Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nàng Phi Lười Có Độc – Chương 153

Nàng Phi Lười Có Độc

Tác giả: Nhị Nguyệt Liễu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Puck -

Đêm công thành thứ ba, Hàn quân bắn hai lần “Truyền đơn” vào trong thành Duyệt Châu, đánh hai đợt du kích xong thì không tiếng động biến mất, cái gọi là nhất cổ tác khí yếu đi lần thứ hai và đến lần thứ ba thì suy sụp *, tướng sĩ thành Duyệt Châu bị Hàn quân tàn phá tinh thần liên tục ba đêm, từ ban đầu sĩ khí tăng cao chuẩn bị chiến tranh đến sau đó có lực mà không có chỗ phát đầy bụng tức giận rồi đến bây giờ vẻ mặt uể oải ngáp liên hồi, thỉnh thoảng còn “Thân thiết” chào hỏi đôi câu với Hàn quân đánh du kích phía dưới (Toàn văn không quảng cáo).

(*) nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt: Thành ngữ “Nhất cổ tác khí” này bắt nguồn từ một câu chuyện được ghi lại trong “Tả truyện” của Tả Khâu Minh năm 389 trước Công nguyên. Nguyên gốc:  一鼓作氣, 再而衰, 三而竭 (nghe tiếng trống thứ nhất thì hăng hái, tiếng thứ hai lòng hăng hái giảm xuống, lần thứ ba thì hăng hái hết cả)

Mà từ sau khi có phó tướng bị giết, các tướng lĩnh không khỏi trông gà hóa cuốc nhìn ai cũng giống như phần tử khủng bố trong lòng cảnh giác đề phòng. Chỉ trong vòng thời gian ba ngày ngắn ngủi, từ tướng lĩnh đến binh lính không khỏi chịu đủ đau khổ tinh thần.

Trong đau khổ này, lúc tờ mờ sáng bọn lính thủ thành bụng đói mệt mỏi, lúc đổi gác bị một tiếng nổ chấn động dưới chân thành, ngay cả tường thành cũng rung nhẹ rồi kết thúc, theo tiếng nổ vang đất rung núi chuyển, không trung tách ra lửa khói rực rỡ chiếu sáng khắp bầu trời đêm, cờ xí trên tường theo Duyệt Châu phất phơ theo chiều gió cùng nhau gãy lìa tận gốc đổ xuống, vết chém cực kỳ bằng phẳng, giống như đã sớm có người dùng đao sắc chặt đứt, bọn lính bị chấn động đến lờ mờ phát giác ra, đầu óc còn chưa kịp hồi phục tinh thần lại nghe tiếng giết chấn động trời truyền đến bên tai, trên lầu cửu trọng tháp kiến trúc cao nhất mang tính biểu trưng trong thành Duyệt Châu, cờ Hàn quân vù vù phấp phới đón ánh nắng sớm trong gió nhẹ, mấy ngày này tinh thần chiến đấu của Hàn quân tích tụ trương lên, mà quân lính giữ thành thì trong lòng kinh hãi, cho rằng trong thành Duyệt Châu đã bị Hàn quân chiếm lĩnh tức thời đại loạn, đợi đến khi Chu Mặc nằm trên giường bệnh nghe nói binh biến phía ngoài, định mang bệnh đi chiến đấu thì đã thấy phó tướng kinh hoàng báo lại Hàn quân đã phá thành mà vào.

Thân thể Chu Mặc mới vừa có chuyển biến hơi tốt đẹp bị tin tức này đả kích phun ra một ngụm máu tươi, cuối cùng chỉ đành phải dẫn thủ hạ thân binh tránh mũi tấn công bén nhọn của Hàn quân mà chạy trốn.

Cuộc chiến Duyệt Châu, Hàn quân đại thắng!

Hàn quân vào thành, kỷ luật quân đội nghiêm minh, dân chúng hai bên đường hoan nghênh, Bạch Ưng thân thiết vẫy tay về phía dân chúng, Cố Thần Vũ cười đến hàm súc lạnh nhạt, đuôi khóe mắt Lạc Phi liếc xéo cằm nhếch lên, ba đại chủ tướng mặc dù thân thiện, xa cách, kiêu ngạo đủ hình tượng không giống nhau, nhưng tư thế oai hùng bừng bừng phấn chấn đẹp trai tuấn tú của bọn họ ở trên lưng ngựa cũng quyến rũ lòng vô số cô nương thiếu phụ các thím các bà, khiến cho các nàng thét chói tai liên tục, nhưng ở trong kích động của bọn họ lại đồng thời không thấy Hàn Vương, trong lòng lại nổi lên thất vọng không nhỏ.

