Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nàng Phi Lười Có Độc – Chương 229

Nàng Phi Lười Có Độc

Tác giả: Nhị Nguyệt Liễu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Puck - Diễn đàn

“Nghe nói chạm vào bức họa của Vương gia nên bị Lý quản sự trách phạt.” Bạch Ưng nhìn nữ nhân bị đông cứng trên đất sắc môi tím bầm, than nhẹ trong lòng, chỉ cảm thấy nàng chịu tội như vậy một nửa là gieo gió gặt bão, một nửa cực kỳ vô tội. Người trước trách nàng, người sau chỉ có thể trách nàng thời vận không tốt, cố tình chạm vào bức họa không nên chạm, gặp phải lúc tâm tư Vương gia tối tăm nhất.

“Đưa nàng ta trở về.” Hắn hờ hững xoay người, mới vừa cất bước định đi, lại cảm giác áo bào căng chặt, đưa mắt nhìn lại mới phát hiện vạt áo bị nàng nắm chặt trong tay. Hắn kéo mãi vẫn kéo không ra, lại kéo nữa vẫn kéo không ra.

Bạch Ưng thấy thế vội vàng ngồi xổm người xuống gỡ ngón tay nàng ra, chỉ sợ nàng đang ngủ mê man cũng có thể chọc giận Quân Dập Hàn. Dù sao hắn nhìn cô nương này vẫn thấy thuận mắt, quan trọng là dược thiện do nàng làm Vương gia nuốt tất cả vào. Một cô nương khéo tay thông minh khó có được như thế, cũng không thể cứ mơ hồ như vậy bị Vương gia ném ra khỏi Vương phủ đi.

Nhưng gỡ một hồi lâu, Bạch Ưng cuối cùng thất bại thở dài đứng lên, “Tay của nàng ấy lạnh cóng, nếu như cứng rắn gỡ tay của nàng ấy ra, sợ rằng sẽ làm bị thương nàng ấy. Nếu không…” Hắn đưa mắt nhìn vạt áo Quân Dập Hàn.

Quân Dập Hàn không để ý tới ánh mắt có hàm ý của hắn, tầm mắt của hắn nhàn nhạt rơi vào trên người nô tỳ nằm ngửa trên mặt tuyết này, tầm mắt nhạt mà xa, giống như xuyên thấu qua bông tuyết bay lả tả kia xuyên thấu qua nàng nhìn vào trong hư không.

Hôm đó ven bờ hồ Hương Lăng, nàng một thân giá y đỏ thẫm đưa lưng về phía hắn mặt nhìn mặt hồ mà ngồi, hơi thở bi thương tuyệt vọng bao phủ quanh thân. Không nói một lời không hề nhúc nhích chút nào, giống như một pho tượng hóa đá không hề có một chút tức giận đáng nói. Hắn cho rằng nàng ít nhất sẽ phá giọng khóc lớn, phát tiết cảm xúc chất chứa trong lòng, bi thương khổ sở đau đớn tuyệt vọng… Nhưng nàng không có, nàng cứ yên lặng ngồi như vậy, yên tĩnh đến khiến cho trong lòng hắn bắt đầu khẽ run bắt đầu sợ. die nda nle equ ydo nn

Thời gian chậm chạp trôi đi, đau khổ vô tận tràn ra trong lòng. Nàng ngồi, hắn đứng.

Trong mắt nàng có lẽ sen tịnh đế trong hồ Hương Lăng vô cùng châm chọc, có lẽ là chân trời hư vô, hoặc có thể là… Tầm mắt bị nước mắt như sương mù che không có gì cả… Nhưng trong mắt hắn, chỉ có nàng.

Vầng trăng cô độc trên không, tuyết mịn bay lả tả, Bạch Ưng báo lại nói nhận được tin tức Minh Nguyệt các bị tàn sất, hắn thế mới biết trong vòng một ngày nàng lại hai bàn tay trắng, hai đả kích nặng nề như vậy, khiến cho nàng chống đỡ tiếp như thế nào. Lòng hắn thương nàng, nhưng không cách nào ôm nàng vào trong ngực mà thương tiếc.

Thật ra thì hắn mới là người chọc một đao sâu nhất vào trong lòng nàng, hắn đã mất đi tư cách thương tiếc nàng.

Cũng may phái người đi tìm kiếm phát hiện người sống, Huyền Nguyệt mà nàng rất coi trọng sau khi được cứu trị cuối cùng tỉnh lại, dưới tình huống hắn âm thầm sai người bảo vệ cuối cùng thuận lợi tìm được nàng.

Nàng rốt cuộc khôi phục chút sinh khí, nhưng bởi vì ngồi lâu hai chân bị đông cứng định đứng dậy lại nhếch nhác ngã nhào trên đất, tình hình kia giống như cô nương trước mắt này, hắn muốn ôm nàng lên để cho nàng yên tâm dựa vào khuỷu tay hắn để chặn hết gió mưa vì nàng, nhưng cuối cùng, hắn chỉ có thể nhìn nàng trì hoãn chốc lát rồi quật cường đứng lên, hai cánh tay gầy yếu ôm lấy Huyền Nguyệt đang hôn mê, chậm chạp hoạt động từng bước từng bước một, biến mất trong tầm mắt của hắn.

Hắn cúi người ôm lấy cô nương này chỉ trong chốc lát quanh người đã bao bọc một tầng tuyết mỏng, ôm giống như lúc ấy hắn không thể ôm lấy nàng, ôm lấy nàng vào trong ngực, hơi nghiêng người đỡ gió tuyết đầy trời thay nàng.

