Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nàng Phi Lười Có Độc – Chương 238

Nàng Phi Lười Có Độc

Tác giả: Nhị Nguyệt Liễu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Puck - Diễn đàn

“Đồng minh như Thái tử là trọn đời khó cầu, vì sao Mẫn Tư phải từ chối?” Ôn Noãn cầm bình trà châm trà cho hắn.

“Bản Thái tử hơi không rõ ý này của Hữu thừa?” Mộ Dung Thành cau mày nhìn hắn, “Chẳng lẽ Hữu thừa muốn vừa kết làm đồng minh với Hàn Vương, lại kết làm đồng minh với bản Thái tử?”

“Có gì không thể.” Ôn Noãn cười đến ý vị sâu xa, “Thái tử không ngại suy nghĩ một chút, trong mối kết làm đồng minh này, nếu nhiều thêm một Hàn Vương sẽ như thế nào?”

Mộ Dung Thành ngưng mắt trầm tư, vẻ điên cuồng trong mắt dần dần nhanh chóng hiện lên, “Hàn Vương và Mộ Dung Tịnh là kẻ địch sống chết, nếu có Hàn Vương gia nhập, ba phía đồng thời xuất binh, không tới nửa tháng sẽ đạp bằng thế lực của Mộ Dung Tịnh.”

“Không tệ, không chỉ có như thế, ta và ngài đơn độc xuất binh, vấn đề cung cấp vật liệu hậu cần không cần phải lo lắng.” Ôn Noãn bổ sung.

“Suy tính của Hữu thừa quả nhiên chu toàn.” Mộ Dung Thành thu lại tâm tình phập phồng kịch liệt, đứng dậy nói với Ôn Noãn, “Nếu đại sự đã thỏa thuận, vậy bản Thái tử trở về sắp xếp chuẩn bị.”

“Có phải Thái tử đã quên chuyện gì?” Ôn Noãn nhàn nhạt lên tiếng nhắc nhở.

“Hả? Chuyện gì?” Chân Mộ Dung Thành vừa mới nâng lên, lại nghe một lời của Mẫn Tư, nghi ngờ nói, “Chẳng lẽ chúng ta còn có chỗ nào chưa nghĩ đến?” die ennd kdan/le eequhyd onnn

“Không phải Thái tử cho người truyền lời cho Mẫn Tư nói sẽ tự  tay tặng mật rắn đỏ cho ta sao? Chẳng lẽ Thái tử ra cửa nhanh chóng quên?” Ôn Noãn trực tiếp mở miệng đòi, không hề có cảm giác nói thẳng quá mức hay thẹn thùng.

“Bản Thái tử nhất thời quên, Hữu thừa xin đừng trách. Hắn lấy một hộp gấm trong ống tay áo mở ra, mật rắn màu đỏ tươi đã thành hóa thạch lẳng lặng nằm trên mảnh gấm trắng. Hắn đưa hộp gấm cho Mẫn Tư nói, “Đây là mật rắn đỏ, xin Hữu thừa nhận lấy.”

“Tạ Thái tử.”

“Ta và ngươi đã là đồng minh, chính là vật nhỏ, cần gì nói cám ơn.” Cho dù “vật nhỏ” này là do hắn giấu phụ hoàng tự tiện lấy từ trong quốc khố ra.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Chỉ mới vừa có thể xuống giường hoạt động, liền giày vò như thế, cái mạng này của ngươi rốt cuộc muốn hay không muốn?” Ôn Noãn vừa mới trở về phòng, liền thấy Mạnh Cô Nhiễm đang ngồi trước bàn uống trà.

“Chỉ đi ra ngồi một chút uống chút trà..” Ôn Noãn đáp rất tùy ý, ngước mắt lại nhìn thấy nụ cười bên khóe mắt hắn đến khiến cho người ta dựng cả tóc gáy. Nàng lập tức đỡ trán nói, “Đột nhiên đầu hơi choáng, Huyền Nguyệt, ngươi đỡ ta lên giường nằm.”

Huyền Nguyệt lập tức hiểu ý, cẩn thận đỡ Ôn Noãn nằm xuống giường rồi đắp chăn cho nàng.

Diễn trò thế mà lại diễn tới trước mặt hắn? Đáy mắt Mạnh Cô Nhiễm dính vào ý cười nhẹ đến không thể nhận ra, tiến lên bắt mạch cho nàng, mạch tượng vốn vững vàng, nhưng trải qua nàng vừa giày vò lại hơi rối loạn, hắn lạnh lùng nói: “Trong vòng ba ngày không được xuống giường.”

Mắt Ôn Noãn đang giả ngủ lập tức mở ra, đang định lên tiếng phản đối, nhưng hắn lại mở miệng trước nàng: “Mạng của ngươi do bổn tọa cứu, bổn tọa mất tâm lực như vậy, tuyệt đối không cho phép kiếm củi ba năm thiêu một giờ.” dfienddn lieqiudoon

“…” Ôn Noãn trực tiếp kéo chăn qua trùm đầu nằm ngủ.