“Nghe nói ngươi chọc tức Chu Mặc con rùa đen bị bệnh không dậy nổi, ngươi thật đúng là xuất thủ bất phàm.” Bạch Ưng nói với Lạc Phi đang mỉm cười bên cạnh. die~nd a4nle^q u21ydo^n

“Chỉ náo không đánh bực mình, gia bực mình dĩ nhiên cũng phải khiến cho hắn bực mình theo, nếuko phải Vương gia hạ lệnh ẩn nhận chờ căn dặn, gia sớm trừng trị hắn rồi, nào còn có thể để cho hắn trốn thoát?” Lạc Phi mất hết hào hứng vứt ánh mắt quyến rũ với các cô nương đang hét lên rồi nói.

“Vương gia tự có sắp xếp của ngài.” Bạch Ưng vừa nói vừa quay sang nói với Cố Thần Vũ bên cạnh, “Cố huynh, nhanh như chớp của huynh ngược lại thật sự khiến tại hạ mở to mắt nhìn.”

“Bạch huynh quá khen.” Cố Thần Vũ nói.

“Ca ca, tại sao không thấy Hàn Vương?” Huynh muội Tần gia nhận được tin tức chạy tới, Tần Hoài Châu hỏi ca ca bên cạnh, đợi hồi lâu không nghe được đáp lại, nàng quay đầu nhìn thì thấy Tần Hoài Xuân đang si ngốc ngắm nhìn theo hướng khác, nàng giơ tay lên quơ quơ trước mặt hắn nói, “Ca ca?”

“Châu Châu, muội xem, kia có phải là Phi Phi cô nương không?” Tần Hoài Xuân lẩm bẩm ra tiếng.

“Nhìn cẩn thận có vẻ giống.” Tần Hoài Châu nhìn theo tầm mắt của hắn nhìn lại chần chừ nói, vẻ xinh đẹp quá mức của nàng kia ban đầu lưu lại cho nàng một ấn tượng cực kỳ khắc sâu, nhưng người trước mắt này mặc dù mặt mày tương tự, nhưng lại khiến cho người ta có cảm giác không giống nhau, nàng kia cho người ta cảm giác quyến rũ, mà nam tử trước mắt trong bộ giáp màu bạc trên ngựa cao lại khiến cho người ta xem nhẹ dung mạo của hắn mà bị hấp dẫn bởi vẻ anh tuấn lạnh lùng phát ra từ quanh thân hắn, nàng nhìn Bạch Ưng cùng xuất hiện bên cạnh Lạc Phi lần trước, suy nghĩ một chút nói, “Chẳng lẽ hắn và Phi Phi cô nương là huynh muội?” die nda nle equ ydo nn

Tần Hoài Xuân vẫn nhìn Lạc Phi, trầm mặc không nói.

Ánh bình minh vừa ló dạng, sương mù buổi sáng tan đi, Quân Dập Hàn trên lầu cửu trọng tháp mặc bộ đồ màu trắng, vẻ tao nhã lưu chuyển quanh thân lưu lại vẻ cô độc, hắn cúi đầu nhìn ba quân cảm xúc cao vút dưới tháp, vẻ mặt nhạt mà lạnh, khi tầm mắt xẹt qua một chỗ thì thân thể của hắn vùn vụt như nhạn múa bay trên không mà xuống, đúng lúc mọi người ca ngợi vẻ đẹp đẽ bất ngờ thì đồng thời thấy hắn xách ra một bóng dáng mảnh mai từ trong đoàn đội, lời nói mang theo châm chọc: “Thế nào, lại muốn chạy trốn?”

Cũng chỉ trong giây lát khi đại quân tụ hội, nàng có thể chạy đi lần nữa từ bên cạnh hắn, nàng thật sự có khả năng!

Ba người ngồi thẳng trên lưng ngựa khi nhìn thấy người hắn xách ra thì vẻ mặt khác nhau, lại cùng nhau hướng tầm mắt về phía hai người.

“Không có.” Ôn Noãn quả quyết bác bỏ, “Ta chính là định trải nghiệm một chút cảm giác đứng ở phía dưới ngẩng lên nhìn Vương gia, chiêm ngưỡng phong thái của Vương gia.”

“Cảm giác như thế nào?”

“Vô cùng khá.”

Ánh mắt người bốn phía lấp lánh có thần nhìn hai người, rối rít suy đoán quan hệ của nữ tử này với Hàn Vương, trong đám người không biết có ai nói một câu: “Ah, đó không phải là Hàn Vương phi sao, khi ta đi kinh thành từng gặp một lần.”

“A...” Mọi người đột nhiên hiểu ra, ánh mắt chuyển thành hoặc nóng bỏng hoặc đố kỵ hoặc hâm mộ.

Hàn Vương phi?

Cố Thần Vũ khiếp sợ nhìn về phía Ôn Noãn, ánh mắt phức tạp!

