Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nàng Phi Lười Có Độc – Chương 218

Nàng Phi Lười Có Độc

Tác giả: Nhị Nguyệt Liễu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Puck - Diễn đàn

“Gia đợi ngươi đã bao lâu, sao giờ ngươi mới tới?” Tào Tử Long đau đến mồ hôi rơi như mưa, hai mắt đỏ ngầu nhìn hắn chằm chằm.

Ôn Noãn nhàn nhạt liếc hắn, xoay người rời đi.

“Này này, gia sai lầm rồi, gia biết sai rồi còn không được sao? Lúc trước là lỗi của gia, công tử ngươi xin thương xót, đưa thuốc giải cho gia cóđược không?” Tào Tử Long thấy hắn định đi,lập tức nhịn đau đứng dậy, bước nhanh về phía trước chặn hắn lại nói.

“Không thể nào.” Ôn Noãn hờ hững nhìn hắn, cười lạnh, “Ngươi có thấy ai cầu người còn xưng gia không?”

“Gia…” Một hơi còn nghẹn trong cổ họng Tào Tử Long, nhưng cuối cùng dưới đau tận xương cốt hành hạ, chỉ đành phải hạ thấp tư thái, “Ta sai lầm rồi, van cầu ngươi đại nhân không chấp lỗi tiểu nhân, cho ta thuốc giải.”

“Muốn ta cho ngươi thuốc giải không phải không được.” Ôn Noãn đi vào phòng bao ngồi xuống, rót tách trà chậm rãi nhấp một ngụm, nhìn Tào Tử Long ở trước mắt đang sắc mặt vui mừng đầy mặt nói, “Nhưng ngươi cần phải làm thay ta một chuyện, chuyện này làm thành, ta tự nhiên sẽ đưa thuốc giải cho ngươi, nhưng nếu như không làm được…” Ánh mắt nàng mang theo ý lạnh nhìn hắn, khóe môi lại nhếch lên nụ cười nhẹ nhàng, “Hậu quả như thế nào, ta nghĩ không cần ta nhiều lời, ngươi cũng biết.”

Quanh mình Tào Tử Long đột nhiên rùng mình một cái, vội vàng tỏ rõ thái độ, “Công tử mời nói, ta nhất định làm được cho ngươi.”

“Thuốc này có thể cho ngươi khỏi bị hành hạ đau đớn ba ngày.” Ôn Noãn lấy ra một bình sứ tinh tế lớn bằng ngón tay cái ở trong ống tay áo đặt lên bàn, Tào Tử Long lập tức cầm lên ăn vào, thuốc vừa mới vào cổ họng, hắn đã nhận thấy đau đớn sâu tận xương tủy trong nháy mắt giảm bớt cho đến khi biến mất tăm mất tích, thậm chí cả người cảm thấy nhẹ nhõm.

Lúc trước sau khi trở về phủ, đau đớn đột kích thì hắn không phải không tìm đại phu kiểm tra, nhưng không nhìn ra lý do vả lại cũng nói hắn không hề có bất kỳ dấu hiệu bệnh tật nào, thấy hắn thật sự đau lợi hại, cũng liền qua loa kê một đơn thuốc giảm đau để cho hắn ăn vào. Nhưng không uống thuốc còn tốt, uống xong thuốc rồi ngược lại đau đớn tăng thêm cho đến đau tận xương cốt. Mà lúc này, thuốc của hắn ta vừa chỉ mới ăn vào, đau đớn lập tức giảm cho đến khi mất hết, hắn lập tức sáng tỏ người trước mắt tuyệt đối là người mà hắn không thể đắc tội. die~nd a4nle^q u21ydo^n

Hắn ho khan một cái, vẻ mặt lóe lên vẻ quái dị chủ động hỏi: “Không biết ngươi kêu gia a không phải kêu ta làm chuyện gì?”

