơ tay lên che miệng ngáp một cái.

“Không phải, tiểu thư, Vương gia ở bên cạnh xe ngựa chờ tiểu thư, tiểu thư mau tỉnh lại?” Minh Nhi rất lo lắng lắc lắc nàng.

“Thiên vương lão tử tới cũng không... Đợi chút, Vương gia?” Ôn Noãn cố gắng

trợn to tròng mát buồn ngủ m//ô//n//g lung, quả nhiên thấy Quân Dập Hàn khoác

áo choàng trắng đứng thẳng người bên cạnh xe ngựa vàng cao quý đẹp đẽ,

ánh mặt trời vừa ló ra, bình minh dần lên, một đường sáng vàng chiếu lên trên mặt tái nhợt của hắn làm cho dung nhan hoàn mỹ được thắp sáng, môi như tuyết mịn phủ mai đỏ, con mắt hàm chứa ánh sáng lấp lánh như ánh

sáng bạc, mặt mày như thơ như vẽ, mũi tuấn tú thẳng tắp.

Thế gian muôn vàn phong lưu, dường như cũng không bằng người nào đó đứng trong

ánh bình minh để mặt trời chiếu lên mặt trong chốc lát.

Ôn Noãn

ổn định tâm thần, giữa thần sắc tràn đầy “Vui mừng”, bước chân nhanh

nhẹn tiến lên dịu dàng nói, “Sáng sớm phu quân không ở trong phòng nghỉ

ngơi lại đứng bên cạnh xe ngựa là cố ý tới tiễn vi thê sao?”

“Nghĩ tới thời gian nửa tháng sắp tới không thể gặp phu nhân, trái tim vi phu đã bắt đầu nhớ nhung phu nhân rồi, hôm nay cũng đành phải thừa dịp

trước khi phu nhân rời đi nhìn phu nhân lâu một chút, lấy an ủi nỗi khổ

tương tư sau này của vi phu.”

Quân Dập Hàn nói “Chân thành tha

thiết”, Ôn Noãn nghe được dạ dày sôi trào, bọn họ đây là muốn phát triển kịch máu chó lúc tám giờ ở thế kỷ hai mươi mốt sao?

Nàng cảm giác sâu sắc nội dung kịch như thế không thích hợp với nàng!

Để tránh kịch phát triển vô cùng thái quá, nàng chủ động vung hay tay chui vào trong ngực hắn “Chăm chú” ôm lấy hắn, người chung quanh bảo nhau

cúi đầu nghiêng mắt rồi lại len lén liếc trộm, nàng nhón chân lên như

chuồn chuồn lướt nước hôn lên má hắn, sau đó nhanh chóng

diee~ndda`nlee^qu'ydoo^n rời khỏi ngực hắn chui vào trong xe ngựa, “Vi

thê không ở đây mấy ngày, Vương gia ngàn vạn lần phải chú ý thân thể,

còn có...” Giọng nàng khẽ dừng lại, mang theo chút “Thẹn thùng”, “Nhớ

nhớ nhung vi thê.”

Nhìn xe ngựa càng lúc càng xa, Quân Dập Hàn

như lơ đễnh nghiêng đầu, bóng dáng mất tích trong nháy mắt, hơi lạnh

trong mắt sâu dần rồi lại giống như lộ ra vẻ mê ly, vừa rồi khoảnh khắc

khi thân thể mềm mại chui vào trong ngực hắn, thậm chí hắn có cảm giác

thỏa mãn khó nói rõ, ngay cả trái tim cũng run rẩy theo.

“Vương gia.” Bạch Ưng bước nhanh đi tới trước Quân Dập Hàn, nhỏ giọng nói, “Lạc Phi đã xảy ra chuyện.”

Lạc Phi là tướng lĩnh dưới trướng do tự tay Quân Dập Hàn đề bạt, chiến công hiển hách, giết địch vô số, mưu lược hơn người, hiện giờ hắn mới giao

binh quyền không lâu, Lạc Phi lại xảy ra chuyện, nguyên do trong đó có

thể nghĩ là biết.

“Xảy ra chuyện gì?”

“Nghe nói có người

lấy ra được bằng chứng hắn tư thông với địch phản quốc, Hoàng thượng

giận dữ phái Ngự lâm quân đến phủ Tướng quân bao vây lùng bắt hắn hỏi

tội, cuối cùng lại bị giết mở con đường máu chạy, hiện nay đã phát lệnh

truy nã hắn trên cả nước. Mà vừa rồi Hắc Long truyền tin tức đến, đã xác định người đưa chứng cứ cho Hoàng thượng, là Tào Quốc công.”

Tào Quốc công Tào Phụng Chi, là thanh mai trúc mã hai nhỏ vô tư thời niên thiếu của đương kim Thái hậu.