Ban đêm, Huyền Nguyệt đưa thức ăn tới, Ôn Noãn vừa vặn tỉnh ngủ. Sau khi dùng xong bữa, nàng đột nhiên nhớ tới một chuyện cực kỳ thấp thỏm, “Đúng rồi, thuốc vài ngày trước ta giao cho ngươi, Hỉ Thiện đường có khả năng giải được không?”

“Không có.” Trên mặt Huyền Nguyệt dâng lên vẻ vui mừng, “Bởi vì thuốc này mà gần đây có không ít người tới mua thuốc, thương hiệu của Minh Nguyệt các đã vãn hồi không ít.”

Thế mà lại chưa giải được… Ôn Noãn cười khổ.

“Thuốc của Các chủ không bị Hỉ thiện đường giải, nên vui vẻ chứ, sao thuộc hạ nhìn vẻ mặt Các chủ dường như không mấy vui vẻ”

“Không có.” Chẳng qua là thất vọng sau khi hy vọng thất bại mà thôi.

“Lấy giấy bút tới, đỡ ta tới trước thư án.”

“Nhưng Mạnh công tử…” Huyền Nguyệt khó xử.

“Ngươi thế mà lại nghe lời của hắn” Nha đầu này rõ ràng là thuộc hạ của nàng, thế mà lại đối với Mạnh Cô Nhiễm nói gì nghe nấy.

“Mạnh công tử cũng vì tốt cho Các chủ.”

“…Vậy lấy bàn gấp trên giường lại cầm giấy đưa lên giường cho ta, vậy được không?” Ôn Noãn bất đắc dĩ nói.

“Dạ, thuộc hạ đi lấy ngay.”

Ôn Noãn viết xong đưa lá thư cho Huyền Nguyệt nói: “Giao thư này cho… Giao cho Bạch Ưng, để cho hắn đưa cho Vương gia.” Kết thành đồng minh với Mộ Dung Thành là bên Tịch Nguyệt, nàng là đồ giả mạo dĩ nhiên không thể nào khiến bên Tịch Nguyệt xuất binh, vì vậy chỉ có thể để cho bên chỗ Quân Dập Hàn phối hợp xuất binh giả vờ giả vịt khiến Mộ Dung Thành không sinh nghi. die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Ngoài cửa sổ tuyết bay vài lần, mỗi ngày các dược liệu quý giá được sắc thành chén thuốc rưới vào trong bụng, khí sắc của Ôn Noãn đã hơi chuyển biến tốt, không cần Huyền Nguyệt đỡ cũng có thể đi lại ở trong phòng, chỉ có điều đi không được mấy bước đã thấy quanh người không có chút sức lực nào, lại phải dừng lại nghỉ ngơi một chút.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Ngày hôm đó Huyền Nguyệt mang đến tin tức, nói là tội chứng Mộ Dung Tịnh âm thầm tự tạo binh khí bán cho nước Kim bị người tố giác, các triều thần tức giận cùng bức vua thoái vị, Mộ Dung Tịnh bị buộc giao quyền lực lại cho Hoàng thượng bị bệnh nặng đang bị giam lỏng, bà phải chuyển tới ở trong Tĩnh Tâm uyển, tương đương với bị đánh vào trong lãnh cung.

Ôn Noãn cạn ngụm trà, nụ cười khá sâu, Mộ Dung Tịnh thuận theo đi đến Tĩnh Tâm uyển, theo ý của bà ta chính là tránh đầu gió lấy lui làm tiến đi, bởi vì trong tay bà ta còn nắm một lá bài tẩy – Quân Hạo Thiên bị nhốt trong cung là người giả mạo bà nắm trong tay, thực quyền vẫn nằm trong tay bà, bà cũng chỉ lấy lui làm tiến ở tạm phía sau màn, đợi đến khi cơn tức giận của các đại thần dần nguôi bà lại bày mưu hóa giải, một lần nữa đứng ở trước màn tiếp nhận quỳ lạy của các đại thần cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Nhưng bà ngàn tính vạn tính duy nhất không tính đến chính là Quân Dập Hàn và Quân Hạo Thiên đã sớm rút củi dưới đáy nồi, chính chủ trở về vị trí cũ. Cuộc đời này bà ta muốn từ trong Tĩnh Tâm uyển đi ra ngoài, sợ rằng khó như lên trời.

Ban đầu án điều tra tự tạo binh khí ở Giang Hoài, nhìn giống như đầu mối bị chém đứt cuối cùng lấy người Phó Tấn Hoài và Nam Cung thế gia trị tội, nhưng nếu như nàng đoán không sai, Quân Dập Hàn điều tra ra chủ mưu sau màn là Mộ Dung Tịnh, chẳng qua khi đó không nên động tới bà ta. Mà bây giờ, ứng với Quân Hạo Thiên và Quân Dập Hàn cho rằng thời cơ mọi mặt đã tới, liền bùng nổ ra án tự tạo binh khí, mượn tay chúng đại thần, cầm lại Hoàng quyền từ trong tay Mộ Dung Tịnh, đánh mất quyền lực của bà ta. Vừa không phí ai, có thể khiến chúng đại thần ủng hộ và nghênh đón thượng vị, đây đúng là một kế hay, thời cơ của quân cờ trên tay Quân Dập Hàn rơi cực hay. di3n~d@n`l3q21y"d0n

Nếu triều đình Mộ Dung đã tan rã, như vậy…

“Quân Kim tới đâu?” Nàng nắm chặt áo lông cáo trên người hỏi.