Quân Dập Hàn nhìn nữ nhân trước mắt liên tục nói dối đều đúng lý hợp tình lại sức mạnh tràn đầy, không biết tại sao lại có ảo giác không căm ghét còn có thành thói quen, hắn cau mày nhẹ đến không thể nhận ra, bàn tay trong tay áo khựng lại một chút nhưng vẫn lấy ra một lá thư đưa cho nàng, hai chữ “Từ thư” trên lá thư, lời của hắn chuyển thành lạnh lùng vô tình, “Từ nay về sau, ngươi không bao giờ là Hàn Vương phi nữa.”

Bước ngoặt này không thể dùng mau có thể hình dung, mà là khoảnh khắc giữa nghiêng trời lệch đất, một khắc trước Ôn Noãn còn cảm giác “Vô cùng khá”, giờ khắc này chỉ cảm thấy như bị sét đánh, đau lòng tới tứ chi bách hài đau đớn, cố làm ra lạnh nhạt lại không hiểu nói: “Không biết vì sao Vương gia lại hưu ta?” d1en d4nl 3q21y d0n

“Bổn Vương tuyệt đối không cho phép nữ nhân Mộ Dung Tịnh gả tới làm Vương phi của bổn Vương, huống chi bổn Vương không tính là phu thê chi thực với ngươi.” Đáy mắt Quân Dập Hàn hoàn toàn lạnh lùng, trong lòng không biết vì sao khi nói câu này ra lại ở trong mờ mịt sinh ra tia đau đớn, nhưng hắn vẫn không để ý tới lý do của phần đau đớn này, hắn vừa hứa hẹn cho Mộ Hàn một danh phận, liền quyết định sẽ không có chút dính dấp gì với những nữ nhân khác, cho dù thời thế bây giờ nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường đi nữa, chỉ có điều, Quân Dập Hàn hắn mong muốn chỉ làm bạn với một người đến cuối quãng đời còn lại là đủ rồi.

“Ta biết.” Ôn Noãn hết sức kéo ra ý cười thoáng qua, tuy hết sức khống chế chìa tay đón nhận thư nhưng vẫn không kiềm chế được mà hơi run rẩy.

Cố Thần Vũ trên lưng ngựa nhìn thấy tất cả cũng không thể nhịn được nữa, bảo bối trong lòng hắn che chở trăm bề lại khiến cho người ta xem thường như vậy, một tấm chân tình lại bị hắn (Quân Dập Hàn) nhục nhã chà đạp như vậy trước mặt mọi người, khiến hắn làm sao có thể nhìn tới mà không để ý tới, nhưng hắn đang định phi thân xuống nựa, lại thấy ánh mắt hàm chứa khẩn cầu của Noãn Bảo nhìn về phía hắn, ý bảo hắn không nên nhúng tay, hắn hung hăng nhắm mắt lại, chưa bao giờ cảm thấy bất lực như lúc này, nữ nhân yêu sâu đậm bị thương, thế nhưng hắn chỉ có thể lẳng lặng nhìn, cảm giác này thật con mẹ nó đáng chết!

Khoảnh khắc khi Ôn Noãn chìa tay tiếp nhận thư từ hôn, mắt Quân Dập Hàn nhìn về hướng khác, chẳng biết tại sao, bản năng nơi đáy lòng hắn cự tuyệt nhìn nụ cười còn khó coi hơn khóc lúc này của nàng, vì vậy, hắn không nhìn thấy ánh mắt Ôn Noãn ra hiệu cho Cố Thần Vũ, mà Lạc Phi và Bạch Ưng sớm bị bước ngoặt như màn hài kịch này chấn động mất hồn mất vía, nào còn có ý định đi chú ý về phía một ánh mắt nho nhỏ.

“Vương gia bảo trọng.” Ôn Noãn chỉ cảm thấy hơi sức toàn thân giống như bị rút ra, lòng đau giống như bị đánh tê liệt, nhưng nàng cũng chỉ có yên lặng chịu đựng, giờ này ngày này giờ khắc này suy cho cùng do một tay nàng tạo thành, nhưng nàng cũng không hối hận, nàng dùng sức nắm chặt thư từ hôn trong tay xoay người rời đi, mỗi một bước đi đau giống như giẫm trên mũi đao khiến nàng muốn dừng chân không tiến.