“Ta muốn ngươi…” Khóe môi nàng nhếch lên nụ cười lạnh khiến cho người ta phát run, “Bắt chứng cứ cấu kết của phụ thân ngươi và Mộ Dung Tịnh để đổi lấy thuốc giải.”

Tào Tử Long cả kinh lùi về sau mấy bước, bỗng nhiên trừng lớn mắt nhìn nàng, tất cả nơi đáy mắt đều là không thể tin, giọng run run nói: “Ngươi, ngươi cũng không thể nói lung tung, sao phụ thân của ta lại làm ra chuyện gì như vậy? Đây chính là tội giết cửu tộc.”

“Phụ thân của ngươi sẽ làm ra chuyện còn nhiều hơn nhiều chuyện mà người ngu ngốc đầy trong đầu chỉ biết ăn chơi đàng điếm như ngươi cóthể nghĩ ra.” Ôn Noãn đặt tách trà xuống, đứng dậy chỉnh lại áo bào, hờ hững nói, “Ngươi có ba ngày, sau ba ngày nếu không có thuốc giải, đau đớn bị cố gắng đè xuống trong cơ thể ngươi sẽ cắn trả tăng lên gấp bội. Dĩ nhiên, nếu ngươi muốn là một người con có hiếu, tình nguyện tự thân chịu đủ hành hạ khổ sở cũng không muốn phản bội  phụ thân ngươi một chút, ta cũng không thể làm gì ngươi.” Dứt lời, nàng xoay người rời đi, lưu lại Tào Tử Long mặt xám như tro tàn chán nản ngã ngồi trên đất.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Đây là thức ăn cho Mạnh Cô Nhiễm?” Lúc Ôn Noãn lướt qua Thanh Nham đang bưng thức ăn ở trên lầu ba, dừng bước lại xoay người hỏi.

“Vâng.” Thanh Nham cất tiếng trả lời.

Ôn Noãn dạo bước tiến lên trước, lấy một gói thuốc bột từ trong ống tay áo ra trực tiếp rắc lên thức ăn, dưới nét mặt trợn mắt há hốc mồm xen lẫn lửa giận của Thanh Nha, lạnh nhạt nói: “Tăng thêm chút gia vị, những thức ăn này sẽ hợp khẩu vị của hắn hơn.”

“… Các chủ có lòng.” Mặt Thanh Nham căng cứng, dưới đưa mắt nhìn của nàng, cuối cùng bưng thức ăn tăng thêm “Gia vị” này cho Mạnh Cô Nhiễm.

“Chủ thượng, đồ ăn này…”

“Hôm nay món ăn này ngược lại có mùi thơm tản khắp chút.” Thanh Nham định nhắc nhở lại bị Mạnh Cô Nhiễm cắt đứt, hắn chắp đũa đưa qua miệng, mỉm cười quyến rũ bình luận, “Không tệ, mùi vị cũng càng ngon hơn ngày thường chút, rất hợp với khẩu vị của bổn tọa.”

“…” Ôn Noãn im lặng trở về phòng tiếp tục chế thuốc, sớm muộn gì nàng sẽ nghiên cứu ra thuốc có khả năng độc chết yêu nghiệt.

Thời gian tĩnh lặng như nước chảy qua trong mỗi ngày Ôn Noãn không ngừng chế thuốc luyện công, trong thời gian này nàng trở lại phủ Tướng quân một chuyến, nhưng phủ Tướng quân đã sớm người đi phủ trống tàn bại không chịu nổi. Nàng quen cửa quen nẻo trở lại trong mật thất lấy đi mấy quyển bí tịch võ công lúc nàng vừa mới tới dị thế này đã dùng để làm đệm lót giá thuốc trong mật thất trong thư phòng Ôn Tướng quân, ban đầu những bí tịch này bởi vì nàng nhàn rỗi lười biếng, cũng không nhìn lâu hai mắt, bây giờ đã không thể so sánh như trước kia, nàng cần chúng.