Chút mê ly trong mắt Quân Dập Hàn die3nda`nle3qu'ydo0n biến mất trong nháy

mắt hầu như không còn chút gì, chỉ còn lại lạnh lùng, “Thông báo cho

Huyền Minh để cho tứ quỷ dưới tay hắn hành động, nhiễu loạn tầm mắt đuổi bắt, tranh thủ mau sớm liên lạc với Lạc Phi, bảo đảm an toàn cho hắn.”

Mấy ngày sau, các phía đông tây nam bắc đều truyền tin tức đến phát hiện

tin tức phản tướng tư thông với địch Lạc Phi, nhưng vẫn không bắt được

người, Quân Hạo Thiên tức giận, dưới hung hăng giận dữ ném chiếc đoan

nghiễn ở trên bàn kia, nghiên mực thượng hạng va vào cột đá nứt ra một

khe hở, không thể tiếp tục sử dụng, lại cũng không cách nào sửa chữa.

Mà Thái hậu Mộ Dung Nhu đang ở chùa Hộ Quốc cầu phúc vì nước nghe ám vệ

hồi báo tin tức trong cung, khóe môi cong lên, phủi tay áo, trên bàn cờ

lại hạ một quân.

Ôn Noãn ngủ trên đường hai ngày, sau khi tới

chùa Hộ Quốc vẫn ăn ăn ngủ ngủ, trong lúc đó Mộ Dung Nhu truyền nàng tới tán gẫu hai lần, sau trai giới tắm rửa nhốt mình trong Phật điện tụng

kinh cầu phúc vì nước, vì vậy nàng hoàn toàn thành người trong suốt. Mỗi ngày theo thông lệ thắp cho Phật một nén nhang, ngoài mặt thì để cầu

phúc cho Quân Dập Hàn, kỳ thực van xin hắn sớm lên chốn cực nhạc, sau đó nàng tiếp tục ngủ.

“Những ngày qua nàng ta chưa bao giờ ra cửa?” Mộ Dung Nhu khẽ nhíu mày, chẳng lẽ tính tình của nàng ta thật sự thay

đổi triệt để như thế?

“Dạ, trừ khi tỉnh lại Vương phi ăn chút đồ đọc sách, thời gian còn lại hoàn toàn đều ở đó ngủ.” Vương công công trả lời.

“Cho dù như thế nào, ngày mai nhất định phải để cho nàng ta chủ động nhảy ra cửa phòng.” Con mắt sắc của Mộ Dung Nhu mang theo chút thâm ý, “Hắn,

cũng sắp đến.”

Ôn Noãn đang nằm trên sạp êm cạnh cửa sổ phơi nắng ngủ mơ mơ màng màng, trong mũi lại truyền đến một loạt mùi thơm nồng

đậm, mùi thơm này xuyên thẳng qua phổi ngấm vào phủ tạng của nàng, ngay

sau đó dạ dày vang lên ùng ục, phát lệnh cần ăn cơm.

“Thứ gì

thơm như vậy?” Nàng vuốt ve bụng bằng phẳng, chỉ cảm thấy mùi thơm này

thật sự hơi khác thường, hình như càng ngửi nàng càng đói, thật sự chẳng lẽ vì nàng quá đói?

Nàng đưa tay lấy bánh ngọt bên bàn thấp,

trong mâm lại chỉ có mảnh vụn bánh nàng ăn còn dư lại? Lại đi cầm bình

rót nước uống, trống không? Đây là tình trạng tuyệt đối không xuất hiện

trong ngày thường.

“Người đâu.”

Ôn Noãn kêu hai tiếng, tiểu cung nữ hầu hạ nàng trong ngày thường không đi vào, chẳng lẽ hôm nay tiểu cung nữ quên nàng?

Lúc này bụng nàng đã đói đến khó có thể chịu được, ngửi mùi hương không

ngừng bay tới chỉ cảm thấy càng thêm dụ người, cũng không kịp nghĩ đến

lúc này tiểu cung nữ rốt cuộc đang ở đang đâu.

Haizzz, hiện giờ thật sự chỉ có tự mình động thủ mới có thể lấp đầy dạ dày rồi.

Ôn Noãn đứng dậy mở cửa nhìn trái nhìn phải, gần như lập tức đi theo hương vị kia, rất đơn giản, nàng nhìn mấy lần là có thể xác định trong chùa

Hộ Quốc chín cong mười tám quẹo * lớn như vậy, vả lại đập vào mắt không

có dấu người, dưới tình huống nếu bằng chính bản thân nàng, có thể tìm

ra thức ăn là không thể nào.

(*) chín cong mười tám quẹo (cửu khúc thập bát loan): vòng vèo uốn lượn.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nàng Phi Lười Có Độc
Chương 27

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 27
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...