Kiên cường chút, Ôn Noãn, đây chỉ là triệt để từ biệt quá khứ mà thôi, cũng không phải thật sự rời khỏi, ngươi không phải còn có thể lấy thân phận Mộ Hàn hầu ở bên cạnh hắn sao? Nàng yên lặng động viên mình trong lòng, nhưng một âm thanh khác lại đang nói, cho dù hầu ở bên cạnh hắn cũng là lấy thân phận một nữ nhân khác một cái mặt khác hầu ở bên cạnh hắn, ngươi bây giờ bỏ lỡ một thứ tốt đẹp nhất đời này, Ôn Noãn, ngươi sai lầm rồi, cho dù hôm nay không hối hận, cuối cùng sẽ có một ngày ngươi phải hối hận. dinendian.lơqid]on

Trong đầu Ôn Noãn đủ các loại giọng nói và hình ảnh đan xen, nàng chỉ cảm giác trong đầu hỗn loạn giống như sắp nổ tung,trong tai không hề nghe được bất kỳ âm thanh gì khác nữa, chỉ từng bước một kiên định rồi lại mờ mịt rời đi, trên mặt giống như có thứ gì đó ấm áp chảy qua, nàng đưa tay sờ, mới phát hiện không biết nước mắt chảy xuống từ khi nào.

Đám người bao vây rối rít tự động nhường đường cho nàng, ánh mắt vốn nhiệt tình hâm mộ ghen tỵ tất cả chuyển thành thương hại đồng tình.

“Vương gia...” Bạch Ưng rốt cuộc không nhịn được mở miệng.

“Các ngươi không cần nhiều lời chuyện của bổn Vương.” Quân Dập Hàn trực tiếp cắt đứt lời hắn, tay thả lỏng phía sau dần nắm chặt, nếu không phải nể tình nàng chỉ là một con cờ của Mộ Dung Tịnh, sao hắn có thể đơn giản thả nàng đi như vậy.

“Lão tử không nhìn nổi.” Lạc Phi tức giận trực tiếp quay đầu ngựa rời đi.

Bạch Ưng lắc đầu mày nhíu chặt, không biết vì sao sự tình lại biến thành dáng vẻ như bây giờ, sau khi Vương gia khỏi bệnh thì không chủ động nhắc tới Vương phi, ngay cả bọn họ nói tới cũng tỏ vẻ lạnh nhạt giống như không biết, vậy mà bây giờ, xa cách lâu ngày mới được gặp lại nhau là chuyện mừng rỡ như vậy, thế nhưng Vương gia lại trước bao nhiêu người hưu thê, trong lòng Bạch Ưng thở dài thật sâu, Vương gia, tương lai ngài ngàn vạn lần đừng vì chuyện hôm nay mà hối hận.

“Vương gia.” Lúc này một tên lính vội bước lên trước ghé vào bên tai Quân Dập Hàn nói nhỏ mấy câu, vẻ mặt Quân Dập Hàn lập tức lạnh lẽo nhìn về phía bóng lưng mỏng manh mà gầy nhỏ cách đó không xa, nói, “Bắt nàng ta lại cho bổn Vương.”

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Thành Diêm, Mạnh Cô Nhiễm nghiêng người dựa vào mái nhà cong nhìn Sở Hoan đang bắt thỏ trong rừng trúc phía dưới, khóe môi dâng lên ý cười, Sở Hoan bắt được thỏ vui mừng giơ cao tay túm thỏ quơ múa về phía hắn.

“Con thỏ này lớn nhỏ vừa đúng, chính là thích hợp nướng ăn.” Hắn nhìn con thỏ này kết luận.

“Không được, thỏ này không thể ăn.” Sở Hoan nghe hắn nói như thế lập tức ôm chặt thỏ vào trong ngực, cẩn thận nhìn hắn nói, “Nó là bằng hữu của ta.” Sau khi hắn nói xong thì dùng cặp mặt tròn vo nhìn chằm chằm vào Mạnh Cô Nhiễm, thấy hắn không phản đối, lúc này mới tràn đầy vui mừng giơ thỏ lên nói với hắn, “Ngươi xem nó trắng như vậy, kêu nó là tiểu Bạch có được không?”

“Nếu nó là bằng hữu của ngươi, ngươi tự mình làm chủ là được.”

“Nhưng ta muốn nghe ý kiến của ngươi.”

“Ý kiến của ta là ăn nó đi.”

“... Tiểu Bạch, tiểu gia dẫn ngươi đi ăn thịt.” Sở Hoan yên lặng nhìn Mạnh Cô Nhiễm cười đến cực kỳ xảo trá trên lầu, nhỏ giọng nói bên tai thỏ rồi ôm nó rời đi.

“Chủ thượng, Mộ Dung Tịnh phái năm vạn đại quân tăng viện đã hội họp với tàn quân của Chu Mặc, hiện giờ mười vạn đại quân đã bao bọc vây quanh thành Duyệt Châu.” Sở Hoan vừa mới đi, Thanh Nham liền im hơi lặng tiếng xuất hiện sau lưng Mạnh Cô Nhiễm.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nàng Phi Lười Có Độc
Chương 153

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 153
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...