Thế giới bên ngoài biến động bất ngờ như thế nào dường như đã hoàn toàn không có liên quan với nàng, nhưng trong Kinh thành lại không biết từ khi nào truyền ra lời đồn đại Tào Quốc công đương triều cấu kết với Thái hậu, vả lại các đại thần trong triều đều thần bí thu được chứng cứ hai người cấu kết. Ban đầu các đại thần sợ hãi trong lòng cũng không dám tin và không dám tiết lộ ra, nhưng một khi mầm mống hoài nghi đã gieo xuống trong lòng, tai mắt những đại thần này lập tức thính tinh hơn ngày thường gấp mấy lần. Chất vấn ban đầu của bọn họ, đều do thám tử cơ sở ngầm báo cáo, chung quy bị tiêu trừ tan rã. Bọn họ hoặc tự nguyện đứng ra hoặc bị buộc đứng trong hàng ngũ ủng hộ Mộ Dung Tịnh cầm quyền, nhưng Mộ Dung Tịnh thân là Thái hậu, lại làm ra chuyện nhục nhã mặt mũi Hoàng thất bậc này, là người làm đại thần không thể dễ dàng tha thứ.

Mạch nước ngầm phong vân trong triều bắt đầu khởi động, mà đại điện sắc phong Hoàng thái đệ trù bị đã lâu, đã đến trong không khí liên tục thay đổi này. die nda nle equ ydo nn

“Hôm nay là đại điển sắc phong của Sở Hoan, cần đi nhìn một chút?” Giọng nói lười biếng của Mạnh Cô Nhiễm truyền từ giường êm sau lưng Ôn Noãn đến. Từ sau khi nàng bố trí phòng thuốc chế thuốc ở Túy Tiên lâu, Mạnh Cô Nhiễm liền nói ra yêu cầu mà Ôn Noãn nhìn quỷ dị không hiểu, yêu cầu này chính là mỗi ngày hắn nghỉ ngơi mấy canh giờ ở trong phòng chế thuốc của nàng, lý do là hít thở hơi thở các loại độc dược, có thể khiến cho cả người hắn thoải mái có trợ giúp nội lực tăng lên. Với lý do hoang đường này, Ôn Noãn trừ xì mũi coi thường vả lại cảm thấy hắn yêu nghiệt thích độc thành tính cũng coi như hợp tình hợp lý, nàng chế thuốc coi trọng tùy ý, mà với tính nết yêu nghiệt này đến xem, cũng ứng với nàng không thèm tùy ý đủ loại, còn nữa, tuy rằng nàng cứng rắn ỷ lại chỗ này không đi, nhưng nếu hắn thật sự chứa tâm tư không để cho nàng ở lại đây, nàng cũng chỉ có phần rời đi. Vì vậy, nàng cũng liền đồng ý sao cũng được. Ngược lại không ngờ tới, yêu nghiệt này trải qua chút thời gian “Nghỉ ngơi” còn thật sự tươi cười rạng rỡ, dung nhan yêu nghiệt càng sâu, nội lực tăng nhiều, điều này khiến nàng sâu sắc cảm thấy thế giới này thật sự huyền huyễn làm cho người ta khó có thể tiếp nhận.

“Như thế nào, có đi hay không?” Mạnh Cô Nhiễm tùy ý nhặt viên thuốc có nhiều màu sắc khác nhau trên bàn thấp đặt bên cạnh giường êm bỏ vào trong miệng, đôi mắt quyến rũ như tơ dâng lên vẻ hài lòng, “Không tệ, đây thêm mật vừa đúng, vị thật tốt.”

Ôn Noãn nhướn nhướn mắt, chày giã thuốc trong tay hơi ngừng lại đ//â//m vào máng thuốc, giọng điệu không hề phập phồng: “Không đi.”

Mạnh Cô Nhiễm chống khuỷu tay nâng thân mình gân cốt mềm yếu lên, biết rõ còn hỏi: “Vì sao không đi?”

“Không muốn đi sẽ không đi.” Mặt Ôn Noãn không tỏ vẻ gì đảo xong thuốc đổ vào trong đồ đựng thuốc, vẫn còn bận rộn.