Huyền Nguyệt lập tức gẩy lớn than lửa lên, đáp lại: “Hàn quân dẫn Kim quân tới chỗ hiểm yếu Tấn Châu cắt đứt đầu đuôi Kim quân, đại thắng, Mộ Dung Thành lĩnh năm vạn đại quân chỉ còn dư lại không tới ba vạn che chở hắn chạy trốn.”

Khóe môi Ôn Noãn hiện lên ý cười, kế sách của hắn lại giống như mới vừa rồi nàng nghĩ tới, nếu Mộ Dung Tịnh vẫn cầm quyền, Mộ Dung Thành đã xuất binh vả lại nhất định phải thắng một trận củng cố địa vị, sao lại có thể tùy tùy tiện tiện thu binh, đến lúc đó cho dù Tịch Nguyệt không xuất binh cũng nhất định bị tình thế ép buộc toàn lực nghênh địch Mộ Dung Tịnh, chính là mượn tay hắn trừ bỏ Mộ Dung Tịnh, cho dù hắn thắng hay không thắng, Quân Dập Hàn đều có thể ngồi ngư ông đắc lợi. Hiện giờ chính quyền Mộ Dung suy sụp, Hoàng quyền quay về trên tay Quân Hạo Thiên, đến không thể để cho Mộ Dung Thành đánh trận đánh này, bởi vậy để cho hắn ăn bại trận xám xịt rút đi, là sách lược vô cùng tốt, hắn bại một lần này, không chỉ có dân chúng nước Linh vui mừng, nhị Hoàng tử nước Kim càng vui mừng. Trận đánh thua này nhất định sẽ phế bỏ Thái tử vị của hắn, triều đình Hoàng thất nước Kim nhất định sẽ dấy lên một trận gió tanh mưa máu, hoàn toàn sẽ dính dáng đến bùng nổ nội chiến Đến lúc đó mười vạn con sói hung ác đã tập trung quân lực triển khai ở bên ngoài nước Linh tất nhiên ốc còn không mang nổi mình ốc, nào còn có tâm tư tìm nước Linh gây phiền toái. Không ngờ, mưu lược tác chiến của nàng và Quân Dập Hàn trái lại rất ăn ý, nụ cười bên môi nàng sâu hơn.

Mà Mộ Dung Thành còn có thể dư lại ba vạn binh sĩ, Ôn Noãn phỏng đoán, Quân Dập Hàn nhất định muốn lưu lại chút vốn cho hắn để còn tranh chấp với nhị Hoàng tử, để cho trên tay hắn giữ lại thực lực nhất định, mới có thể tranh chấp lâu chút với nhị Hoàng tử, chuyện này tuyệt đối là chuyện tốt đối với nước Linh.

Bây giờ Mộ Dung Tịnh và Mộ Dung Thành bị “Lừa gạt” gần như thua hết tất cả, tất nhiên tức đến nổ tung, tâm tình Ôn Noãn rất tốt thưởng thức cảnh tuyết ngoài cửa sổ.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Mộ Dung Tịnh và Mộ Dung Thành đâu chỉ tức đến nổ tung, quả thật giận đến hận không thể giết sạch người trong thiên hạ cho hả giận.

Trong Tĩnh Tâm uyển lạnh như hầm băng, Mộ Dung Tịnh với sắc mặt xám tro ngồi trên giường chăn bông vải cũ rách, bà giống như còn chưa lấy lại thần hồn từ trong đả kích liên tiếp.

Bây giờ trong triều đình, bà bị hơn trăm tên đại thần liên kết buộc tội, liệt sổ hơn tám mươi tội trạng, nghiêm trọng nhất chính là tự tạo binh khí và cấu kết với nước khác, tình cảm mờ ám với Tào Quốc công làm hổ thẹn Hoàng thất, giấu giếm giới tính Hoàng tử định đánh cắp Hoàng quyền, ba tội lớn này đều có tội chứng cứng như sắt thép, khiến cho bà không cách nào cãi lại, những tội này cho dù là một tội nào đều đủ để cho bà rơi xuống tầng bụi vinh viễn không có ngày trở dậy, nhưng bà không sợ hãi, Mộ Dung Tịnh bà đâu phải là người thường, tuy rằng thân bà vùi lấp hoàn toàn, bà vẫn có khả năng đùa bỡn triều đình thiên hạ này trong lòng bàn tay, chỉ tạm thời ẩn nhẫn mà thôi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nàng Phi Lười Có Độc
Chương 238

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 238
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...