Cảnh trong mộng khó phân hỗn loạn, một khắc trước trời xanh mây trắng, nắng ấm chiếu vào mặt, một khắc sau chính là mây mờ không ánh sáng, tuyết bay mãnh liệt. Lúc thì giống như chân không đi trên mặt băng cóng đến cả người run run, lúc lại như đặt mình vào trong biển lửa bị lửa nóng hừng hực đốt cháy, ở trong băng hỏa luân phiên này còn kèm theo mưa đá lớn chừng hạt đậu đánh vào người đau đến đầu cũng đau theo.

Cảnh trong mơ này thật hư vô như có như không, như có như không đến khiến Ôn Noãn đang ngủ mê man rất rõ ràng biết đây chỉ là giấc mộng, nhưng cảm giác trong mộng này cực kỳ chân thật, chân thật đến đuổi nàng từ trong mộng ra ngoài. d1en d4nl 3q21y d0n

“Ngươi rốt cuộc đã tỉnh rồi hả? Uống thuốc này đi.” Thanh Thanh ngồi ở mép giường đưa cho nàng chén thuốc hơi tối tăm.

Ôn Noãn vừa tỉnh, đầu óc còn hơi mơ màng, nàng giùng giằng ngồi dậy, đau đớn trên người kéo đầu óc nàng lại, rốt cuộc trở về bảy tám phần thần trí, “Ta bị bệnh?”

“Ừ, tối hôm qua ngươi sốt cao không ngớt, quản sự để đại phu tới chẩn mạch lấy thuốc cho ngươi.”

Khó trách nàng sẽ lúc lạnh lúc nóng, Ôn Noãn cuối cùng sáng tỏ vì sao cảnh trong mộng lại chân thực đến như thế. Nàng thấy Thanh Thanh cầm chén thuốc đưa tới trước người nàng, thuận tay nhận lấy không biến sắc đặt sang bên cạnh hỏi: “Ta trở về như thế nào?” Nàng nhớ trước khi nàng bất tỉnh giống như đã túm được áo bào của ai đó.

“Vương gia ôm ngươi trở lại.” Thanh Thanh bưng chén thuốc lên đưa cho nàng, “Uống đi, nếu không uống sẽ nguội.”

“…” Ôn Noãn nhận lấy bịt mũi đổ thuốc vào, mặc dù thuốc đắng, nhưng trong lòng lại không nói ra được tư vị gì. Là vui? Là giận? Là oán? Nàng nhìn chén thuốc trống không hơi đờ đẫn, nhưng thật ra là tiếc nuối đi, tiếc nuối không thể vào trong lúc tỉnh táo cảm nhận ấm áp trong ngực của hắn.

“Bây giờ là giờ nào?” Nàng nhìn bầu trời ngoài cửa sổ hơi có vẻ ảm đạm sâu lắng hỏi.

“Buổi trưa.”

Lại buổi trưa rồi hả? Sắc trời buổi trưa vẫn ảm đạm như thế, hôm nay hơn phân nửa là một ngày tuyết rơi nhiều.

Động tác của nàng hơi nhanh chút vén chăn xuống giường, đau nhức quanh thân thoáng chốc truyền vào mỗi thần kinh, đau đến miệng nàng hút ra một ngụm hơi lạnh.

“Ngươi vừa mới hạ sốt, đại phu căn dặn ngươi phải nằm trên giường nghỉ ngơi nhiều.” Thanh Thanh đưa tay khẽ túm lấy cánh tay nàng.

“Hết sốt liền hết chuyện, ta còn phải đi nấu dược thiện cho Vương gia.”

“Trần quản sự nói để cho ngươi bồi dưỡng tốt thân thể trước.”

“Ngươi xem, ta thật sự không có việc gì.” Ôn Noãn cố chấp chống đỡ đứng lên, cười nói với Thanh Thanh.

“Vậy ta đi với ngươi, làm trợ thủ cho ngươi.”

“Không phải ngươi còn phải đi giặt quần áo sao?”

“Trần quản sự để cho ta chăm sóc ngươi hai ngày nay trước, không cần phải đi giặt quần áo.”

“Vậy làm phiền ngươi rồi.” Ôn Noãn gật đầu lên tiếng, vừa đúng bây giờ đúng là thân thể nàng hư nhược, nếu có người ở bên cạnh giúp một chuyện cũng tốt. dinendian.lơqid]on

Sau khi chuẩn bị xong tất cả nguyên liệu nấu ăn, Ôn Noãn gắng gượng chống đỡ thân thể thật sự hơi thoát lực, Thanh Thanh tìm một băng ghế ngồi đặt bên cạnh bếp nhỏ dìu nàng ngồi xuống, nói: “Công việc còn dư lại cứ giao cho ta đi, ngươi ở bên cạnh chỉ huy, ta làm theo ngươi nói, như vậy ngươi có thể nghỉ ngơi, cũng không làm trễ nải nấu dược thiện.”

Ôn Noãn cảm thấy cách này không tệ, liền làm theo. Ngồi ở bên cạnh cẩn thận dặn dò, mỗi một bước nên làm như thế nào, Thanh Thanh cũng nhất nhất dựa theo nàng nói, không lâu lắm mùi dược thiện liền tràn ngập toàn bộ phòng bếp nhỏ.

“Hình như đi qua bên kia là Vương gia.” Thanh Thanh ngẩng đầu, giống như trong lúc lơ đãng nhìn ra ngoài cửa thấy nói.

Chỗ Ôn Noãn ngồi cách cửa sổ khá xa, nghe nàng ấy nói như thế, nàng hơi nghiêng đầu nhìn qua, cười nói: “Đó không phải là Vương gia, là Bạch hộ vệ.”

Mà trong nháy mắt này, bột phấn cực nhỏ trong tay áo Thanh Thanh rắc vào trong dược thiện.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nàng Phi Lười Có Độc
Chương 229

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 229
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...