“Nhưng bổn tọa đã lâu không thấy tiểu tử, muốn đi nhìn hắn một chút.” Tròng mắt Mạnh Cô Nhiễm âm u sa sầm nhìn nàng, cầm cổ tay của nàngkhông nói lời gì mang nàng ra ngoài phòng, “Ngươi đi cùng bổn tọa.”

“Này, Mạnh Cô Nhiễm.” Ôn Noãn sinh lòng tức giận.

“Nếu như ngươi không đi cùng bổn tọa, bổn tọa sẽ ném ngươi ra khỏi Túy Tiên lâu, bổn tọa sẽ ném nha đầu thủ hạ của ngươi ra khỏi Túy Tiên lâu. Bổn tọa nói được làm được, không tin ngươi có thể thử một chút.” Mạnh Cô Nhiễm không chút để ý ngoái đầu lại nhếch môi cười, nụ cười xinh đẹp mê hoặc chúng sinh này lại cười đến khiến gân xanh trên trán Ôn Noãn nhảy thình thịch. d1en d4nl 3q21y d0n

Nếu không phải dạ minh châu và vàng của nàng đều bị cướp sạch, dược liệu cũng bị đốt đến cặn bã cũng không còn, bây giờ lại ra một cái Hỉ thiện đường, tuyên bố có thể giải bách độc, mà lại còn thật sự bán đi thuốc giải độc dược nàng bán ra, khiến cho gần đây thương hiệu của nàng bị tổn hại buôn bán không tốt thu vào rất ảm đạm, không thể không tiếp tục dây dưa với hắn không ngớt nán lại ở Túy Tiên lâu, nàng đã sớm đi ra ngoài xây dựng lại Minh Nguyệt các, đâu còn rụt cổ ở chỗ tồi tàn này của hắn.

Nghĩ đến chỗ này, trong lòng nàng càng thêm ấm ức không dứt, có thể năm hạn bất lợi đến mức này, chẳng lẽ nàng phạm thái tuế sao? Chuyện lúc trước bỏ qua không đề cập tới, bây giờ chẳng lẽ bản lĩnh xuất chúng của nàng cũng mất giá đến mức này, thật sự khó làm cho người ta tiếp nhận. Độc do Viêm đỉnh chế ra độc không chết Mạnh Cô Nhiễm còn để cho hắn làm gia vị đồ ăn, đường đậu càng ăn càng tươi cười rạng rỡ thì thôi, sau khi độc dược bán ra còn bị giải, mới đầu khi nàng nghe Huyền Nguyệt phản ánh, độc sau này còn trải qua Viêm đỉnh luyện chế vẫn bị giải, điều này khiến cho nàng thật sự thất bại vô hạn, thậm chí hoài nghi có phải mình bị đả kích quá lớn không, đầu óc tổn thương, không thích hợp lại làm cái này nữa.

Nàng nhíu nhíu mày, trong lòng hơi có vẻ phiền muộn rút tay về, không kiên nhẫn nói: “Bây giờ giữa ban ngày, thủ vệ Hoàng cung sâm nghiêm, lại là Sở Hoan được sắc phong Hoàng thái đệ, bố trí đều là trọng binh canh giữ, tuy rằng võ công của ngươi xuất thần nhập hóa như thế nào, chỉ cần không thể ẩn hình, đều là toi công, như thế, là chạy đi chịu chết sao? Nếu ngươi muốn chết có thể tự mình đi, đừng túm lên ta, ta còn muốn sống thêm chút ngày giờ.”

“Thế gian này có ai có thể tổn thương được bổn tọa?” Mạnh Cô Nhiễm có vẻ bễ nghễ, có thâm ý khác nhìn nàng, “Có lẽ chuyến đi này, sẽ có vui mừng ngoài ý muốn cũng khó biết?”

“Hả?” Ôn Noãn nháy nháy mắt, cất bước đi về phía trước, “Không phải muốn đi sao? Còn đứng lỳ ở đây nữa có thể sẽ lỡ thời giờ.” Trong sinh mệnh của nàng mấy năm gần đây ngoài ý muốn ngược lại liên tiếp không ngừng, một lần vui mừng duy nhất, cũng chính là sau vui mừng lại nghênh đón hai bàn tay trắng đau tận nội tâm. Nàng nghĩ, vui mừng đối với nàng mà nói, có lẽ đại biểu chỉ là xám xịt.

“Cẩn thận.” Cánh tay nàng căng thẳng, bỗng nhiên bị người lôi kéo lui về sau hai bước, truyền tới bên tai là giọng nói châm chọc cười như không cười của Mạnh Cô Nhiễm, “Các chủ như đi vào cõi thần tiên sao? Hay là Các chủ muốn thử tư vị té từ nơi này xuống cầu thang như thế nào?”

Ôn Noãn hồi hồn, lúc này mới phát hiện chân suýt chút nữa đạp vào khoảng không, nếu không phải được Mạnh Cô Nhiễm kịp thời kéo lại, nànghiện giờ đã sớm biến thành trái cầu thịt quay tròn lăn đến váng đầu, tuy rằng lăn không chết, nhưng đau khổ trên da thịt sẽ khó tránh khỏi phải chịu một chút. Nàng định nói tiếng cám ơn với hắn, nhưng nhấc mí mắt lên, lại nhìn thấy vẻ mặt chê cười kia, lời cám ơn thoáng chốc đưa tới miệng lại quẹo cua khúc quanh nuốt xuống, chỉ mặt không chút thay đổi cố làm ra vẻ không rõ gật đầu một cái mở miệng nói bậy nói bạ: “Quả thật, bổn Các chủ như đi vào cõi thần tiên đánh cờ say sưa với Thái thượng lão quân, nếu không phải có ngươi không biết kéo lại, thế cục này nhất định là bổn Các chủ thắng không thể nghi ngờ. Còn cầu thang này, lấy bản lĩnh của bổn Các chủ, tuy rằng nhắm hai mắt cũng có thẻ bình an vô sự đi xuống, ngươi kéo bổn Các chủ làm chi?”

“Nếu Các chủ có khả năng như thế, không bằng nhắm mắt đi xuống cho bổn  tọa nhìn một chút?”

“Bổn Các chủ suy nghĩ cẩn thận, tài nghệ đặc biệt cao thâm như thế dễ dàng khiến cho người ta xếp vào đi không có mắt, bổn Các chủ cảm nhận sâu sắc thấy đây thuộc loại thật sự quá tục tằng, vì vậy, vẫn không cần biểu diễn thì tốt hơn.” Nàng giống như lạnh nhạt xuống lầu, đi hai bước quay đầu lại nói, “Cứ đi như vậy? Có cần phải cải trang thay đổi dung nhan linh tinh?”

Mạnh Cô Nhiễm nhìn trong mắt Ôn Noãn khó nén thở dài, người thường nếu muốn đến mức vô liêm sỉ như này của nàng, không phải hai mươi ba mươi năm có thể không gộp lại. Cũng may, thế gian này còn có hắn có thể so sánh tương đối với nàng. Bờ môi hắn vốn mang chút giận hờn lại tô điểm ý cười thoáng qua, nói sao cũng được: “Vậy dựa vào sở thích của ngươi.”

Xe ngựa tinh xảo tuyệt đẹp thoải mái xa hoa cực kỳ rêu rao dừng lại trước cửa cung, Ôn Noãn vẫn mặc cẩm bào màu trắng cũng không thay đổi quần áo, nàng ngước mắt nhìn xe ngựa tụ tập ở cửa cung, tròng mắt biến đổi vài lần, cuối cùng lặng yên trầm giọng hỏi: “Mạnh Cô Nhiễm, ngươi rốt cuộc là ai?”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nàng Phi Lười Có Độc
Chương 218

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 218
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...